Chương 835: Đối chất và hạ cổ, lời thề của đạo sĩ, ngũ lôi oanh đỉnh
"Kim thiềm đúng không? Xem màu sắc của nó thì biết, các tiên sinh đều thích mang theo vật trấn. Hơn nữa, cậu ta không chỉ là một tiên sinh mà còn là tiểu Miêu Vương của núi Tam Nguy, đừng động vào đồ trên người cậu ta, trưởng lão tự biếtphân biệt phải trái." Bạch Ưng nói.
"Ồ..." Đạo sĩ kia gật đầu.
Hắn vốn đã định đưa tay đuổi Hắc Kim Thiềm đi.
Đạo sĩ xét cho cùng, đều theo đuổi lý niệm trời người hợp nhất, vì vậy, bên trong là núi Thần Tiêu, bên ngoài là ba ngọn núi hương này, động vật cũng không sợ người mấy.
Hắn còn tưởng đó chỉ là con cóc trong núi nhảy lên người La Bân.
...
Khi La Bân tỉnh lại, cậu đang nằm trên một chiếc giường cứng.
Trong phòng không quá tối, có ánh sao và ánh trăng chiếu vào từ cửa sổ.
Trên tường treo khá nhiều thứ, có kiếm gỗ đào, mộc phù và một vài bức tranh sơn thủy.
Những bức tranh sơn thủy kia không phải là tiên sinh xem phong thủy, chủ yếu là một đạo nhân đứng sừng sững trên đỉnh núi cô độc, hoặc là một chiếc thuyền lá trên mặt nước sông hồ, ý nghĩa cao thâm.
Cậu ngồi dậy, cậu xoay cổ, vận động gân cốt.
"Ộp ộp...."
Có tiếng kêu trong trẻo vang lên, lúc này La Bân mới chú ý thấy, Hắc Kim Thiềm đang ở gối bên kia.
Đây cũng là một trong những lý do La Bân để Bạch Ưng đánh ngất mình.
Mặc dù cổ Kim Tằm vẫn còn trong kén, nhưng trên người cậu còn có Hắc Kim Thiềm và cổ Phệ Tinh
Lúc nguy hiểm đến tính mạng, cổ Phệ Tinh sẽ có phản ứng.
Linh trí của Hắc Kim Thiềm không thua Hôi tứ gia, nó có thể phân biệt một số tình huống cơ bản.
Bạch Ưng không phải là một đạo sĩ giỏi giang, về bản chất sẽ không cậu sẽ không gặp vấn đề nguy hiểm.
Cho dù đã vào núi Thần Tiêu, nếu có người muốn bất lợi với cậu, dù đối phương thực lực cao, không chú ý, cũng sẽ trúng chiêu của Hắc Kim Thiềm.
Đương nhiên đó đều là kết quả tệ nhất, La Bân vẫn tin tưởng khả năng phán đoán của mình.
Quả nhiên, không có biến cố nào xảy ra, họ đã ở trong đạo quán núi Thần Tiêu rồi.
La Bân đứng dậy, đến cửa phòng, mở cửa bước ra.
Bên ngoài là một cái sân nhỏ vuông vắn, góc tường là một bụi tre Nam nhỏ, bên cạnh là một cái giếng nước, giữa luống hoa là cúc trắng, viền ngoài là lan cẩm tú xanh tốt.
Bầu trời rất trong, đen một cách tuyệt đối, sao trời rậm rạp, từng chấm sao sáng vô cùng nổi bật, đặc biệt là vầng trăng tròn kia giống hệt mặt trăng hồi nhỏ.
La Bân thẫn thờ.
"Hừm... Đau lưng mỏi gối quá... Họ đã làm gì tôi vậy?"
Giọng Từ Lục vang lên trước, sau đó mới là tiếng mở cửa.
La Bân quay đầu, thấy Từ Lục bước ra từ căn phòng bên cạnh, tay còn đặt sau lưng, đấm vào vai.
"Đường núi dốc hiểm, hoặc là cõng chúng ta đi, hoặc là khiêng, đều không mấy thân thiện với xương sống." La Bân giải thích.
"Thiệt tình, nói đánh ngất là đánh ngất, họ sợ chúng ta đi một lần nhớ được đường hả?" Từ Lục lẩm bẩm.
"Có lẽ vậy." Mí mắt La Bân giật giật.
Nếu người núi Thần Tiêu thực sự dẫn họ đi một cách bình thường, cậu thật sự chưa chắc đã dám đi cùng.
"Đạo trưởng Bạch Tiêm sao vẫn chưa đến? Kỳ lạ quá, không lẽ phải ban ngày mới gặp chúng ta sao?" Từ Lục hỏi.
"Chắc là vậy." La Bân cũng không chắc chắn, sau đó cậu bổ sung một câu, "Đã đến rồi thì cứ yên tâm ở đây đi."
Ngủ mê cũng là ngủ, lúc này La Bân hoàn toàn không còn buồn ngủ nữa.
Từ Lục đi dạo vài vòng trong sân, sau đó ngáp ngắn ngáp dài quay về phòng, còn La Bân thì ngồi đọc sách.
Thời gian trôi qua rất chậm, cuối cùng, một vệt bụng cá trắng xuất hiện ở chân trời, xé toạc màn đêm.
Có người gõ cửa sân, sau đó Bạch Ưng bước vào.
"La tiên sinh, xin mời đi cùng tôi một chuyến." Bạch Ưng làm động tác mời.
"Còn tôi? Không đi cùng sao?" Từ Lục đẩy cửa bước ra, trông vẫn còn ngái ngủ.
Bạch Ưng chỉ nhìn Từ Lục một cái, lắc đầu.
La Bân không ngại, cậu bước ra khỏi sân, Bạch Ưng đóng cửa, rồi đi trước dẫn đường.
Trong tầm nhìn, xung quanh chủ yếu là các điện đài, không thấy đỉnh núi, trên đầu chỉ có mây mù mờ mịt.
Đỉnh núi?
Suy nghĩ này lóe lên trong đầu La Bân.
Con đường dưới chân lúc cao lúc thấp, nhưng nơi này vốn là núi, quần thể đạo quán ở trên địa thế này cao thấp xen kẽ là bình thường.
Khoảng mười mấy phút sau, cậu bước vào một đại điện.
Trong điện yên tĩnh, hai bên dựng chân nến, chính giữa là một pho tượng thần, La Bân không rõ nơi đây thờ phụng vị thần nào.
Tượng thần ngồi nghiêm trang trên một bệ đá bạch ngọc, thần sắc trang nghiêm túc mục.
Pháp phục ngài mặc lấy màu tím làm chủ đạo, thêu hoa văn mây sét, tiên hạc, mặt trời mặt trăng. Một tay cầm một cây ngọc như ý, tay kia thì kết ấn quyết.
Bạch Ưng ra hiệu La Bân đợi ở đây, rồi lui khỏi đại điện.
Vài phút sau, một ông cụ chậm rãi bước đến, dừng lại ở cửa điện, lặng lẽ quan sát La Bân.
Đạo sĩ già này có trán nhô ra và khá rộng, tóc mai dày rậm kỳ dịư, lông mày thanh tú, mắt thẳng mà sáng, cốt tướng thanh cổ.
Theo thuật xem tướng, đạo sĩ già chắc chắn sẽ tại cảnh giới sáng suốt và tướng mạo cực tốt, là người tôn quý.
La Bân ôm quyền, cúi người hành lễ.
Đạo sĩ già mỉm cười, nâng tay, La Bân mới đứng thẳng người.
Sau đó ông bước vào trong điện, đứng yên dưới tượng thần kia.
Rồi lại có người lần lượt vào điện.
Những đạo sĩ này tuổi tác khác nhau, nhưng đều mang đến cho La Bân một cảm giác khó tả.
Không ngoại lệ, họ đều có vẻ ngoài đức hạnh.
Và trang phục của họ... Đều là áo đỏ và áo tím!
Hơn mười người áo đỏ, áo tím thì có ba người.
Thật ra thực lực của các đệ tử của Đới Chí Hùng đều không cao, chỉ có một mình Đới Chí Hùng khó đối phó, hắn là xuất âm thần.
Còn lại, chỉ có tổng thể thực lực của phương sĩ lục thuật là cao.
Cùng là vùng đất che trời, chân nhân của núi Thần Tiêu lại nhiều như vậy sao?
Chuyện của Bạch Quan Lễ lại khiến nhiều người quan tâm đến thế?
Cậu vốn tưởng dù đã đến núi Thần Tiêu, người được gặp cao nhất cũng chỉ là sư trưởng của Bạch Quan Lễ mà thôi.
Nhưng đây là toàn bộ chân nhân của đạo quán trên núi Thần Tiêu đều đến?
"Tôi là Bạch Hào Sơn, là sư phụ của Quan Lễ. Cậu chính là La Bân, Miêu Vương núi Tam Nguy."
Bạch Hào Sơn khí lực dồi dào, không hề có vẻ già nua.
Lúc này La Bân mới nhận ra tính cả người này thì có tổng cộng bốn chân nhân.
"Vãn bối xin chào chủ đạo quán núi Thần Tiêu." La Bân lại hành lễ.
"Tôi không phải chủ đạo quán, chỉ là chủ núi của đỉnh Ngọc Thanh. Chủ đạo quán đã biết chuyện này, nhưng vẫn chưa cần đích thân ông ấy quan tâm." Sắc mặt Bạch Hào Sơn hiền hòa, vẫn giữ nụ cười trên mặt.
La Bân cứng đờ.
"Đường đường là Miêu Vương, không cần tự xưng vãn bối với tôi, tôi chỉ muốn hỏi cậu một vài chuyện. Cậu phải lập lời thề trước pháp tướng của Ngọc Thanh Chân Vương, tuyệt đối không nửa lời giả dối."
Bạch Hào Sơn giơ tay, ra hiệu La Bân nhìn tượng thần.
"Được, nhưng giới hạn trong những chuyện liên quan đến núi Thần Tiêu, nếu liên quan đến bí mật của bản thân tôi, tôi có thể sẽ không trả lời." La Bân trầm giọng trả lời, ngữ khí không kiêu không hèn.
Ánh mắt mọi người trong điện nhìn La Bân có hơi thay đổi.
Đương nhiên, La Bân cũng phát hiện không phải tất cả mọi người đều hiền lành, một phần lớn người mang ánh mắt xem xét, bao gồm hai đạo sĩ áo tím.
Cậu giơ hai ngón tay lập lời thề, nội dung đơn giản, cậu sẽ trả lời thành thật các vấn đề liên quan, nếu có gian dối, sơn thủy giảo sát.
Lời thề thông thường hay nói ngũ lôi oanh đỉnh.
Cậu không phải đạo sĩ, tất nhiên dùng cách của tiên sinh.
Khi La Bân lập lời thề xong, Bạch Hào Sơn hỏi: "Cậu có cướp một pháp khí của Bạch Tố, Thần Tiêu Ngũ Lôi Xử không?"
La Bân híp mắt, cậu lấy ra Ngũ Lôi Xử, đặt phẳng trong lòng bàn tay.
Ngay lập tức, ánh mắt mọi người trong điện đều dồn vào nó.
"Đây là một khúc cây dẻ bị sét đánh, tôi đã giết một tiên sinh âm dương gây hại, cây là do hắn nuôi, sau khi bị sét đánh, cây đã lột xác, lõi cây luôn được tôi mang theo trong người. Khi trại Thiên Miêu đối phó với Thi Vương, lõi cây bị thất lạc, tôi nhờ đạo trưởng Bạch Quan Lễ đuổi Thi Vương đi, lõi cây cũng không thấy tăm hơi, cuối cùng phát hiện nó ở trong tay Bạch Tố, nên tôi lấy lại. Cướp? Không có chuyện đó. Có điều lúc tôi lấy lại, tình huống nguy cấp, không chú ý thấy trên này dán bùa, chủ đỉnh núi có thể lấy lại, trả lại lõi cây cho tôi là được."
La Bân ném đi, Ngũ Lôi Xử rơi vào tay Bạch Hào Sơn.
Bạch Hào Sơn trầm tư, lại hỏi: "Có phải khi Quan Lễ vào mộ, cậu cố ý để nó thăm dò đường, biết rõ trong mộ có tam thi trùng, vẫn không nhắc nhở, khiến nó bị chân trùng quấn thân, sinh ra thân trùng không?"
"Điều này phải xem đạo trưởng hiểu chuyện này như thế nào."
La Bân thành thật kể lại quá trình họ vào mộ Mặc Địch Công.
Nói xong, cậu hỏi: "Đạo trưởng Bạch Tiêm đâu? Tại sao không ở đây? Xem ra Bạch Tố đã bóp méo sự thật, tôi là nhân chứng, nếu đạo trưởng Bạch Tiêm ở đây, Bạch Tố cũng ở đây, sau khi đối chất, không phải mọi việc sẽ rõ ràng hơn sao?"
La Bân có phần tức giận, không ngờ Bạch Tố đã đảo ngược tất cả trắng đen.
"Tại sao cậu lại nhất quyết muốn Bạch Tiêm có mặt ở đây? Trả lời từng vấn đề một, đừng lảng sang chuyện khác." Một chân nhân áo tím khác đột nhiên mở lời.
Bà ta khá lớn tuổi, da đầy nếp nhăn, đôi mắt dài và sâu.
"Cậu đã đồng ý trao đổi Hồng Đan đúng không? Thế có việc nuốt lời không?" Bạch Hào Sơn hỏi tiếp.
La Bân cau mày, gật đầu nói là có, ngay sau đó liền giải thích nguyên do.
Ánh mắt Bạch Hào Sơn dần trở nên lạnh nhạt, lúc này La Bân mới cảm thấy áp lực.
Sự lạnh nhạt đó không hoàn toàn nhắm vào cậu.
La Bân không biết Bạch Tố đã biên soạn quá trình như thế nào, từ thái độ của Bạch Hào Sơn có thể thấy Bạch Hào Sơn đang nổi giận.
Điều này khiến La Bân thầm thở phào.
May mà núi Thần Tiêu không ngu muội đến mức chỉ cần người khác kích động là tin ngay.
"Cánh tay của hắn là do cậu hay Không An chặt đứt?" Bạch Hào Sơn lại hỏi.
"Không An."
"Hồng Đan là Bạch Tố cướp lại từ tay cậu, hay là Không An trao cho?"
"Không An."
Qua mấy vấn đề, sắc mặt La Bân không hề thay đổi.
"Lời Bạch Tiêm nói hoàn toàn khác lời Bạch Tố. Bạch Tố khăng khăng mình không nói dối và luôn miệng nói Bạch Tiêm bị núi Tam Nguy của cậu khống chế, các cậu lại dám đến núi Thần Tiêu là muốn gây bất lợi với núi Thần Tiêu chúng tôi. Mặc dù một số điều Bạch Tiêm nói rất khó tin, nhưng núi Tam Nguy dám đến gây chuyện với núi Thần Tiêu là điều không thể. Vấn đề cũng rất trực tiếp. Cậu phải làm sao để tôi tin cậu không khống chế Bạch Tiêm đây? Bạch Tố nói cô ấy bị hạ cổ. Tam Sư Tổ của cô ấy chỉ cần tạo chút áp lực, cổ trùng liền hiện hình." Ánh mắt Bạch Hào Sơn sâu thẳm hơn, nói: "Sau khi cổ trùng hiện hình, thái độ Bạch Tiêm đã thay đổi, con bé bắt đầu không rõ thần trí. Về việc này, cậu giải thích như thế nào đây?"
Tim La Bân đập hẫng đi nửa nhịp.
Cổ?
Ai hạ cổ cho Bạch Tiêm?
Tại sao Bạch Tiê lại đột nhiên trở nên không tỉnh táo?
Cậu cảm nhận rõ ánh mắt bà lão kia dần dần nên lạnh lẽo, áp lực tăng lên.
"Tôi muốn gặp đạo trưởng Bạch Tiêm." La Bân nói ngay.
"Vấn đề vẫn chưa được trả lời, cậu không thể gặp cô ấy." Bà lão kia lên tiếng.
"Cậu có thể gặp." Lời Bạch Hào Sơn khiến sắc mặt bà lão thay đổi.
La Bân cố giữ bình tĩnh.
"Bây giờ cậu vẫn có thể nuốt lời những gì vừa nói, tôi biết một số lời thề vô dụng với một số người, nhưng chỉ cần cậu thành thật, tôi sẽ không làm gì cậu, cũng sẽ để cậu rời đi bình an." Bạch Hào Sơn lại nói, "Nhưng lời hứa này giới hạn ở lúc cậu gặp Bạch Tiêm, khi đó, nếu tôi phát hiện cậu lừa dối tôi thì đã muộn rồi. Lời thề của tiên sinh sơn thủy giảo sát quá mơ hồ. Lời thề của đạo sĩ trực tiếp hơn, là ngũ lôi oanh đỉnh."
Ánh mắt Bạch Hào Sơn sâu thẳm, những lời ông ta nói khiến cậu có hơi bất an.
Cậu không có vấn đề gì.
Vấn đề là ở Bạch Tiêm!
Tại sao lại có cổ trùng?
Bạch Tố chắc chắn là nóng vội nói bừa, nhưng trên người Bạch Tiêm lại vừa khéo có cổ trùng xuất hiện, nên mới dẫn đến việc cô ấy bị nghi ngờ!
Điều này không đúng!