Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 844

Chương 844: Kế thừa đan

Mới khoảnh khắc trước, Viên Ấn Tín còn kiểm soát cơ thể cậu, khí thế cực thịnh, hoàn toàn không có nửa điểm yếu nào.

Thậm chí, ông ta còn lấy cả ra ngón tay bị đứt.

Đạo sĩ già rõ ràng đã bắt đầu nghiêm túc.

Vậy mà Viên Ấn Tín... Lại chạy mất rồi?

La Bân trố mắt nhìn, cậu không kịp né tránh, thậm chí không kịp có bất kỳ hành động nào.

Đạo sĩ già đã đến sát bên người, chỉ cách cậu có vài tấc.

Đột nhiên, đạo sĩ già dừng lại.

Khuôn mặt ông ta gần như dán sát vào mặt La Bân.

Giây phút ấy, La Bân nhìn thấy những con trùng trắng bò ra từ mắt ông ta, sự giận dữ trên mặt gần như ngút trời. Đồng thời, từ trong mắt ông ta còn chui ra cả những con trùng màu xanh, tham lam và d*c v*ng ấy như muốn nuốt chửng toàn bộ con người La Bân!

Ầm!

Một tiếng sấm rền vang lên.

Ánh sáng trắng đột ngột lóe lên chói lòa.

Tầm nhìn của La Bân bị mù tạm thời.

Cậu run rẩy, th* d*c.

Khi thị lực được khôi phục, đạo sĩ già đã biến mất.

Dưới đất trước mặt cậu cắm một lệnh bài màu táo đỏ xen lẫn những vân đen.

Tiếng bước chân vang lên bên tai, ngay sau đó, một bóng người xuất hiện bên cạnh.

Người này cao trên một mét chín, bờ vai rộng lớn, mái tóc tuy đã bạc trắng nhưng không hề có chút cảm giác già nua, trái lại, trông ông ta như một cây tùng xanh, lại giống như một thanh lợi kiếm sắp tuốt vỏ.

"La tiên sinh, để cậu phải kinh hãi rồi. Bần đạo Bạch Tử Hoa, chủ đạo quán của núi Thần Tiêu."

Đạo sĩ kia nhặt lệnh bài dưới đất lên. Ông ta nhìn thẳng về phía trước.

Tim La Bân đập thình thịch.

Đây chính là lý do khiến Viên Ấn Tín kịp thời rút lui!

La Bân cũng nhìn về phía trước, đó chắc là hướng mà đạo sĩ gì kia đã rời đi đúng không?

Sau đó, cậu mới nhìn sang Bạch Tử Hoa.

Nhịp tim vẫn chưa hề chậm lại, nhất thời La Bân cũng không chắp tay hành lễ.

Trong hoàn cảnh này, cậu khó lòng mà giữ được sự bình tĩnh như trước đó.

"Đi theo tôi." Bạch Tử Hoa gật đầu, xoay người định đi.

La Bân vốn định cất bước, nhưng ngay lập tức lại khựng lại không dám nhúc nhích.

Trên con đường phía sau, chính là hướng mà cậu và Bạch Tử Hoa đang nhìn, đạo sĩ già kia lại một lần nữa xuất hiện.

Lần này không chỉ có một mình ông ta.

Từ trong những ngôi mộ kia, từng bóng người lặng lẽ hiện ra. Họ rất mờ ảo, khiến người ta nhìn không rõ thực hư. Cảm xúc của họ rất hỗn loạn.

Họ... Âm khí ngút trời!

Bạch Tử Hoa giơ tay lên, có thể vung ra lệnh tiễn kia bất cứ lúc nào!

Đạo sĩ già không tiến lên thêm.

Những "người" trong mộ kia cũng không lại gần.

Bạch Tử Hoa cất bước ra ngoài, lúc này La Bân mới vội vàng theo sau.

Bước lên con đường hình chuôi muỗng, hai bên lại là những hàng cây cao lớn. Băng qua con đường này, họ trở lại hành lang kẹp giữa đại điện và bức tường cao.

Trong tầm nhìn, phía trước có một luồng sáng trắng, giống như trong một hang động u tối có thể nhìn thấy tia sáng trời duy nhất.

Khi đến gần, La Bân mới phát hiện đó là một tấm gương.

Khung gương bằng gỗ, thân gương làm bằng đồng. Những phù văn tinh xảo được điêu khắc trên gỗ mang lại cảm giác an tâm.

Vừa bước ra khỏi hành lang, cậu liền thấy bên ngoài có tổng cộng tám người.

Dẫn đầu là Bạch Hào Sơn của đỉnh Ngọc Thanh, phía sau là ba đạo sĩ chân nhân. Bên kia còn có bốn đạo sĩ chân nhân khác nữa. Họ đang đứng theo một trận thế quái dị.

Trước mặt mấy người này có bày một chiếc bàn thờ, trên bàn thờ cung phụng một linh vị.

Trước linh vị có một cái giá nhỏ, đặt từng chiếc lệnh bài.

Bạch Tử Hoa vung tay, một chiếc lệnh bài rơi vào trong đó.

Đã an toàn rồi sao?

Cơ thể căng cứng của La Bân lúc này mới hơi thả lỏng một chút.

Cậu cảm thấy toàn thân đau đớn như muốn rã ra, trước ngực, sau lưng đều như vậy. Đặc biệt là ý thức, cơn đau xé toạc sau khi thả lỏng ập đến gần như muốn nuốt chửng lấy cậu.

"La tiên sinh, cậu không sao chứ?" Bạch Hào Sơn cau mày, quan tâm hỏi thăm.

La Bân loạng choạng, khóe miệng rỉ ra một vệt máu. Ngay sau đó, máu trong miệng cứ thế tuôn trào ra ngoài.

"Tổ sư Bạch Tượng muốn đoạt xá. La tiên sinh này không tầm thường, tôi thấy cậu ta dám dùng Lôi Xử này đánh tổ sư. Tổ sư Bạch Tượng nổi giận, muốn đánh bay hồn phách cậu ta ra ngoài, kết quả cũng không đánh ra được." Bạch Tử Hoa trầm giọng nói: "Mau cho cậu ta ngâm thuốc, an thần, dưỡng hồn, nếu không hồn phách sẽ vỡ vụn mất."

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh.

Lời Bạch Tử Hoa nói lọt vào tai, rõ ràng nghe rất rõ nhưng lại như không nghe thấy gì.

La Bân cảm thấy trên người mình dường như đầy những lỗ hổng, máu tuôn ra không ngừng...

Cậu sắp gục xuống...

Lại được ai đó đỡ lấy...

Chóng mặt, xé rách.

Ý thức bị bóng tối nuốt chửng.

...

Bạch Hào Sơn đưa La Bân đi.

Những chân nhân còn lại cũng đều rời đi theo.

Chỉ có Bạch Tử Hoa là ở lại.

Nơi này vốn dĩ là điện chính của đỉnh Thần Tiêu, Bạch Tử Hoa cư ngụ tại đây.

Ông ta đứng lặng bên bàn thờ, bất động, nhìn chằm chằm vào hành lang kia.

Rất lâu sau, ông ta mới đi về phía điện chính.

Trong điện chính còn một người nữa, là Trần Hồng Minh.

Lúc nãy Trần Hồng Minh cũng bị thương.

Nhưng rõ ràng là đạo sĩ già kia chỉ không cho Trần Hồng Minh lại gần, nên ra tay trừng phạt nhẹ.

Thực ra La Bân cũng bị âm thần tấn công trước, nhưng cũng không quá nghiêm trọng. Sau đó là Viên Ấn Tín nhập xác, đạo sĩ già mới thực sự ra tay độc ác.

Thêm vào đó, La Bân vẫn luôn không thể chi phối cơ thể, cộng với việc Viên Ấn Tín đã dùng quẻ âm để gia trì cho cậu, chính vì thế khi ông ta rời đi, quẻ âm mất hiệu lực, tất cả thương thế mới bộc phát cùng lúc.

"Thực sự là muốn đoạt xá sao..." Trần Hồng Minh đến giờ vẫn còn sợ.

"Linh vị dương thần, lệnh tiễn dương thần ở đây, nếu ông ta còn dám ra ngoài, tôi sẽ phát hiện. Nếu ông ta vẫn cố chấp không ngộ ra, tôi chỉ có thể hành sự theo giới luật." Bạch Tử Hoa híp mắt.

"Không biết vị La tiên sinh này bao giờ mới tỉnh lại. Cũng không biết trong Tiên Thiên Toán rốt cuộc có cách nào mang lại chút tỉnh táo cho tổ sư đang bị thi trùng khống chế hay không." Ánh mắt Trần Hồng Minh trở nên phức tạp.

Bạch Tử Hoa không nói gì, ông ta quay đầu nhìn bức tượng Ngọc Thanh Chân Vương.

Rất lâu sau, Bạch Tử Hoa mới nói: "Dù sao cũng có một cơ hội, số lượng âm thần thực sự quá nhiều rồi."

Trần Hồng Minh nói: "Đúng vậy, nhưng thực sự có thể làm theo giới luật sao? Từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ chủ đạo quán chém giết âm thần, một khi ra tay, những tổ sư âm thần khác thì sao? Chủ đạo quán, ông vẫn nên dùng uy thế để trấn áp thì hơn, đừng mạo muội phạm thượng."

"Trần trưởng lão, ông đi nghỉ ngơi đi, ông cũng bị thương đấy." Bạch Tử Hoa nói sang chuyện khác.

"Tôi đi xem La tiên sinh kia thế nào." Trần Hồng Minh nói.

Bạch Tử Hoa không ngăn cản.

Khi bóng dáng Trần Hồng Minh biến mất sau lối ra của điện chính, Bạch Tử Hoa đứng lại thêm vài phút, rồi ông ta cũng rời khỏi điện chính, đi về một hướng khác.

...

Trước vách đá Lôi Khiêu, Bạch Tử Hoa dừng bước.

Trên đài đá của vách núi có một người đang quỳ.

Chính là Bạch Tố!

Bên cạnh đài đá có mấy cây cổ thụ bám vào vách đá mà sinh trưởng, trong đó có một cây đen sạm vì bị sét đánh.

Cây này không hề tạo thành gỗ sét đánh.

Sét do đạo sĩ dẫn tới quá mạnh.

Yêu cầu của gỗ sét đánh trước tiên phải là thiên lôi, sau đó là dưới tia sét vẫn còn một sự sống.

Đạo sĩ có thể dẫn sét nhưng không thể kiểm soát được lực.

Thông thường, họ chỉ khiến cây cối biến thành than củi.

"Chủ đạo quán..." Bạch Tố run rẩy ngẩng đầu.

Bạch Tử Hoa lặng lẽ nhìn hắn.

"Con..." Bạch Tố định nói gì đó rồi lại ngậm miệng, cúi đầu xuống.

Trước đó, lôi phù kia của Bạch Tử Hoa không hề đánh xuống người Bạch Tố.

Vào khoảnh khắc ông ta phóng bùa chú ra, Bạch Tố không hề biết rằng bùa chú sẽ không làm tổn thương mình, trong tình huống bình thường, một đạo sĩ có đạo tâm tan vỡ sẽ nhảy xuống vách đá.

Bạch Tố đã không nhảy.

Cho đến cuối cùng, hắn vẫn hét lên rằng tổ sư vẫn còn một tia sinh cơ!

Bạch Tố đáng tội ngũ lôi oanh đỉnh.

Thực ra, ông ta không nên nương tay.

Nhưng... Núi Thần Tiêu thực sự đang đối mặt với khó khăn, số lượng âm thần quả thật quá nhiều.

Đã nhiều năm qua, âm thần không còn muốn nuốt kiếm binh giải nữa.

Số lượng tổ sư dương thần bị mất cân bằng.

Một khi âm thần muốn rời đi, họ căn bản không thể giữ lại tất cả được.

Tổ sư gần đây nhất chính là chủ đạo quán đời trước, sau khi thi giải tỉnh lại, cho đến tận lúc thọ nguyên sắp tận vẫn không lựa chọn xuất âm thần.

Hồng Đan là một phương thức khác.

Núi Thần Tiêu không thể có thêm nhiều âm thần xuất hiện nữa.

Kết quả sau khi dùng đan, thi trùng lại chảy ra. Tổ sư vẫn chưa chết.

Một khi những suy nghĩ kia hoàn toàn đè bẹp lý trí, rất có khả năng tổ sư đó sẽ xuất âm thần, hơn nữa là một âm thần hoàn toàn mất đi thần trí, hoàn toàn khác biệt với những âm thần đã bị mài mòn ý chí qua nhiều năm trước đó.

Chính vì thế, nhất định phải có một cách giải quyết.

Cách giải quyết của Trần Hồng Minh là muốn dùng Tiên Thiên Toán để lập quẻ, cố gắng tẩy rửa âm khí, trấn áp thi trùng, để tổ sư khôi phục một chút tỉnh táo và lập tức binh giải.

Điều này thực sự rất mong manh.

La Bân không hề đơn giản, thậm chí cậu có thể di chuyển vài vòng trước mặt âm thần, thậm chí có thể trực tiếp nhìn thấy tổ sư tổ sư.

Nhưng cậu ta vẫn còn quá yếu, thậm chí còn chưa "ra đen".

"Cậu vẫn còn giữ được chút đạo tâm. Tôi có thể cho cậu một cơ hội cuối cùng, nếu cậu thực sự có thể giải quyết vấn đề trên người tổ sư, cậu có thể sống sót. Cậu cần phải quét dọn ở đỉnh Sơ Tổ trong sáu mươi năm." Bạch Tử Hoa nói.

Bạch Tố dập đầu lia lịa. Hắn tỏ vẻ vô cùng cảm kích.

"Sinh cơ chính là La Bân! Phải giữ chặt lấy La Bân trước! Chuyện này, xin chủ đạo quán cứ để con làm! Đừng để bẩn tay chủ đạo quán!"

Bạch Tố nói từng chữ chắc nịch, mắt hắn đỏ ngầu.

"Hừ!" Bạch Tử Hoa hừ lạnh, giơ tay cầm một lá bùa lên: "Cậu vẫn còn ngoan cố không hối cải!"

"Con không nói dối! Chính là La Bân! Chủ đạo quán, sao con dám nói dối với chủ đạo quán chứ! Tên Mặc Địch Công kia muốn để La Bân kế thừa đan!" Bạch Tố gào lên khản đặc cả giọng.

truyenfull,truyenfull vn