Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 833

Chương 833: Tiên Thiên Toán

Chuyện của Không An đã kết thúc, việc truy bắt của núi Lục Âm bị Tư Dạ cắt ngang, Đới Chí Hùng thì bị thương nặng, cộng thêm việc đến núi Tẩu Giao lấy được thi đan, mọi chuyện hiện tại đều nằm trong tầm kiểm soát.

Vì vậy, La Bân ngủ rất ngon.

Thậm chí cậu còn muốn ngủ thêm một lát, nếu có thể mơ thấy mẹ, thì càng tốt.

Cái chết không bao giờ là sự lãng quên, nỗi nhớ sẽ luôn tồn tại.

Vừa mới ngủ say, La Bân đã nghe thấy tiếng hét chói tai.

Giấc mơ đến nhanh như vậy sao? Là giấc mơ thế nào mà mẹ lại sốt ruột như vậy?

Suy nghĩ chỉ thoáng qua một giây, La Bân liền cảm thấy lồng ngực nóng ran.

Đồng thời, cảm giác bị hút đó khiến cậu mở choàng mắt.

Bên giường, khuôn mặt Hà Liên Tâm ở ngay sát cậu.

Hoàn toàn khác với sự dịu dàng trong ký ức về mẹ, bà hiện rõ vẻ dữ tợn. Hơn nữa, khí đen trên người bà đang hoành hành, bao bọc hoàn toàn lấy cậu, một cảm giác xé rách kỳ lạ bắt đầu xuất hiện.

Kinh ngạc, ngây người, thậm chí là bàng hoàng, La Bân hoàn toàn không hiểu, tại sao hồn ma Hà Liên Tâm lại xuất hiện ở đây, lại hút hồn phách của cậu.

Lực hút đó tuy không bằng ác hồn của Vũ Hóa Thiện Thi, nhưng cũng rất mạnh.

Cảm giác kỳ lạ tập trung ở thiên linh cái, thóp dường như muốn bị thứ gì đó xuyên thủng mà thoát ra. Cảm giác nóng ran ở lồng ngực ngày càng mạnh và không chỉ ở một chỗ.

"Mẹ đến rồi, con không đi với mẹ sao?" Hà Liên Tâm lại hét lên, hơi lạnh phả vào mặt La Bân.

Khuôn mặt méo mó đó khiến tim La Bân nghẹn lại, một cảm giác đau như cắt xé dâng lên.

Mẹ và con, tâm liền tâm.

Trước mắt chính là hồn phách mẹ ruột Hà Liên Tâm của cậu, hoàn toàn là thật.

Nhưng tại sao?

Tại sao bà lại hút hồn cậu?

Cảm giác chua xót bất ngờ dâng trào, La Bân cảm thấy ngực mình nghẹn lại. Cậu thậm chí còn rên khẽ.

Giơ cánh tay lên, tay La Bân còn hơi run rẩy,cậu muốn nắm lấy cánh tay Hà Liên Tâm.

Kết quả là khoảnh khắc chạm vào bà, bà lại lật tay, hai tay siết chặt cổ tay cậu, cũng kéo mạnh ra ngoài.

Cảm giác nóng ở lồng ngực đạt đến đỉnh điểm.

Một tiếng hét chói tai vang lên từ miệng Hà Liên Tâm.

Trên người bà tản ra không ít khí đen, bị buộc phải lùi lại mấy mét.

Có tiếng bước chân dồn dập truyền đến.

"La tiên sinh?" Từ Lục gọi to.

Cửa bị đẩy ra.

Hà Liên Tâm lập tức tan biến như khói.

Ngay lúc Từ Lục bước vào, nắm đấm La Bân mới siết chặt lại, tay kia ghì chặt trên lồng ngực, th* d*c.

Từ Lục quay đầu nhìn quanh, ánh mắt vô cùng sắc bén, trong tay có một cái la bàn. Theo hướng mắt nhìn, cơ thể anh ta cũng xoay chuyển, như đang tìm kiếm thứ gì đó.

"La tiên sinh, có chuyện gì vậy? Tôi cảm thấy không ổn, không nói rõ được, không có quỷ khí, không có âm khí gì cả, cũng không có tiếng động, nhưng chính là không ổn. Tôi vừa ra khỏi phòng, đã thấy trong phòng cậu có một cái bóng đen. Nó chạy đi đâu rồi? Sao cậu không ra tay? Quỷ hả?" Từ Lục nói liên hồi, ánh mắt cuối cùng hướng về phía La Bân, "Lạ thật, núi Thần Tiêu ở ngay đây cơ mà, xung quanh nơi này có con quỷ kỳ quái như vậy sao? Nó muốn tự tìm rắc rối nên tới gây phiền phức cho cậu?"

Từ Lục không hiểu.

Nhất thời, La Bân không nói gì.

Mấy chuyện gần đây đột nhiên được kết nối thành một đường dây trong đầu cậu.

Mơ thấy mẹ ruột, cậu chỉ nghĩ là cảm xúc nhớ nhung của mình đang dâng trào.

Bị gọi hồn, Từ Lục đổ lỗi cho núi Lục Âm. Điều này cũng có lý.

Trước đó, Hà Liên Tâm xuất hiện hút hồn cậu.

Chuyện này chẳng phải trùng khớp với việc gọi hồn sao?

Trên đời làm gì có nhiều sự trùng hợp đến thế, từ lúc nằm mơ, việc gọi hồn đã bắt đầu rồi ư?

Chỉ là, lần đầu có lẽ không hiệu quả, lần thứ hai mạnh, bị Hôi tứ gia gọi Từ Lục đến làm gián đoạn.

Lần thứ ba chính là vừa nãy, trực tiếp sai khiến hồn mẹ ruột cậu đến?

Sở dĩ La Bân dùng hai từ sai khiến là vì cậu biết Hà Liên Tâm căn bản không thể hại cậu.

Thêm vào đó, nơi này đã xa thành phố Nam Bình, không thể là Hà Liên Tâm vô cớ tìm được cậu, lại còn theo đến tận đây.

Núi Lục Âm?

Vẫn không đúng.

Cho dù cậu có làm lộ vị trí nhà mình thì đó cũng là nhà của La Sam.

Núi Lục Âm giỏi nhắm vào hồn phách, chắc chắn có thể tìm được không ít thứ, nhưng hoàn toàn không thể tìm thấy nhà ban đầ của cậu, thế thì họ làm sao có thể tìm được hồn mẹ ruột cậu?

Lúc này, trong phòng vô cùng yên tĩnh.

Trong đầu Từ Lục có cả một đống câu hỏi, nhưng anh ta thấy La Bân đang suy nghĩ, nên không ngắt lời.

"Đúng là có người đang gọi hồn tôi." La Bân khàn giọng mở lời.

"Xa như vậy còn gọi sao?" Từ Lục trợn tròn mắt.

"Ừ." La Bân gật đầu, sau đó hỏi Từ Lục: "Anh có bùa thu hồn không?"

"Đối phương gọi hồn cậu thông qua một người thân thiết nào đó của cậu?" Từ Lục phản ứng rất nhanh.

Im lặng khoảng một giây, La Bân gật đầu.

"Cậu chờ chút La tiên sinh." Từ Lục quay người rời khỏi phòng.

La Bân đứng dậy xuống giường, cậu cũng dùng la bàn Tứ Hợp tìm quanh phòng một vòng, không có bất kỳ phát hiện nào.

Vài phút sau Từ Lục quay lại, đưa cho La Bân ba lá bùa: "Đây là bùa Thiên Nguyên Định Phách, mặc kệ nó là loại nào, cậu cứ vẫy thẳng lên đầu, cho dù là quỷ nhiếp thanh cũng có thể thu vào một lát."

Trong lúc nói, Từ Lục còn lau mồ hôi mỏng trên trán.

"Cảm ơn." La Bân gật đầu.

Từ Lục muốn nói lại thôi, anh ta cười một tiếng: "Tôi không hỏi thêm gì nữa đâu La tiên sinh, cậu có cần gì cứ hỏi tôi."

"Được." La Bân đáp.

Từ Lục lại rời khỏi phòng.

Tạm thời, La Bân hoàn toàn không còn buồn ngủ.

Bỗng nhiên, cậu rùng mình một cái, nghĩ đến một người.

Là... Mao tiên sinh sao?

Bản thân cậu hồn về nhập xác, tuy rằng lúc đó Mao tiên sinh không có mặt, nhưng cậu dù sao cũng đã phá hỏng quan tài, còn điều khiển cơ thể chui ra.

Mao tiên sinh đã về rồi?

Ông ấy phát hiện ra sự tồn tại của cậu, nên mới dùng Hà Liên Tâm gọi hồn cậu?

Lòng La Bân lạnh đi.

Hiểu biết của cậu về Mao tiên sinh chỉ thông qua cha ruột La Dung, rằng Mao tiên sinh đã tài trợ chi phí chữa bệnh cho cậu.

Khoảng thời gian này, trải qua nhiều chuyện như vậy, cậu rất hiểu một đạo lý, trên đời không có bữa ăn miễn phí.

Một người làm sao có thể cứ vô cớ mà trả giá mãi?

Nếu nói đến Trương Vân Khê thì ban đầu hai người cũng cùng nhau đối mặt với một số chuyện, Trương Vân Khê cũng có lý tưởng riêng của mình, sau đó, hai người thân thiết hơn, mối quan hệ vừa là thầy vừa là bạn, Trương Vân Khê mới không tiếc giá nào giúp cậu.

Vậy Mao tiên sinh và cậu có gì với nhau?

La Bân cảnh giác, cúi đầu nhìn lá bùa trong tay.

Lần sau, khi mẹ xuất hiện lần nữa, cậu nhất định phải giữ bà lại.

La Bân lại nằm xuống giường, Hôi tứ gia vẫn chưa về, cậu không quá lo lắng.

Cậu lấy lá bùa Thủ Khiếu Định Hồn mà Từ Lục đã đưa trước đó ra, bùa không hề hấn gì, mười mấy lá bùa chồng lên nhau, quả nhiên làm giảm sự tiêu hao của bùa.

Trong tình huống bình thường, dùng bùa bình thường, ít nhiều sẽ bị hao tổn một hai lá.

Nằm một lát, cơn buồn ngủ lại ùa về, La Bân cuối cùng cũng ngủ say.

Giấc ngủ này không có bất kỳ chuyện kỳ lạ nào xảy ra nữa.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, ánh nắng đã tràn ngập căn phòng.

Hôi tứ gia vẫn chưa về.

Trong sân, Từ Lục đang ngồi trên một chiếc ghế dài phơi nắng, bên cạnh còn có ghế tre và một cái bàn vuông nhỏ bày ít đồ ăn.

"La tiên sinh, lại đây ăn thử đi, bánh rán trong làng này thơm lắm." Từ Lục hơi đứng dậy.

La Bân đi qua ăn.

Từ Lục lại tiếp tục phơi nắng.

Nhất thời, La Bân thấy mình không có việc gì làm.

Vì vậy cậu quay lại trong phòng, ngồi tựa vào tủ đầu giường, lấy cuốn sách Huyền Giáp Lục Thập Tứ Thiên Toán ra xem.

La Bân xem chưa được bao lâu, có tiếng gõ cửa.

"Sao vậy Từ tiên sinh?" La Bân mở cửa, hỏi Từ Lục.

"À... Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là yên tĩnh quá cậu biết không... Tôi bị nhốt nhiều năm như vậy, tôi thực sự không thích quá yên tĩnh. La tiên sinh, cậu có biết chơi cờ không?" Từ Lục hỏi.

"Không." La Bân lắc đầu.

"Cờ tướng cũng không?" Từ Lục hỏi tiếp.

"Tôi cần yên tĩnh một chút." La Bân hơi nhíu mày.

Từ Lục thích nói chuyện, cậu thì không, chủ yếu là có ích thì nói, vô ích nói thì đến đâu cũng chẳng có tác dụng, chỉ lãng phí sức lực và lời nói thôi.

"À... La tiên sinh, yên tĩnh quá nhiều không có lợi đâu, tự nép mình lại là không nên. Thế này nhé, chúng ta vừa chơi cờ tướng vừa nói chuyện khác được không? Tiên Thiên Toán thế nào? Cậu đang muốn tìm sơn môn Tiên Thiên Toán, tôi cảm thấy có lẽ cậu không biết nhiều về môn phái của mình, cậu có hứng thú không?" Từ Lục mong đợi.

La Bân cuối cùng cũng gật đầu: "Được."

"Ha ha! Bàn cờ tôi bày sẵn hết rồi, lại đây lại đây!" Từ Lục làm động tác mời.

Nhoáng cái, hai người đã chơi hơn mười ván cờ, tay Từ Lục không ngừng nghỉ, liên tục đặt quân, miệng cũng không ngừng nghỉ, kể về những gì anh ta biết về Tiên Thiên Toán.

Rất nhiều năm trước, giới âm dương xuất hiện lớp lớp nhân tài, có thể nói là vô cùng đặc sắc. Phong thủy, xem bói, cải mệnh, định vận, đạo sĩ xuống núi, thậm chí có thể chi phối đại cục thiên hạ, vương hầu tướng lĩnh say mê đan và đạo, phương sĩ lục thuật thịnh hành một thời, xuất mã tiên chiếm cứ một phương.

Dần dần, có người phát hiện, các tiên sinh đến một cấp độ nhất định luôn bị hại một cách vô cớ, phần lớn không được chết lành, mà chết bất đắc kỳ tử. Không chỉ vậy, vì một nơi phong thủy tốt, các tiên sinh tranh giành nhau, khiến không ít đạo trường tàn lụi. Ngay cả giữa các Đạo môn cũng vì những lý do hoang đường mà xảy ra mâu thuẫn, thậm chí đối đầu nhau, không đội trời chung.

Đại tiên sinh ra đen của mạch Tiên Thiên Toán đưa ra một thuyết. Người không thể quyết định trời, không thể thắng trời. Trời hay ghen ghét, nên ngấm ngầm ảnh hưởng, khiến đạo trường thay đổi, khiến Đạo môn đổ nát rồi lại dựng lên. Cuối cùng, thiên mệnh phải đứng trên tất cả mệnh số.

Nếu muốn tránh điều này, con người cần tránh trời, cần không bị chú ý. Khái niệm che trời bắt đầu xuất hiện. Sau đó các đạo trường lớn tìm kiếm nơi tương ứng, có thể tránh được thiên thính.

Tuy những nơi như đạo quán không có tiên sinh âm dương, nhưng Tiên Thiên Toán cho rằng thế sự cần được cân bằng. Vì vậy họ tìm cách che trời cho Đạo quán, xác định nơi sơn môn tọa lạc. Thậm chí có một số đạo trường không tìm được nơi thích hợp, Tiên Thiên Toán cũng sẽ giúp đỡ.

Cuối cùng, tất cả các sơn môn đều có một nơi ẩn thân. Riêng Tiên Thiên Toán lại bị chậm chân.

Thực ra, Tiên Thiên Toán vốn đã không hề đơn giản rồi, sơn môn lại càng không đơn giản, bố trí đầy đủ các loại phong thủy trận, người quỷ khó lường.

Chỉ là nơi như vậy vẫn chưa đủ lý tưởng.

Đáng tiếc, họ chưa kịp tìm thấy một vị trí thích hợp khác cho sơn môn của mình, mọi liên lạc về Tiên Thiên Toán đều biến mất, tất cả môn nhân của họ không một ai xuất hiện trở lại.

"Vậy Tiên Thiên Toán giúp người ta che trời, nhưng bản thân lại thất bại?" La Bân nắm một quân cờ, đang định đặt xuống.

"La tiên sinh... Cậu không được đặt ở đó... Cậu đi nước đấy, tôi thế này, thế này, là cậu bị chiếu bí mất." Từ Lục dùng tay cản La Bân lại.

truyenfull,truyenfull vn