Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 821

 Chương 821: Băng cơ ngọc cốt

Từ Lục cố gượng đứng dậy, lẩm bẩm chửi rủa, thế mà cầm phù nghiên đánh thẳng vào đầu Thiện Thi.

Trương Vân Khê cũng lảo đảo đứng dậy, liên tục b*n r* tiền ngọc và tiền đồng.

"Rầm", phù nghiên dán chặt vào đỉnh đầu Vũ Hóa Thiện Thi, khuôn mặt trôi nổi kia lập tức bị đập trở lại!

Tiền đồng và tiền ngọc bao phủ khắp người cô ta!

Hồ Tiến kéo Ngũ Lôi Xử từ dưới đất lên, phóng như điên đến trước mặt Thiện Thi, bổ thẳng xuống đầu.

Khói trắng bốc lên.

"Ưm", Ngũ Lôi Xử văng khỏi tay.

Hai tay Hồ Tiến run rẩy, da bị bỏng rát.

Bất kỳ pháp khí nào khi đối mặt với thi thể, nhiệt độ cũng sẽ tăng cao đột ngột.

La Bân còn thê thảm, huống chi là Hồ Tiến?

"Thiện Thi là vì linh hồn giấu trong vảy rắn, sau khi thành thi thể, hồn mượn xác mà trở về, cô ta luôn ở đó!" Trương Vân Khê mồ hôi nhễ nhại.

"Không trấn áp được quá lâu, chết tiệt. La tiên sinh đâu rồi?" Từ Lục vừa nhìn xung quanh, vừa nhìn bia đá.

Phù nghiên trấn áp Thiện Thi đuôi rắn, còn bùa trấn long mạch hai mươi tư núi thì đè nén khí trong núi, vì vậy đầu rắn hiện tại vẫn không thể cử động.

"Bùa rách rồi con rắn này có thể ăn hết chúng ta, phù nghiên rớt rồi mụ già chết tiệt này cũng sẽ dùng chúng ta để bổ sung, phải mổ thi thể, lấy đan, nhanh chóng rời khỏi đây."

Từ Lục nhặt dao mà anh ta làm rơi ban nãy, trở lại trước mặt Thiện Thi, hai tay cầm chuôi dao, đâm mạnh về phía trước.

Có cảm giác khựng lại, mũi dao không thể đâm xuyên qua.

Ngược lại,Từ Lục hơi mất lực chồm tới, ngón tay bị cắt một vệt, máu tươi chảy ròng ròng.

Rắn không thể chặt đứt, trước đó La Bân đó cũng không chém được thi thể.

Phần rắn không chém được thì Từ Lục còn thấy hợp lý, nhưng thi thể không chém thủng có lẽ là do La Bân chưa tìm đúng vị trí.

Nhưng anh ta thế mà cũng không đâm được bụng thi thể?

"Thi thể và rắn cộng sinh, da thi thể có thêm sự dai chắc của da rắn, rắn vừa được tinh khí âm dương ngũ hành nuôi dưỡng, lại được long khí trong núi hun đúc, binh khí thông thường không cắt xuyên được nữa rồi." Trương Vân Khê th* d*c.

Sau đó ông đi đến bên cạnh cơ thể La Bân, nhìn chằm chằm vào mặt cậu.

Hồ Tiến nhặt Ngũ Lôi Xử, lại nhặt dao La Bân đánh rơi, bước tới, lộ vẻ bất an

"Cô ta không thể ăn La tiên sinh... La tiên sinh đi đâu rồi?" Hồ Tiến hoang mang.

"Các cậu tìm xem, nơi này quái dị lắm, Thiện Thi trước rời hồn sau khống chế xác là chuyện không thể tưởng tượng nổi. Trên vảy con rắn này cũng toàn là linh hồn, tôi phải nghĩ cách lấy đan. Lấy thi đan ra, chúng ta mới có thể nhanh chóng rời đi." Sự chú ý của Từ Lục vẫn đặt vào Thiện Thi, mí mắt không ngừng giật giật giật.

Không khí trong mộ vô cùng căng thẳng.

Cảm xúc của ba người cũng căng thẳng tột độ.

...

Ý thức của La Bân không được rõ ràng.

Giây trước, cậu có cảm giác cơ thể bị rút cạn khó tả, còn tiêu hao lớn hơn cả khi cậu gia trì quẻ Nhật Hỏa Chân cho Bạch Quan Lễ.

Về cơ bản cậu đã bị vắt kiệt.

Tổn thương lại không phải dương khí tinh khí có thể phục hồi, mà là âm dương ngũ hành, là căn bản của con người.

Vũ Hóa Thiện Thi hút hồn ăn tinh, cậu hoàn toàn không thể chống cự.

Đây là cảm giác bị ăn sao?

Cứng đờ, tê liệt?

Giây sau, La Bân bỗng nhiên cảm thấy mọi thứ thay đổi.

Sự mơ màng dần biến mất, cảm giác cứng đờ và tê liệt dần tan đi.

Cơ thể hình như vẫn còn?

Linh hồn vẫn ở trong cơ thể?

La Bân mở mắt.

Đập vào mắt là một khuôn mặt non nớt, dưới mắt và cạnh sống mũi đầy tàn nhang.

Người đó dính chặt vào vách trong quan tài, trợn mắt nhìn chằm chằm cậu.

Tim La Bân đập hẫng đi nửa nhịp.

La Sam?

Rõ ràng cậu đã bị hút hồn ra ngoài, cũng không có thuật pháp cảm tri của Tạ Khanh sử dụng, tại sao lại hoàn hồn về thể xác?

Trước đây cậu còn nghĩ sắp rời khỏi thành phố Nam Bình rồi, không có cách nào thảo luận sâu hơn với Tạ Khanh về chuyện này, không có cách nào nghiên cứu.

Hơn nữa trực giác trực quan còn nói với cậu, không có đủ bản lĩnh mà điều tra chuyện này, sẽ gặp phải biến số mà cậu không nắm bắt được.

Nhưng một cách tình cờ, cậu thế mà hoàn hồn về thể xác rồi?

Có phải là vì trong cõi u minh có một sự bảo vệ đặc biệt, khiến cậu mỗi lần linh hồn bay đi đều có thể bị hút đến nơi này, tránh được nguy cơ hồn phi phách tán không?

Không An đánh cậu ra khỏi người Từ Lục là vậy.

Lúc này ác hồn của Vũ Hóa Thiện Thi muốn ăn cậu cũng là thế.

La Sam kề sát vào vách quan tài, vẻ mặt cực kỳ hung dữ, nhưng không dám lại gần cậu.

La Bân đứng yên nhìn La Sam.

Lần trước, La Sam sẽ trực tiếp bóp cổ cậu, tại sao lần này không?

Tại sao... La Sam lại sợ?

Đúng, cậu có thể thấy La Sam đang sợ hãi, đang run rẩy.

La Bân giơ tay lên, cảm giác quen thuộc này mới là chính mình, nhưng cánh tay lại yếu ớt, không thể giơ lên quá cao...

Trong lòng không hề thấy vui.

Thân xác thật của cậu bị Mao tiên sinh kia phong ấn trong quan tài.

Quan tài ở đâu?

Dưới lòng đất?

Đây không phải điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là nhóm Trương Vân Khê hiện tại đang đối mặt với điều gì?

Cơ thể cậu bị hút cạn, linh hồn bị hút ra, lại đến nơi này.

Ba người đó có thể nghĩ cậu đã bị ăn mất rồi không?

Còn nữa, ác hồn của Vũ Hóa Thiện Thi khó đối phó như vậy, ba người họ có thể thoát thân được không?

"Cút... Cút đi! Cút..."

La Sam cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói không hề hung ác, chỉ có sự run sợ.

Cảm giác này giống như gặp phải người bắt nạt mình, cậu ta giả vờ bình tĩnh, nhưng hoàn toàn không thể áp chế nỗi sợ của bản thân.

"Tôi sẽ không làm hại cậu." La Bân nói.

Âm thanh nghe quen thuộc hơn.

Giọng điệu đó khiến lòng La Bân lại run rẩy một lần nữa.

La Sam di chuyển.

Cậu ta nhích từ từ về phía cuối nắp quan tài, cuối cùng co rúm lại trong một góc nhỏ, hai tay ôm đầu gối, đờ đẫn nhìn La Bân.

"Cút... Cút đi.. Sư phụ... Quay về... Sẽ giết anh..." La Sam lắp bắp.

Sư phụ?

Mao tiên sinh?

La Bân im lặng.

Theo lời cha ruột La Dung của cậu, Mao tiên sinh chính là sư phụ của "cậu", đã mang "cậu" đi.

Trên thực tế, lão Miêu Vương mới là sư phụ thật sự của cậu.

Cậu bái sư Viên Ấn Tín trong tình huống bị lừa gạt.

Sư phụ Mao tiên sinh này đến từ đâu?

Không tồn tại chuyện La Sam chiếm thân xác cậu tỉnh lại rồi bái sư.

Bởi vì cha ruột cậu từng nói, mấy năm cậu nằm liệt giường, Mao tiên sinh luôn giúp đỡ gia đình, nếu không đã hết tiền thuốc men từ lâu, gia đình cũng sụp đổ từ lâu rồi.

Sau đó mới là cậu trở thành người thực vật, rồi Mao tiên sinh giúp cậu tỉnh lại.

Thời điểm ấy hẳn là lúc linh hồn cậu bị gọi vào núi Quỹ.

Tại sao Mao tiên sinh lại nhận cậu là đồ đệ?

Tại sao ông ấy lại quan tâm một người trên giường bệnh?

Cậu có điểm gì đặc biệt chăng?

Mao tiên sinh có nhu cầu gì mà cậu có thể đáp ứng?

Bị nhốt quan tài bị chôn vùi là vấn đề của La Sam?

Còn nữa, Mao tiên sinh không ở đây?

Nhất thời quá nhiều suy nghĩ ùa đến.

La Bân cố gắng ép bản thân bình tĩnh lại.

Việc cấp bách trước mắt không phải đi sâu nghiên cứu tình hình này, mà là phải quay về!

Không thể cứ mặc kệ nhóm Trương Vân Khê như vậy.

Nhưng làm thế nào mới có thể quay về đây?

Thuật âm dương cho cậu biết quan sát núi sông đoán mệnh.

Cổ thuật cho cậu khả năng luyện cổ khống chế cổ.

Những thuật pháp này không có cái nào liên quan đến hồn...

Mồ hôi hạt to như hạt đậu tuôn ra từ trán.

La Bân giơ hai tay lên, thử đứng dậy muốn mở nắp quan tài.

Phải ra khỏi quan tài mới được...

Lần này, cơ thể cậu không thể đứng dậy, chỉ có cánh tay nhỏ giơ lên được, cánh tay lớn cũng không thể hoàn toàn giơ lên.

La Bân lúc này mới cảm nhận được một sự khác thường khác.

Trước đây, hình như cậu cũng chỉ giơ được cánh tay nhỏ?

Cơ thể bị thứ gì đó trói buộc, cánh tay cũng bị kéo lại, hoàn toàn không thể đứng dậy.

La Bân hơi cúi đầu nhìn cơ thể mình.

Nhìn sơ qua, không có gì khác thường, chỉ hơn gầy yếu so với trước đây.

Nhìn kỹ lại, hai cánh tay lớn của cậu thế bị xuyên bởi năm ngón tay trắng nõn.

Những ngón tay này xuyên qua quần áo, cắm sâu vào da thịt.

Không có nhiều cảm giác đau, dường như vết thương xuất hiện quá lâu, đã tê liệt.

Trái tim La Bân thắt lại.

Nhìn xuống theo mu bàn tay, là hai cánh tay trắng nõn đến từ phía dưới cơ thể cậu.

Phía dưới cơ thể thế mà còn có một người gắn bó "mật thiết" với cậu!

La Bân từ từ quay đầu, nhìn phía sau dưới cơ thể mình.

Cậu không thể nhấc cơ thể lên, nhưng đầu có thể xoay chuyển.

Sau đó, cậu nhìn thấy một khuôn mặt.

Thực ra La Bân không nhìn thấy quá nhiều, nhưng chỉ riêng khuôn mặt đó đã khiến đầu cậu nảy ra một từ.

Băng cơ ngọc cốt.

Đây là một người phụ nữ.

Hơi thở cực kỳ yếu ớt.

Dáng vẻ không thể nói là khuynh quốc khuynh thành, nhưng đủ để nhìn lâu.

Cô ta nhắm mắt, lông mày hoàn toàn thư thái.

Bị cô ta đè trên người, La Bân cảm nhận được sự cứng đờ nhẹ, lại có một cảm giác ấm áp không thể diễn tả, còn mang theo chút lạnh lẽo.

Mao tiên sinh... Rốt cuộc đã làm gì với cậu?

La Bân lại thử vùng vẫy cánh tay, cậu không đứng dậy, cũng không cử động cả hai tay cùng lúc, chỉ là cố gắng nhúc nhích cánh tay phải, cố muốn tháo gỡ sự trói buộc của một tay người phụ nữ kia.

truyenfull,truyenfull vn