Chương 849: Đạo tâm của chúng tôi giống nhau!
Núi Tứ Ngự và núi Tam Hương cách nhau rất xa, nếu tính cả đoạn đường ra đến thôn làng nhỏ ngoài núi thì còn xa hơn nữa, tổng cộng mất khoảng ba ngày đường.
Trên đường, họ vừa đi vừa nghỉ.
La Bân cuối cùng cũng bắt đầu chú ý đến những thay đổi trong cơ thể mình.
Trước đây, mỗi lần uống thuốc, cậu đều cảm thấy hồn phách ngày càng thông suốt, điều khiển dễ dàng như cánh tay.
Lần này thì khác, cả cơ thể cũng trở nên nhẹ bổng.
Thuốc này không chỉ tác động lên hồn phách mà còn nhắm vào cả thể xác!
Trước đây, dù là sử dụng thi đan hay uống máu của Vũ Hóa Thiện Thi, cơ thể cậu ngoài việc hồi phục như bình thường thì không có thay đổi nào khác. Thực chất là do Viên Ấn Tín đã lén đánh cắp những cơ duyên này để bồi bổ cho bản thân. Lần này thuốc của núi Thần Tiêu dùng cho cậu đã phát huy tác dụng mà không bị ai trộm mất.
Chớp mắt một cái, họ đã ra khỏi núi Tam Hương, coi như rời khỏi sơn môn Thần Tiêu.
Sau gần ba ngày đi đường, La Bân không hề cảm thấy mệt mỏi.
Có một điểm khiến La Bân vô cùng không thoải mái, đó là Bạch Tiêm quá mức cung kính với cậu.
Đây không đơn thuần là cung kính, mà là phục tùng tuyệt đối.
Họ không có lương khô, Bạch Tiêm sẽ đi tìm quả dại hoặc bắt vài con thú rừng, rửa sạch quả, nướng chín thịt, xử lý sạch sẽ mọi thứ rồi mới đưa cho La Bân. La Bân muốn tự làm nhưng cô đều coi như không nghe thấy.
Từ Lục nhìn mà ngơ ngác, ánh mắt thể hiện rõ sự ngưỡng mộ.
Sự không thoải mái ấy cuối cùng hóa thành những đám mây u ám trong lòng La Bân.
Không An dù đã chết nhưng vẫn như âm hồn bất tán, nếu hắn ta còn sống thì sẽ là một tồn tại đáng sợ đến mức nào?
Bạch Tiêm đã là chân nhân rồi mà vẫn không thể chống lại sự kiểm soát này dù kẻ thi thuật đã chết.
Muốn Bạch Tiêm trở lại bình thường, nhất định phải trừ tận gốc con sâu trên người cô sao?
Cuối cùng họ cũng thấp thoáng thấy bóng dáng làng mạc phía xa. Sau đó, nhóm họ vào thôn, tới căn nhà mà Từ Lục đã thuê trước đó.
Lúc này đang là đêm muộn, bên ngoài không còn là đường núi mà đã có đường nhựa bình thường, La Bân liên lạc với Thẩm Đông, bảo cậu ta mau đến đón. Nơi Thẩm Đông ở cách đây khoảng một giờ lái xe.
Bạch Tiêm không hề có dao động cảm xúc, lặng lẽ chờ đợi.
Từ Lục kiếm một cây gậy trong sân dùng làm nạng, chốc chốc lại nhìn đồng hồ.
Lòng La Bân không hề bình lặng.
Tuy đoạn đường này rất an toàn và thuận lợi là nhờ Bạch Tiêm đến kịp thời và Từ Lục phán đoán quả quyết, nhưng núi Thần Tiêu chỉ có một m*nh tr*n Hồng Minh là tiên sinh, cộng thêm chủ đạo quán chân nhân tâm kế quá sâu, trời mới biết những chân nhân còn lại có suy nghĩ gì?
Tổng hợp những nguyên nhân này, họ không đuổi kịp cũng là lẽ đương nhiên.
Điều khiến La Bân bận tâm nhất không chỉ là hành động của núi Thần Tiêu, mà còn là việc Hôi tứ gia vẫn bặt vô âm tín. Họ vào núi lâu như vậy, đáng lẽ Hôi tứ gia phải quay lại từ lâu rồi. Từ lúc mất tích đến giờ đã mười mấy ngày vẫn không thấy tăm hơi, quanh vùng núi Thần Tiêu này còn có nguy hiểm gì sao?
Vì thế, La Bân bắt đầu do dự.
Cậu có nên nán lại thêm hai ngày để tìm cách cứu Hôi tứ gia không? Không thể bỏ mặc Hôi Tứ gia như vậy được.
Cậu không bảo Thẩm Đông đừng tới, người và xe ở trong sân thì lúc nào cũng có thể đi.
Về cơ bản, La Bân đã hạ quyết tâm. Đợi Thẩm Đông tới, cậu sẽ bàn bạc với Từ Lục cách tìm Hôi tứ gia.
Có lẽ Bạch Tiêm sẽ biết quanh đây có thứ gì thu hút hôi tiên không chăng?
Nghĩ vậy, La Bân hỏi Bạch Tiêm trước.
Bạch Tiêm lại lắc đầu: "Núi Thần Tiêu chưa bao giờ phô trương, những làng mạc quanh đây đều bình thường, không có gì đặc biệt. Tiên gia thích âm khí và ăn xác chết, nhưng trong vòng vài chục dặm này không có ngôi mộ hay huyệt lớn nào cả, nếu có thì trong núi đã có ghi chép rồi."
Không thu được thông tin gì có giá trị từ Bạch Tiêm, La Bân im lặng.
Từ Lục nghe thấy cuộc đối thoại này cũng đang trầm ngâm suy nghĩ.
Một tiếng trôi qua rất nhanh, xe của Thẩm Đông không xuất hiện. Lại tiếng giờ nữa trôi qua, xe vẫn chưa tới.
"Tắc đường à?" Từ Lục ngẩng đầu nhìn cổng sân.
"Khó có khả năng đó." La Bân lắc đầu.
"..." Khóe mắt Từ Lục giật giật: "La tiên sinh, cậu không thấy lời này của tôi rất nhạt nhẽo hả?"
La Bân nhíu mày, cậu không trả lời Từ Lục mà lấy điện thoại ra gọi. Điện thoại đổ chuông nhưng không có người nhấc máy.
"Quái lạ thật đấy..." Từ Lục chống gậy xuống đất: "Tôi thấy chúng ta đừng ở lại đây nữa, cũng đừng tìm Hôi tứ gia nữa, ở đây chắc chắn có vấn đề khác, không khéo khéo xương cốt nó cũng lạnh ngắt rồi không chừng."
Nói rồi, Từ Lục đi về phía cổng sân: "Trong thôn chắc chắn vẫn còn xe, gọi đại một chiếc để chúng ta vào thành phố trước đã."
Vừa mở cổng sân ra, cái chân đang bước tới của Từ Lục lập tức đông cứng.
Tại cổng, một người đang lặng lẽ đứng đó. Người này mặc một bộ áo bào tím, mái tóc bạc trắng, khuôn mặt đầy nếp nhăn, hốc mắt hơi trũng sâu, đuôi mắt cực dài.
Từ Lục định mạnh tay đóng cổng lại.
Bạch Thanh Quan giơ tay chặn anh ta, cánh cổng liền bất động như đóng đinh.
Bà ta đã tìm kiếm trên đỉnh Ngọc Thanh rất lâu mà không thấy Từ Lục và La Bân. Gần như mọi điện thờ bà ta đều đã đi qua một lượt, không bỏ sót bất kỳ nơi ẩn nấp nào. Cuối cùng vẫn vô ích, bà ta đã chuẩn bị quay về điện chính để báo cáo sự việc. Kết quả, bà ta đụng độ vài đệ tử đáng lẽ phải đang hộ pháp cho Bạch Tiêm. Từ miệng họ, bà ta mới biết Bạch Tiêm đã đột phá cảnh giới thành công và mang theo pháp khí của La Bân rời đi.
Các đệ tử vốn định thông báo cho chủ đỉnh núi từ sớm nhưng chủ đỉnh núi không có mặt, các trưởng lão cũng không có ai ở đó.
Đến lúc này Bạch Thanh Quan mới biết La Bân và Từ Lục đã đi đâu.
Họ không thể tự rời khỏi núi Thần Tiêu trừ khi có người giúp đỡ.
Người đó chính là Bạch Tiêm!
Bà ta mất khoảng hai ngày để đuổi kịp nhóm La Bân. Sở dĩ bấy lâu nay chưa lộ diện là vì bà ta đã chứng kiến hàng loạt hành động và thái độ của Bạch Tiêm đối với La Bân.
Bà ta giận lắm chứ!
Cháu gái của bà ta lại đi khúm núm quỳ lạy trước một tiên sinh âm dương như thế?
La Bân chắc chắn đã làm rất nhiều chuyện với Bạch Tiêm, cậu đúng là gan to tày trời!
Trong một hai ngày cuối cùng đó, Bạch Thanh Quan đã phải kìm nén ý đồ giết người của mình.
La Bân không được chết!
Đáng lẽ việc đưa người về phải là một cuộc hỏi thăm xem La Bân có đồng ý hay không. Đó là ý của chủ đạo quán. Còn sư huynh Bạch Hào Sơn thì ngay cả hỏi cũng không muốn, chỉ muốn để La Bân đi.
Bây giờ bà ta thấy chẳng cần hỏi han gì nữa.
La Bân bắt buộc phải cứu người!
Cho dù cậu có chết cũng bắt buộc phải làm!
Suy nghĩ lập tức được quyết định.
Tay bà ta vẫn chặn cửa, Từ Lục mồ hôi đầm đìa cố sức muốn đóng cổng lại.
Tiếng th* d*c phát ra từ miệng Từ Lục, do dùng lực quá mạnh, anh ta lại r*n r* một tiếng.
Bạch Thanh Quan buông lỏng tay.
"Rầm", cánh cổng đóng sầm.
Ngay khoảnh khắc Từ Lục khựng lại, La Bân đã thấy Bạch Thanh Quan ở cửa.
Cậu như gặp phải kẻ địch lớn.
Bạch Tiêm phản ứng nhanh hơn, đã rút kiếm bắt ấn!
"Trời ạ... Không phải tắc đường, mà là bị một bà già chân nhân chặn đường... Thẩm Đông lành ít dữ nhiều rồi..."
Từ Lục quay người, chống nạng chạy vào trong sân!
Lại một tiếng "Rầm" chói tai, cánh cửa bay thẳng ra, đập mạnh vào lưng Từ Lục, hất văng anh ta xuống đất!
Từ Lục phun ra ngụm máu, bị đè dưới tấm ván cửa, không còn động tĩnh gì.
Bạch Thanh Quan sải bước vào trong sân. Bà ta nhìn xuống đất, lông mày nhíu lại, khuôn mặt vốn đã nhăn nheo nay càng nhiều nếp gấp hơn.
Thực ra bà ta không cần thiết phải ra tay với tên Từ Lục này, chỉ là anh ta quá ồn ào, nói chuyện nghe rất chướng tai, khiến người ta phẫn nộ.
Xả được cơn giận này ra, tâm trạng cũng thoải mái hơn hẳn.
Chỉ là... Nhìn La Bân đang trừng mắt nhìn mình trân trân, cơn giận ấy lại một lần nữa bùng lên, còn dữ dội hơn cả lúc trước.
Bạch Thanh Quan cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường.
Mình bị làm sao thế này?
Nhanh như cắt, Bạch Tiêm ra tay.
"Dừng tay!" La Bân quát.
Bạch Tiêm đột ngột dừng bước.
"Trưởng lão Bạch Thanh Quan, bà nhất định phải đưa tôi về núi Thần Tiêu sao? Tôi không cứu được tổ sư của mấy người, tôi không có bản lĩnh đó. Đưa tôi về cũng không thay đổi được gì đâu. Bà muốn núi Thần Tiêu phải gánh chịu vết nhơ sao?"
Trong lòng đạo sĩ luôn có một cán cân, nhất là đạo quán như núi Thần Tiêu, danh tiếng chắc chắn cực kỳ quan trọng.
Nói cách khác, đó chính là đạo tâm.
Dù ví von không chuẩn lắm nhưng đạo sĩ đúng là có đạo tâm.
Rõ ràng Bạch Quan Lễ có thể không cần thi giải, rõ ràng có thể dễ dàng rời khỏi chùa cũ, nhưng ông ta đã chọn hy sinh tất cả.
Mục đích cá nhân đương nhiên quan trọng, nhưng quan trọng hơn cả chính là đạo tâm.
Đối mặt với chuyện xấu xa thì tuyệt đối không làm ngơ, càng không để bản thân dấn thân vào đó.
Cách làm của chủ đạo quán núi Thần Tiêu rõ ràng là một hành vi xấu xa.
"Vết nhơ sao?" Bạch Thanh Quan lạnh lùng nhìn La Bân.
Sự tỉnh táo ngắn ngủi lúc nãy lại bị những cơn giận cuồn cuộn xâm chiếm, giọng nói già nua mang theo hơi lạnh thấu xương: "Cái gì gọi là vết nhơ? Ý của chủ đạo quán chân nhân và Trần trưởng lão là muốn mời cậu về giúp đỡ, trả cho cậu thù lao hợp lý, thậm chí là thù lao phi lý khiến cậu không thể từ chối, cậu có thể đồng ý hoặc không đồng ý. Ý của sư huynh là núi Thần Tiêu không thể cưỡng ép cậu, gây áp lực cho cậu. Đạo tâm? Mỗi người họ đều có đạo tâm riêng. Bạch Tố chưa chết, hắn cũng đã tới tìm cậu rồi đúng không? Vậy xem ra đạo tâm của chủ đạo quán chân nhân cũng giống như tôi thôi, chúng tôi đều là vì núi Thần Tiêu. Sơn môn to lớn, luôn phải có vài người gánh chịu tiếng xấu. Hôm nay cậu bắt buộc phải đi theo tôi, cậu phải làm theo yêu cầu, bằng bất cứ giá nào cũng phải khiến tổ sư lão đạo quán phục hồi một chút tỉnh táo!"
Ngay khi dứt lời, Bạch Thanh Quan ra tay.
Bà ta không định nể mặt La Bân.
Đáng lẽ bà ta định kìm nén cảm xúc, nhưng chỉ một câu nói của La Bân đã khiến Bạch Tiêm dừng lại, điều này khiến bà ta không thể nén nổi cơn giận.
Đứa cháu gái ngoan ngoãn của mình cứ thế biến thành con rối bị giật dây. Chuyện mất đi đời con gái là do ai làm thì đã quá rõ!
Bà ta suýt nữa đã nói thẳng vào mặt La Bân rằng: sau khi chuyện của tổ sư kết thúc chính là lúc bà ta đòi nợ!