Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 842

 Chương 842: Âm thần dụ dỗ

Đạo sĩ già vẫn tiếp tục đi, La Bân không dừng lại.

Đi sâu vào hành lang, một bên là bức tường dày của đại điện, bên còn lại là bức tường cao bao quanh chủ điện này, ngay cả ánh trăng cũng không thể chiếu tới.

"Không có gì." La Bân trả lời.

Cậu không thể diễn tả cảm giác lúc này.

Cậu không thể nhìn rõ mặt đạo sĩ già.

Nhưng ánh mắt của đạo sĩ già lại bao quanh cậu, không một góc chết.

Đi thêm vài bước, La Bân đột nhiên cảm thấy hình như không có ai ở phía trước cả.

Không đúng, nói chính xác hơn là do nơi này quá tối, hoàn toàn không thể nhìn thấy bóng dáng của đạo sĩ già nữa.

Trong tình huống bình thường, dù ánh sáng không có đến mấy, chỉ cần có người trước mặt hay sau lưng thì con người nhất định sẽ cảm nhận được, nhưng La Bân lại không thể cảm nhận sự tồn tại của đạo sĩ già.

Tường ngày càng cao hơn.

Bức tường không cao hơn thực chất, mà do áp lực vô hình khiến La Bân cảm thấy mình ngày càng nhỏ bé.

La Bân thở hổn hển.

Tự cậu biết thế này không bình thường.

Đi qua rất nhiều nơi, cậu chưa từng đối mặt với áp lực như thế này.

Đây mới là trường khí thật sự của núi Thần Tiêu sao?

Đi tiếp không biết bao lâu, hành lang biến thành bậc thang nghiêng xuống, bức tường hai bên biến thành những cái cây cao lớn.

Thân cây cao ít nhất phải hai ba mươi mét.

Tán lá dày càng không cho ánh sáng xuyên qua.

Ngay cả trên đỉnh đầu cũng là một mảng đen kịt.

"Chủ đạo quán?" La Bân khàn giọng hỏi.

"Sao vậy, Miêu Vương?" Giọng đạo sĩ già vang lên ngay phía trước.

"Không có gì..." La Bân thầm thở phào.

"Sắp đến rồi, đừng vội." Giọng đạo sĩ già thoáng một chút thoải mái, và an ủi.

Cuối cùng, cây cối không còn cao lớn như vậy nữa.

Ánh trăng chiếu xuống hoàn toàn, tầm nhìn lại trở nên vô cùng thoáng đãng.

Đây là một thung lũng, hình dạng giống như một cái muỗng, La Bân theo bản năng quay đầu nhìn. Cái cậu không nhìn đường đã đi, mà là tổng thể thung lũng này, đây là bản năng của một Tiên Sinh.

Đập vào mắt là một thanh đá trắng xám, nó nối liền với thung lũng, tạo thành hình dạng cái muỗng hoàn chỉnh.

Không đúng... Là tư nam (*)?

(*) Tư nam (司南) là la bàn cổ của Trung Quốc. Nó được coi là tiền thân của la bàn hiện đại, dùng để chỉ phương hướng, đặc biệt là phương Nam, vì vậy gọi là tư nam, ý là chỉ phương Nam.

"Tôi không hiểu phong thủy, nhưng cũng biết Nam Ly là hỏa, cậu thuộc Tiên Thiên Toán, cậu dùng Nam Ly nuôi Chân, giúp tiểu bối kia nhận được sự gia trì của phong thủy, bước vào ngưỡng cửa chân nhân, sắp tiến vào hàng ngũ chân nhân. Ha ha, đây là trùng hợp, nhưng cũng coi như là duyên phận." Giọng đạo sĩ già có vẻ khá hòa nhã.

"Đây cũng là một loại cơ duyên trùng hợp, nếu không phải đạo trưởng Bạch Tiêm có cơ hội kia, cô ấy đã không thể nhập định, cũng không thể phá cảnh giới, quẻ Nhật Hỏa Chân về bản chất chỉ có thể khiến người ta có một chút cơ hội chạm vào "Chân", có thể phát huy thực lực nhất thời."

La Bân giải thích thật lòng, cậu không muốn Núi Thần Tiêu hiểu lầm.

Có thể thấy chủ đạo quán trước mặt thản nhiên với những điều này hơn đạo trưởng Bạch Hào Sơn của đỉnh núi Ngọc Thanh kia.

Tuy nhiên, đối phương là chủ đạo quán, đã là chủ đạo quán thì càng nên xem xét thực lực của toàn bộ sơn môn, ông ta quan tâm đến Nhật Hỏa Chân cũng không có gì lạ.

"Chân là chân ngã (*), không đơn thuần là chân nhân phải không?" Đạo sĩ già đột nhiên hỏi.

(*) Chân ngã (真我): Có thể hiểu là cái tôi chân thật, bản ngã nguyên thủy hoặc bản tính tự nhiên của một người, đã thoát khỏi mọi sự mê muội, ảo tưởng và h*m m**n phàm tục. Nó thường là mục tiêu tối thượng của sự tu hành trong nhiều trường phái triết học và tôn giáo phương Đông, bao gồm Đạo giáo và Phật giáo.

"Chân ngã?" La Bân không hiểu.

Đạo sĩ già không trả lời, chỉ tiếp tục đi vào bên trong thung lũng.

La Bân đi theo vài bước, nhưng tốc độ của đạo sĩ già lại nhanh hơn, tầm nhìn giống như bị giật lag mất khung hình, không đầy vài giây đã ở cuối tầm nhìn.

Theo ý thức, bước chân muốn tăng tốc.

Nhưng tim đột nhiên đập hẫng một nhịp.

Cảm giác bất ngờ rơi xuống, giống như rơi từ vách đá rồi ngay lập tức ngừng lại ập đến.

La Bân th* d*c, ôm chặt ngực.

Có cảm giác tê dại nhẹ giống như ai đó thổi một hơi vào tai.

La Bân rùng mình, rất muốn quay lại.

Nhưng cơ thể cậu lại cứng đờ, trong đầu vô tình nhớ đến lời dặn của Trương Vân Khê.

Không được quay đầu!

Đây là kiến thức cơ bản, nếu vào ban đêm phía có điều bất thường, tùy tiện quay đầu, sẽ khiến mệnh đăng của mình tắt, dương khí tổn thất nặng.

Không nên!

Đây là trọng địa Núi Thần Tiêu!

Không thể có gì quỷ quái đúng không?

Thật ra cậu chỉ chậm trễ vài giây, ở cuối tầm nhìn, đạo sĩ già dừng lại, quay đầu, vẫy tay với La Bân.

La Bân cố vượt qua nỗi sợ, bước nhanh về phía đạo sĩ già.

Cậu sắp đến gần đạo sĩ già, ông ta lại một lần nữa đi về phía trước, tiếp tục đi sâu vào thung lũng.

La Bân tăng tốc.

Không... Không đúng!

Cảm giác hồi hộp lại đến.

La Bân lập tức dừng lại.

Đây là đâu?

Cậu ngẩng đầu nhìn xung quanh.

Đây không phải là thung lũng gì cả.

Bốn phía đều là tòa điện vô cùng cao lớn.

Phía trước tòa điện là một bia đá khổng lồ.

Sự to lớn này đã vượt qua lẽ thường.

Trên bia đá còn khắc đầy chủ.

"Chủ đạo quán!" La Bân hét lớn, "Chủ đạo quán! Chủ đạo quán! Chủ đạo quán..."

Âm thanh chồng chất, vang vọng không ngừng.

Đạo sĩ già không xuất hiện nữa.

Trán La Bân thấm đẫm mồ hôi lạnh.

Thái dương liên tục co giật, tim thắt từng hồi.

La Bân nhắm mắt, buộc mình bình tĩnh lại.

Không sao đâu, đó là chủ đạo quán núi Thần Tiêu, đã là chân nhân thì làm sao có vấn đề được?

Nơi này là trọng địa núi Thần Tiêu, thế nên mới đặc biệt như vậy đúng không?

Chỉ là... Chủ đạo quán đã vào điện nào? Tại sao không đợi cậu?

Đây là điều mà La Bân không hiểu.

Vậy bây giờ cậu nên đi về phía trước, hay sang trái, hay sang phải?

Cảm xúc dần bình tĩnh lại, La Bân nhìn xuống chân mình.

Lúc phát hiện có điều không ổn, cậu đã đứng yên tại chỗ, không di chuyển, vì vậy mũi giày vẫn hướng về một hướng.

Hít sâu một hơi, La Bân đi về phía hướng đó.

...

"Trần trưởng lão? Trần trưởng lão?"

Trần Hồng Minh nghe tiếng gọi, khó khăn mở mắt.

Bạch Tử Hoa ở ngay trước mắt.

"Chủ đạo quán!"

Trần Hồng Minh lập tức chống tay xuống đất, muốn đứng dậy, nhưng cơn đau tức ở ngực lại dâng lên, đầu óc choáng váng. Ông rên lên một tiếng, suýt ngã xuống.

"Sao ông lại ngất xỉu ở đây?La tiên sinh kia đâu?" Bạch Tử Hoa nhíu mày.

"Ưm..."

Trần Hồng Minh ôm đầu, được Bạch Tử Hoa dìu đứng dậy.

Khoảng hai giây, ông ta đã đứng vững, đầu óc cũng dần tỉnh táo lại.

"Xảy ra chuyện rồi..." Trần Hồng Minh hãi hùng, "Cậu ấy đã đến... Đỉnh núi Văn Khanh... Tôi tưởng cậu ấy không giữ quy tắc, đi vào hành lang, nhưng không phải... Là một vị tổ sư ở đó đi ra, đánh ngất tôi... Sao có thể... Cậu ấy có thể âm thần của sư tổ... Sư tổ sao lại dụ cậu ấy đi?"

Trần Hồng Minh càng nói càng hoảng loạn.

"Phải làm sao đây..." Ông ta bất an hỏi Bạch Tử Hoa, "Họ muốn làm gì?"

Ánh mắt Bạch Tử Hoa sáng rực, nghiêm nghị nhìn con đường hành lang bên cạnh Đại điện.

"Tôi vào đó, ông đi sai người mời tất cả trưởng lão đến, nếu cần thiết, bảo trưởng lão Ngọc Thanh đến đỉnh núi Sơ Tổ một chuyến."

Dứt lời, Bạch Tử Hoa trực tiếp bước vào hành lang.

Nhưng đến gần, sắc mặt ông ta lại thay đổi.

Trên mặt đất lối vào hành lang, từng con trùng nhỏ đang bò lổn ngổn. Ngay phía trên nó treo một tấm gương, mặt sau gương hướng ra ngoài, mặt trong hướng vào trong. Đây giống như một ranh giới khiến những con trùng trong hành lang không thể chui ra.

"Cái này... Không vào được rồi..."

Trần Hồng Minh bước nhanh đến bên Bạch Tử Hoa.

Sắc mặt Bạch Tử Hoa trầm lặng như nước, ông ta vung tay áo, xoay người, lao nhanh ra ngoài.

Con đường này là con đường duy nhất vào núi Văn Khanh.

Đỉnh núi của núi Thần Tiêu được gọi là Tứ Ngự, phía trước là cổng Ngọc Thanh, trung tâm là đỉnh Thần Tiêu, phía sau đỉnh Thần Tiêu liên kết với hai đỉnh núi khác là Văn Khanh và Sơ Tổ.

Trong đỉnh Văn Khanh là tất cả sư tổ cấp độ xuất âm thần của núi Thần Tiêu.

Còn Sơ Tổ thì thờ cúng sư tổ dương thần.

Xuất âm thần không khó.

Núi thần tiêu có một bộ phương pháp hoàn chỉnh, chỉ cần đủ cảnh giới là có thể nuôi dưỡng âm thần.

Khó là sau âm thần, nếu muốn xuất dương thần thì phải lợi dụng pháp khí binh giải để tẩy sạch âm khí trong cơ thể.

Không chỉ có vậy, ngoài ra còn phải tẩy sạch chân trùng rải rác khắp cơ thể.

Như thế mới có thể thành tựu dương thần.

Ở đây phải đối mặt với một vấn đề cực kỳ lớn.

Xuất âm thần cần thi hóa, khúc dạo đầu là thi giải, đạo sĩ đi theo chính đạo, trong lòng có chính khí, nếu cơ thể thi giải thì sẽ có thêm phần âm. Điều này sẽ thay đổi ít nhiều tính cách của một người.

Hơn nữa âm thần không chặt đứt thi trùng thì các loại d*c v*ng sẽ kéo đến.

Đây quả thật là con đường phải đi qua trên lộ trình tu hành của đạo sĩ.

Không phải trải cái lạnh thấu xương, thì sao có được hương mai ngào ngạt?

Chỉ là âm thần quá khó để trở thành dương thần.

Thất bại nghĩa là hoàn toàn bị tiêu diệt, không còn chút tro tàn.

Vì vậy, âm thần cũng dần lệch khỏi đạo tâm, không có can đảm nuốt kiếm nữa.

Núi Thần Tiêu đã có rất nhiều âm thần.

Bạch Tử Hoa đã không đếm được bao nhiêu năm rồi núi Thần Tiêu không xuất hiện thêm dương thần nữa.

Điều này giống như một vòng luẩn quẩn ác tính.

Âm thần cần được hạn chế.

Vì vậy, một khi xuất âm thần xong, phải vào đỉnh núi Văn Khanh, trừ khi núi Thần Tiêu bị diệt vong, nếu không bản thể sẽ không được bước ra ngoài.

Ngày thường vẫn có âm thần của sư tổ lang thang trong núi Thần Tiêu.

Chỉ vậy thì không có vấn đề gì.

Hơn nữa có luật rằng sư tổ âm thần tuyệt đối không được hại các đệ tử khác.

Ít ra kể từ khi Bạch Tử Hoa đảm nhiệm vị trí chủ đạo quán, chưa từng xảy ra chuyện âm thần dụ dỗ ai vào đỉnh núi Văn Khanh.

La Bân là người đầu tiên trong mấy chục năm gần đây!

Những sư tổ kia rốt cuộc muốn làm gì?

truyenfull,truyenfull vn