Chương 862: Tiên sinh âm dương? Rõ ràng là một hung tinh!
Một tay cậu cầm dao kề sát cổ Hoàng Chi Lễ, tay kia giơ lên, đối diện với Tư Dạ đang ở mép bàn thờ.
Lúc này, Tư Dạ lại một lần nữa biến hóa thành hình dáng của Hà Liên Tâm, tỏ ra vô cùng đau đớn. Tại vị trí bụng của nó không ngừng bốc lên khói trắng, vết cháy sém cực kỳ rõ rệt.
Ngũ Lôi Xử sau khi được Bạch Hào Sơn gia trì, hiệu quả hoàn toàn khác hẳn lúc trước.
Ngô Trấn Thanh không dám thở mạnh. Mồ hôi trên trán ông ta chảy ròng ròng, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.
Tên La Bân trước mắt này rốt cuộc là hung tinh phương nào?
Ông ta biết rõ thực lực của Mạc Khôn.
Đúng vậy, nếu đối mặt trực diện, cả ông ta và Hoàng Chi Lễ đều không phải đối thủ của Mạc Khôn.
Thế nhưng Mạc Khôn chỉ đập bùa lên tượng đất Tư Dạ mà một luồng địa khí của Đại Tư Dạ đã bị đánh cho tan rã.
Vung ba lá bùa, xử lý ba Tư Dạ!
Một ngụm máu, làm bị thương hai Tư Dạ!
Đây chắc chắn không phải thực lực vốn có của Mạc Khôn!
Kẻ chủ mưu đứng sau chính là La Bân này!
Một chày đánh cho Tư Dạ khó lòng ngưng tụ, La Bân này mà là tiên sinh âm dương sao?
Bọn họ lợi dụng Mạc Khôn để ám toán La Bân, La Bân lại dùng Mạc Khôn để quay đầu tính kế bọn họ.
Sự thâm độc của tiên sinh âm dương thì có đủ, còn cái chày lôi pháp kia còn hung hãn hơn cả lôi pháp của một số đạo sĩ.
Hoàng Chi Lễ hại ông ta rồi!
La Bân th* d*c, lồng ngực phập phồng liên hồi.
Cậu không bị thương, bản thân như thế hoàn toàn là do cảm xúc bị kích động quá mạnh, dao động quá lớn.
La Bân nhìn chằm chằm Hoàng Chi Lễ, con dao trong tay cậu rất vững, vừa vặn chạm vào mép da, chỉ cần sâu thêm một phân là có thể cắt đứt da thịt.
Hoàng Chi Lễ vẫn trừng mắt, khàn giọng nói: "Tôi là Thành Hoàng đương nhiệm của Nam Bình, bất kể là La Dung hay Hà Liên Tâm, hoặc cả cậu — La Bân, đều là người thuộc quyền quản lý của tôi. Gọi hồn của ông ta là chuyện dễ như trở bàn tay."
"Nghĩa là hồn phách của cha tôi không có trong tay ông?"
Tim La Bân lại hẫng đi một nhịp.
Viên Ấn Tín đã giết La Dung, móc tim móc phổi, lột da làm áo.
Khi đó, cậu không có thực lực để làm gì cả, Viên Ấn Tín bị kéo vào hang động trên đỉnh núi, bọn họ cũng chỉ có thể vắt chân lên cổ mà chạy.
Bây giờ học thuật phong thủy càng lâu, cậu càng hiểu rõ, người chết không phải là kết thúc, hồn phách mới là cội nguồn của tất cả.
Có hồn, muốn hồi sinh không khó.
Cái khó là vô hồn.
La Bân nhếch mép cười mỉa.
Cậu quá hão huyền rồi.
Viên Ấn Tín giết người, làm sao có thể để hồn phách thoát đi?
Hoàng Chi Lễ này có bản lĩnh lớn đến mức gọi được hồn từ trong tay Viên Ấn Tín sao?
Nếu thực sự gọi được, e rằng ông ta sớm đã dùng để đối phó mình rồi.
"Tôi cho ông thêm một cơ hội nữa. Mẹ tôi liệu có thể bình thường lại không?"
La Bân ấn dao sâu hơn một chút, vết thương xuất hiện, máu tươi tuôn ra.
"Nhìn cho kỹ đi, là tôi cho cậu một cơ hội!" Hoàng Chi Lễ gắt gỏng, "Cậu nghĩ mình đang làm gì? Hoàng Chi Lễ tôi và Ngô Trấn Thanh bên kia, chúng tôi là Thành Hoàng đương nhiệm! Cậu đã phạm tội nặng rồi! Dừng tay ngay, chuyện này vẫn có thể cứu vãn!"
Hoàng Chi Lễ không hề nhượng bộ.
"Ông điên rồi!" Ngô Trấn Thanh không nhịn được nữa, run rẩy lên tiếng: "Ông muốn chết thì đừng có kéo tôi theo!"
Hoàng Chi Lễ nhìn chằm chằm La Bân, lạnh lùng nói: "Lão Ngô, đừng làm mất vị thế của Thành Hoàng đương nhiệm, cậu ta là một tiên sinh âm dương, cậu ta phải cân nhắc đến hậu quả."
Trông vẻ ngoài Hoàng Chi Lễ có vẻ đã bình tĩnh lại, nhưng thực chất, nội tâm ông ta đã điên loạn. Lúc đầu ông ta tính toán kỹ, Ngô Trấn Thanh có thể gánh tội thay cho mình. Đối mặt với sự ép buộc của La Bân, đối mặt với sự bất kính của cậu, cảm xúc của lão mới bùng nổ như vậy.
Đặc biệt là khi con dao kề trên cổ, cơn giận ấy càng bị đẩy lên cao trào.
Một kẻ đoạt xá, trước mặt Thành Hoàng đương nhiệm như ông mà cũng dám táo tợn sao?
Có giỏi thì giết ông ta đi!
Giết ông ta, Âm Ty sẽ giáng tội!
Không có gan thì lập tức quỳ xuống cầu xin tha thứ!
La Bân nhấc chân, trực tiếp dẫm lên trán Hoàng Chi Lễ.
Mạc Khôn lập tức lùi lại, không dẫm lên tay Hoàng Chi Lễ nữa. Hắn rút ra một con dao nhắm ngay Ngô Trấn Thanh, tránh việc ông ta đột nhiên nổi điên.
Đồng thời, Mạc Khôn cũng dòm chừng Tư Dạ.
"La tiên sinh, cậu chú ý tay ông ta, đừng để ông ta lấy ra bất kỳ văn bản nào. Thành Hoàng dùng máu tưới lên văn bản là có thể tấu lên Âm Ty." Mạc Khôn nhắc nhở.
La Bân nhìn qua, quả nhiên thấy Hoàng Chi Lễ đã rút từ bên hông ra một tờ giấy, ngón tay cái ông ta đang bấm vào ngón trỏ, dường như muốn bấm rách đầu ngón tay.
Cùng lúc ấy, ánh mắt Hoàng Chi Lễ nhìn cậu tràn đầy oán độc và giận dữ, hận không thể lột da rút xương cậu.
Tay cầm dao hạ xuống.
Bàn tay của Hoàng Chi Lễ không còn động đậy được nữa.
Mạc Khôn hành động cực nhanh, hắn dùng một cây gậy nhỏ quấn vải trắng khều lấy tờ văn bản đó, sau đó lia dao hai cái, văn bản hóa thành một đống giấy vụn rơi xuống đất.
Bả vai Hoàng Chi Lễ máu phun như suối.
Ông ta điên cuồng vặn vẹo, giãy giụa, thét lên thảm thiết.
La Bân dẫm chết cứng đầu ông ta, khiến biên độ vùng vẫy của ông ta bị hạn chế rất nhiều.
"Ông vẫn còn một cánh tay nữa, ông vẫn có thể trả lời câu hỏi của tôi. Mẹ tôi liệu có thể khôi phục lại bình thường không?"
La Bân không ngừng điều chỉnh nhịp thở.
"Cậu chết chắc rồi! Cậu chết chắc rồi! Ngục Luật Lệnh sẽ có chỗ cho cậu! Kim Cang Xử sẽ khiến La Dung muôn đời không được siêu sinh, Hà Liên Tâm không thể thoát khỏi khốn khổ, tôi sẽ để Tư Dạ thả mụ ta ra, chính tay tôi ngày đêm chà đạp! Không ngại nói cho cậu biết, ha ha, ý chí của Hà Liên Tâm kiên định thật đấy, ngay cả khi thành quỷ điên, đối mặt với cậu vẫn còn giữ được chút tỉnh táo. Con trai ngoan nhỉ, con trai ngoan nhỉ, tôi nghe mà phát tởm. Kẻ đoạt xá kẻ khác như cậu mà cũng xứng sao? Tư Dạ ăn mụ ta cũng coi như là giáo hóa cái tội nghiệt sinh ra cậu!"
Hoàng Chi Lễ đau đớn đến mức biến dạng.
Giọng lão từ đau đớn chuyển sang hưng phấn, tâm lý đã hoàn toàn vặn vẹo.
La Bân vung tay.
"La tiên sinh! Đừng!" Mạc Khôn kinh hãi: "Giết Thành Hoàng đương nhiệm, hậu quả thực sự rất nghiêm..."
Dao rơi.
Cơ thể đang căng cứng của Hoàng Chi Lễ không còn cử động nữa.
Cái đầu bị La Bân dẫm dưới chân, miệng mấp máy hai cái, cuối cùng không khép lại được, đôi mắt chỉ trợn trừng, từ từ rã rời.
Trong chớp mắt ấy, một luồng khí xám bốc ra từ miệng người chết, dường như muốn chạy trốn.
La Bân nhấc chân, lùi lại.
"Lượng Nhật thượng, Lượng Nhật hạ, Chính Sát Dương!"
Quẻ âm rơi xuống chính mình.
Luồng khí xám kia ngưng tụ thành khuôn mặt của Hoàng Chi Lễ.
"Cậu dám!"
La Bân vung Ngũ Lôi Xử ra.
Khuôn mặt Hoàng Chi Lễ sụp đổ, trong tiếng hét thảm, khí xám tan biến không còn dấu vết.
"Lão ta... Hồn bay phách tán rồi sao?"
La Bân nhìn về phía Ngô Trấn Thanh, lạnh lùng nói: "Đừng có giở bất kỳ trò xảo trá nào, sự kiên nhẫn của tôi đã bị ông ta mài sạch rồi."
Mặt Ngô Trấn Thanh trắng bệch như tờ giấy.
Giết Thành Hoàng đương nhiệm, vậy mà còn muốn đuổi cùng giết tận, tiêu diệt cả hồn phách?
La Bân này đâu phải tiên sinh bình thường, rõ rành rành là một thằng điên, một hung tinh!
Cậu hoàn toàn không cân nhắc đến hậu quả một chút nào!
"Hửm?" Giọng La Bân trầm xuống: "Nói dối trước mặt tôi, ông sẽ có kết cục giống ông ta."
Hà Liên Tâm bị hành hạ.
Hồn phách Hà Liên Tâm bị ăn.
Hoàng Chi Lễ này còn huênh hoang không dứt như thế.
Cho dù thực sự có hậu quả, La Bân cũng không thể tha cho ông.
Cậu đi ra từ trong núi Quỹ, đi ra từ núi Phù Quy, cậu chưa thấy biển máu nhưng số lượng tà ma cậu gặp không kém gì núi thi thể.
Cậu làm sao có thể để người ta đe dọa mà không báo thù?
Hoàng Chi Lễ không bị diệt tận hồn phách thì hậu hoạn sẽ vô cùng vô tận.
"Hồn phách ông ta vẫn còn, ừm, quỷ hồn tan rã một lần vẫn sẽ tụ lại, ông ta vẫn chưa tụ ra được. Ông là Thành Hoàng đương nhiệm, ông chắc chắn cũng có thể gọi hồn, ông gọi ông ta ra đây cho tôi." La Bân lên tiếng, dao chặt xương chĩa thẳng vào mặt Ngô Trấn Thanh.
Ngô Trấn Thanh rùng mình, toàn thân căng cứng, ông ta sắp khóc đến nơi rồi.
Bảo ông ta gọi hồn?
Vậy chuyện này chẳng phải lại tính thêm một khoản nợ lên đầu ông ta sao?
Mạc Khôn nuốt nước bọt, không dám nói thêm lời nào, lùi về sau hai bước.
Ngô Trấn Thanh vẫn nằm dưới đất, không đứng dậy.
"Mạc Khôn không làm tay chân ông bị thương, đừng có giả chết, bò dậy mau. Hay là ông muốn chết, cùng lão ta hồn bay phách tán?" La Bân lạnh lùng nói thêm.
"Tôi..." Ngô Trấn Thanh mếu máo, định bò dậy.
Lúc này, ba lá bùa Thiên Nguyên Định Phách dưới đất đột nhiên rung nhẹ.
luồng khí đen đang rỉ ra ngoài...
"Không xong rồi!" Mạc Khôn hãi hùng kêu lên.