Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 867

Chương 867: Nữ nhi hương, hương đoạn hồn

"Đạo trưởng Bạch Tiêm có chút vấn đề. Lúc nãy khi cậu đang ngủ, cô ấy suýt chút nữa đã tự làm hại mình. Cô ấy là một cô gái tốt, tâm trí kiên định, chúng ta không thể bỏ mặc được. Coi như đây là việc tôi làm giúp cậu, cậu nợ tôi một ân tình, chuyện này nhất định phải làm cho ra ngô ra khoai, hiểu rõ ngọn ngành. Tôi lên lầu trông chừng đạo trưởng Bạch Tiêm trước, cố gắng giúp cô ấy tỉnh táo lại. La tiên sinh, cậu cứ ở lại với mẹ một lát đi, mẹ con đoàn tụ với nhau. Được chứ?"

Từ Lục hiếm khi tỏ ra nghiêm túc như vậy.

La Bân nhíu mày, có vài lời Từ Lục nói không được rõ ràng cho lắm.

Nhưng không đợi cậu hỏi, Từ Lục đã quay người, nhanh nhẹn chạy lên lầu.

Hà Liên Tâm vẫn lặng lẽ đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.

La Bân xua tan mọi suy nghĩ, bình tĩnh lại, chậm rãi bước đến gần bà.

Tim cậu vẫn thắt lại.

"Mẹ, mẹ chịu khổ rồi." La Bân thì thầm.

Một kẻ b*nh h**n như Hoàng Chi Lễ, có thể tưởng tượng được ông ta đã hành hạ Hà Liên Tâm bao nhiêu lần mới khiến Tư Dạ nuốt chửng bà.

Hà Liên Tâm không trả lời cậu, đôi mắt dường như đờ đẫn vô hồn, cứ nhìn thẳng về phía trước.

Khoảng thời gian đi khắp nơi tìm bác sĩ, La Bân không thể về nhà.

Sau đó cậu nằm viện dài ngày ở thành phố Nam Bình, La Dung đã đưa Hà Liên Tâm vào viện.

Lúc đó bà xách một chiếc cặp lồng cơm nhưng lại không nhận ra La Bân nữa.

Bà cứ đòi về nhà để chờ con trai về ăn cơm, không muốn ở lại thăm người trong bệnh viện.

Lúc đó, Hà Liên Tâm cũng dùng ánh mắt như thế này, nhìn chằm chằm vào cửa sổ phòng bệnh.

"Được rồi, con trai, tốt rồi..." Hà Liên Tâm bỗng lẩm bẩm.

La Bân vui mừng khôn xiết. Hà Liên Tâm đã nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Ơ, chàng trai này, cậu là ai thế?"

Giọng nói của bà trống rỗng, ánh mắt mê mang.

La Bân lại một lần nữa cảm thấy tim đau như dao cắt.

Thực tế, dựa theo những lời Hoàng Chi Lễ từng nói, có thể suy đoán rằng Hà Liên Tâm đôi khi vẫn tỉnh táo, có thể nhận ra mình là ai.

Tại sao bây giờ lại không nhận ra?

Lúc gọi hồn, bà có thể cảm nhận được cậu là La Bân. Giờ đây không có thuật gọi hồn, bà chỉ có thể coi cậu là một người lạ?

"Trời tối rồi, con trai còn chưa được ăn cơm. Về nhà thôi... Phải đi nhặt trứng gà thôi, mắt ông nhà kém lắm, đừng để ông ấy giẫm nát."

Hà Liên Tâm lảo đảo, bay về phía cửa.

Quỷ không thể đi lại vững chãi trên mặt đất, chỉ có thể kiễng chân mà bay.

Nói thì chậm nhưng diễn biến thì nhanh.

Hắc Kim Thiền từ trong ống tay áo La Bân lao ra, lập tức đè lên lưng Hà Liên Tâm.

Thân quỷ của bà đột nhiên rơi xuống đất, không ngừng vùng vẫy.

Hắc Kim Thiền kêu "ộp ộp".

Trong nháy mắt, một lá bùa nhỏ xuất hiện dưới thân nó.

Sau đó, Hắc Kim Thiền nhảy ra chỗ khác.

Lá bùa đó không giống như bùa Tư Dạ, vốn sẽ hiện nguyên hình ngay khi thoát khỏi sự trấn áp.

Hà Liên Tâm quá yếu, mà sức mạnh trấn áp của Hắc Kim Thiền lại quá mạnh.

La Bân nhặt lá bùa lên, áp vào lồng ngực mình.

Trái tim cậu đập thình thịch, rồi dần dần bình tĩnh lại.

"Mẹ, con sẽ chữa khỏi cho mẹ. Bố cũng sẽ trở về. Con còn gặp được một cặp bố mẹ khác, họ đối xử với con rất tốt. Di Nhân cũng rất tốt. Gia đình sáu người chúng ta nhất định sẽ được đoàn tụ, cùng sống những ngày tháng tốt đẹp. Trước đây con sống quá nhu nhược, cứ thuận theo dòng đời. Lần này, con sẽ sống sao cho thật rạng rỡ!"

La Bân thì thầm, sau đó giọng cậu nhấn mạnh dần, cuối cùng trở nên đanh thép, vang dội!

Lâu sau, cậu mới điều chỉnh lại cảm xúc, để bản thân trở nên bình tĩnh và tỉnh táo hơn.

Sau đó, La Bân đặt lá bùa vào vị trí sát ngực nhất, đặt Hắc Kim Thiền lên vai rồi mới lên lầu đi về phía phòng của Bạch Tiêm.

Bạch Tiêm đang khoanh chân, ngồi tĩnh lặng trên giường.

Trên mặt cô dán vài lá bùa, trên người cũng chi chít bùa chú.

Bên giường có một chiếc ghế đẩu nhỏ, Từ Lục đang ngồi ở đó.

Lúc trước đối mặt với Tư Dạ, anh ta thong dong bao nhiêu thì lúc này mặt mày ủ dột bấy nhiêu.

"Cô ấy đến tìm tôi à? Lúc tôi đang ngủ?" La Bân hỏi.

"Suýt chút nữa là xảy ra chuyện lớn." Từ Lục thở dài, "Chắc chắn là có gì đó không ổn, cô ấy cứ nhất quyết muốn hoàn thành lễ Minh Phi, thực ra lúc này cô ấy vẫn chưa phải là Minh Phi hoàn chỉnh. Hơn nữa, hồn phách của Không An vẫn bặt vô âm tín, càng nghĩ càng thấy rợn người. Đạo trưởng Bạch Tiêm tuyệt đối không được trở thành Minh Phi hoàn chỉnh. La tiên sinh, cậu phải để tâm một chút, đừng để sơ sẩy mà mất cả chì lẫn chài, cũng đừng có mà 'rung động' quá mức đấy, rõ chưa? Nữ nhi hương, tham hương là đoạn hồn đấy." Từ Lục hiếm khi nghiêm túc.

"Tôi không hề có ý nghĩ quá đáng nào cả." La Bân trả lời thành thật.

Từ Lục thở phào nhưng vẻ lo lắng trên mặt vẫn không giảm.

La Bân biết nguyên do.

Cậu và Từ Lục bàn bạc thì có bàn bạc, nhưng thực chất là để phòng ngừa hậu họa và lo lắng cho hiện tại. Còn việc cụ thể làm sao để giải quyết tình trạng không tỉnh táo của Bạch Tiêm thì vẫn chưa có manh mối.

Trước đây Bạch Tiêm chỉ tỏ thái độ cung kính, chưa đến mức có hành động quá khích, còn hiện giờ cô chỉ có thể dựa vào bùa chú để giữ bình tĩnh.

"Chắc chắn là do trùng. Loại trùng đó có khả năng khống chế tương tự như cổ trùng, còn có thể áp chế Tam Thi Trùng. Để cổ Kim Tằm thử xem."

Nói xong, La Bân ấn một tay lên ấn đường. Tay kia cậu kết ấn, lẩm bẩm.

Cổ Kim Tằm chui ra, rơi vào tay cậu.

Cậu giơ tay, nhìn thẳng vào Bạch Tiêm, cổ Kim Tằm bắn vọt ra.

Khi nó vừa chạm vào đỉnh đầu Bạch Tiêm, dị biến xảy ra!

Da thịt của Bạch Tiêm lập tức nổi rất nhiều cục u, dưới da có cảm giác như vật gì đó đang luồn lách, tất cả đều tụ về phía đỉnh đầu!

Từ Lục giật mình đứng bật dậy.

Cổ Kim Tằm ăn trùng, anh ta chưa từng thấy bao giờ. Cảnh tượng những con trùng trên người Bạch Tiêm và Bạch Quan Lễ phản ứng ra sao, anh ta cũng chưa từng được chứng kiến.

Cổ Kim Tằm vùi đầu xuống, dường như định đâm sâu vào da đầu Bạch Tiêm.

Từng con trùng nhỏ chui ra từ đầu và mặt Bạch Tiêm, tất cả đều lao về phía cổ Kim Tằm.

Cổ Kim Tằm nỗ lực vặn vẹo, ngoạm lấy một con trùng nhỏ, hút vào trong bụng.

Những con trùng khác bao vây lấy nó nhưng không thể gây ra thương tổn gì, mặc cho cổ Kim Tằm đánh chén.

Mười mấy phút sau, trên đầu và mặt Bạch Tiêm không còn trùng chui ra nữa.

Cổ Kim Tằm tỏ ra rất mệt mỏi, ăn nhiều sâu như vậy khiến nó to lên hẳn.

"Ăn hết rồi à?" Ánh mắt Từ Lục ánh lên vẻ vui mừng.

"Không ăn hết được đâu." La Bân lắc đầu, giải thích: "Lần trước..."

Vẻ vui mừng của Từ Lục lại biến thành tái mét.

Ý của La Bân rất đơn giản: trùng trên người Bạch Quan Lễ có thể bị ăn hết là vì đó là trùng do Không An ban cho, là trùng từ bên ngoài vào. Còn trùng trên người Bạch Tiêm là do cơ thể tự sinh ra. Trong người Không An cũng có trùng, đây có thể là đặc tính của môn phái họ, hoặc là vật cộng sinh; tất nhiên, không loại trừ khả năng Không An dùng phương thức sâu xa này để khống chế Bạch Tiêm.

Muốn Bạch Tiêm thực sự hồi phục thì phải nhổ tận gốc loại trùng này, mà trước tiên phải biết lai lịch của nó là gì.

"Đất phiên, chùa Hắc Thành, Hắc La Sát, Tân Ba..." Từ Lục lẩm bẩm: "Đất phiên thì tôi biết, nơi đó tập trung nhiều chùa chiền, giới âm dương không thể thâm nhập, đó là vấn đề về quần tộc. Trước đây tôi chỉ không ngờ rằng vị Phật của họ lại điên cuồng đến thế. Xem ra, phải đi một chuyến rồi."

Từ Lục dần trở nên kiên định.

La Bân im lặng.

Thực ra xét cho cùng, cậu không cần can thiệp quá sâu vào chuyện này.

Những gì Bạch Tiêm và Bạch Quan Lễ phải gánh chịu không liên quan nhiều đến cậu.

Tuy nhiên, Từ Lục đã nói trước rồi. Mối quan hệ giữa Từ Lục và cậu cũng chưa quá sâu đậm, vậy mà anh ta đã hứa giúp cậu nhiều việc và luôn dốc hết sức mình.

Cậu không thể chỉ suy nghĩ đến mất mát và lợi lộc của bản thân.

Còn một chi tiết nữa, để thoát ra khỏi núi Thần Tiêu, Bạch Tiêm cũng đã góp công rất lớn. Cho dù chuyện này có thể coi là bù đắp việc La Bân giúp cô trở thành chân nhân, nhưng khi đã có quá nhiều chuyện thì không thể chỉ dùng nhân quả để cân đo đong đếm.

La Bân gật đầu: "Chờ cơ hội thích hợp."

"Đương nhiên rồi, nếu không sẽ bị g**t ch*t mất. Tôi không muốn làm vật tế đâu. Lỡ như Đạo trưởng Bạch Tiêm bị tăng nhân khác nhìn trúng, cảm thấy cô ấy là một Minh Phi có sẵn, chúng ta cũng khó mà giải quyết. Phải đợi đến khi cô ấy có thể tỉnh táo trong thời gian dài, bản lĩnh của La tiên sinh tăng thêm một tầng nữa và tôi cũng 'cứng' hơn thì mới có thể đi đập cổng chùa của người ta được."

Tâm trạng của Từ Lục đã tốt hơn trước.

Anh ta đứng dậy, do dự vài giây, lại nói: "Tôi ở đây canh chừng đạo trưởng Bạch Tiêm. La tiên sinh, cậu đi chuẩn bị một chút đi. Ờ, chuyện của tiên gia, cậu hối thúc người của Minh Phường một chút. Đã bốn ngày rồi, đám đạo sĩ núi Thần Tiêu chắc cũng đã ra ngoài, dù chưa tìm thấy chúng ta nhưng tai họa vẫn còn đó. Sau khi cậu hối thúc xong, nếu thực sự không được thì chúng ta đi trước."

"Ừ." La Bân gật đầu, quay người rời phòng.

Thực ra không có gì để thu dọn, chủ yếu là gọi Thẩm Đông, chuẩn bị sẵn sàng để xuất phát, tiếp theo là đợi Bạch Tiêm tỉnh lại.

Việc hối thúc thì La Bân không làm.

Mạc Khôn không thể nào không để tâm, hối thúc quá mức ngược lại dễ khiến người ta sốt ruột mà hỏng việc.

Đợi chừng một tiếng đồng hồ. Bạch Tiêm và Từ Lục đi xuống lầu.

Sắc mặt Bạch Tiêm không thấy có gì bất thường, y hệt như lúc trước.

Mọi người lên xe, Thẩm Đông đang lái xe ra ngoài thành thì điện thoại của La Bân vang lên.

Nhấc máy, đầu dây bên kia truyền đến giọng của Mạc Khôn: "La tiên sinh, tôi thực sự đã tìm ra một nơi có dấu vết của hôi tiên, nhưng... Nơi đó không chỉ có hôi tiên mà còn có chút rắc rối khác."

La Bân bật loa ngoài để mọi người cùng nghe.

Ở phía đông thành phố Đồng Châu, cách khoảng một trăm cây số có một ngọn núi quanh năm có các tiên gia hoạt động. Bình thường các đại tiên sẽ giúp người ta trừ tai chữa bệnh. Nhưng nơi đó lại khác, thường xuyên xảy ra chuyện tiên gia làm hại người. Bản thân đạo trường giám sát của thành phố Đồng Châu cứ cách một thời gian lại phái đạo sĩ vào núi để cố gắng dọn dẹp các ác tiên, nhưng khoảng nửa năm trước đã xảy ra chuyện lớn, đạo trường giám sát bị tổn thất hơn mười đệ tử ở đó.

Vài tháng gần đây, đạo trường giám sát lại phái đệ tử vào mấy lần, nhưng lần nào cũng tay trắng trở về, tình huống tốt nhất là bớt chết đi vài người.

Theo lý mà nói, chủ đạo quán thuộc đạo trường giám sát là núi Câu Khúc đáng lẽ phải có phản ứng. Ngặt nỗi, thời gian trước núi Câu Khúc vướng phải thảm án diệt môn, đừng nói là phái đạo sĩ ra ngoài, ngay cả tất cả các đạo quán liên quan đến núi Câu Khúc đều đã gọi các trưởng lão và đệ tử trở về.

Núi Câu Khúc tự thân còn khó bảo toàn, hoàn toàn không thể bận tâm đến đám tiên gia trong ngọn núi kia.

Nói đến đây, Mạc Khôn dừng một chút rồi mới tiếp tục: "Tin tức chỉ có bấy nhiêu thôi. Tôi đưa ra một phán đoán táo bạo, trong ngọn núi đó chắc chắn đã xuất hiện không ít lão tiên đạt cấp bậc xuất mã, số lượng tuyệt đối không chỉ có một. Đệ mã bình thường không đến mức khiến đạo trường giám sát chết nhiều người như vậy, một hai xuất mã tiên cũng không ngăn được đạo sĩ áo đỏ. Nếu nhóm La tiên sinh muốn vào đó, nhất định phải cực kỳ cẩn thận, ác tiên còn độc ác hơn con người nhiều."

La Bân híp mắt.

Phía đông thành phố Đồng Châu, tuy ngược hướng với núi Thần Tiêu ở phía tây, khoảng cách kéo dài cũng phải hai trăm cây số, nhưng tựu trung lại đều ở gần thành phố Đồng Châu.

Hôi tứ gia đã gặp được một xuất mã tiên lợi hại hơn.

Theo lời Từ Lục, đó là đổi sang một chỗ dựa lớn hơn.

Xuất mã tiên mà Hôi tứ gia gặp liệu có phải là một trong những ác tiên mà Mạc Khôn điều tra được không?

Ác tiên... Nghe tên là biết không phải thứ gì tốt đẹp.

Nếu Hôi tứ gia đi sai đường, sớm muộn gì cũng bị đạo sĩ thu phục.

Tất nhiên, đây chỉ là suy đoán.

Nhưng mọi chuyện quá trùng hợp thì không còn là trùng hợp nữa.

Tìm hôi tiên thì phải đi một chuyến, để xem Hôi tứ gia có ở đó không, lại càng phải đi một chuyến.

"Tôi biết rồi Mạc đường chủ, cảm ơn." La Bân trầm giọng trả lời.

Mạc Khôn nói khẽ không dám làm phiền La tiên sinh nữa rồi chủ động cúp máy.

"Chắc không trùng hợp thế chứ?" Từ Lục hiển nhiên cũng nghĩ giống La Bân, "Ác tiên chạy xa thế làm gì, biết đâu lại là một xuất mã tiên tốt tốt bị người ta đuổi ra ngoài thì sao? Tóm lại cứ đi đã mới rõ tình hình được. Muốn vào sơn môn Tiên Thiên Toán, kiểu gì cũng cần ít nhất mười hôi tiên chứ? Không, số lượng phải nhiều hơn thế."

Từ Lục bấm bấm ngón tay, l**m khóe miệng nói: "Nếu đám ác tiên đó trong tay còn có bùa thì sao? Chúng ta không thể cướp truyền thừa từ tay xuất mã tiên bình thường, nhưng dẹp loạn ác tiên thì kiểu gì cũng phải thu chút thù lao, phải không La tiên sinh?"

truyenfull,truyenfull vn