Chương 82: Hai bố con thông minh tuyệt đỉnh, lại vướng vào người mẹ và con đàn bà ngu ngốc
Một lúc rất lâu sau, La Bân mới hoàn toàn tỉnh táo lại.
Suy nghĩ nhiều quá cũng chẳng để làm gì.
Chuyện đó giờ là việc của Chương Lập.
La Phong và cậu cần giữ được mạng sống, ngoài ra thì cố gắng giết thêm càng nhiều dê hai chân càng tốt.
Như vậy, thôn Quỹ mới thêm phần an toàn!
Dù sao thì việc theo tà ma rời thôn, chưa chắc đã thật sự là một con đường an toàn.
Đây là kinh nghiệm mà La Bân đúc kết được từ kiếp trước, không thể đặt hết hy vọng vào một người hay một con đường.
Nếu không, cái giá phải trả sẽ rất đau đớn và tuyệt vọng.
Mặt trời càng lúc càng gay gắt. Đến đầu giờ chiều, cả đoàn cũng đến được ngôi nhà gỗ ở điểm dừng chân đầu tiên.
Tại đây phát sinh một vấn đề.
Ngôi nhà gỗ này cùng lắm chứa được hơn mười người, mà chỉ có chỗ để ngồi, không thể nằm nghỉ.
Tính cả Vưu Giang và Hà Quỷ, đội ngũ có tới ba mươi lăm người, hơn hai phần ba không thể vào trong nhà.
Nên xử lý thế nào đây?
Rất nhanh, La Bân đã có đáp án.
Dưới sự ra hiệu của La Phong, một số thanh niên trong đội tháo ba lô xuống, lấy ra mấy chiếc... lều vải!
"Chỉ cần thắp đèn dầu, dù cửa sổ hay cửa lều chỉ là vải, tà ma cũng sẽ không vào được." La Phong thì thầm. Giọng ông rất nhỏ, đám thanh niên đang bận dựng lều, Hà Quỷ lại đứng xa, không ai nghe thấy.
La Bân lặng lẽ ghi nhớ thông tin này.
Tiếng bước chân lại gần. Là Vưu Giang đi từ phía sau, lướt qua hai bố con.
Bất ngờ, Vưu Giang dừng lại, cơ mặt khẽ giật, đầu lưỡi l**m mép, hơi nghiêng đầu nhìn họ.
Rồi hắn cất giọng rất nhỏ, như nghẹn lại trong cổ họng.
"Tôi xin cậu... Tha cho tôi đi... Chồng tôi, con trai tôi vẫn đang chờ ở nhà."
"Thật ra tôi sớm đã biết... Tôi biết là cậu, nhưng tôi đâu có nói gì đâu, đúng không?"
"Chúng tôi chỉ muốn sống yên ổn trong thôn, không gây chuyện với ai cả."
Ngoài La Phong và La Bân, không ai nghe thấy lời hắn nói.
Đôi mắt La Phong thoáng đỏ hoe.
Trái tim La Bân thắt lại.
Dù cả hai đã ngầm hiểu nhau, dù xem như đã chia bài ra sòng phẳng, nhưng Vưu Giang lại ngang nhiên khiêu khích như vậy sao?
Hắn đang nói gì thế?
Là lặp lại lời mà Cố Nhã đã từng cầu xin hắn sao?
Tay La Bân vô thức đặt lên chuôi dao đeo bên hông.
La Phong lập tức nắm lấy cổ tay con trai, ngăn hành động của cậu lại.
"Hai bố con đúng là thông minh tuyệt đỉnh, nhưng lại vướng phải một ả đàn bà ngu ngốc, một bà mẹ ngu xuẩn. Hai người đã động đến kẻ không nên động rồi, hiểu không?" Vưu Giang vừa nhíu mày, vừa cười nham hiểm, "Muốn biết... Tôi đã làm gì với bà ta không?"
La Phong vẫn im lặng, giữ chặt cánh tay La Bân.
Đầu óc La Bân không thể nào ngừng suy nghĩ lại được, rốt cuộc Vưu Giang đã làm gì?
Một khi suy nghĩ trỗi dậy, nó như mạng nhện kéo dài vô tận, không thể ngăn được. La Bân muốn giết người, trái tim cậu như bị kim nung đỏ xuyên qua, đau đớn cực điểm.
"Cậu có biết con người khi lang thang bên ngoài sẽ nghĩ đến điều gì không?" La Phong đẩy nhẹ La Bân ra sau, khẽ nói.
"Tôi thì không rõ... Nhưng ta biết rõ cảm giác khi con mồi bị xẻo từng miếng một, cảm giác đó khiến tôi cực kỳ thỏa mãn." Vưu Giang cười, gương mặt co rúm lại, "Ả đàn bà ngu xuẩn tôi rất hài lòng... Bà ta cuối cùng rồi cũng sẽ dâng hiến tất cả cho tôi."
"Ừ." La Phong trả lời rất bình thản.
Từ xa, Hà Quỷ đang quay lại.
Vưu Giang liếc một cái, không nói thêm lời nào với hai cha con nữa, bước vào ngôi nhà gỗ.
"Mấy người bàn gì vậy?" Hà Quỷ đến gần, thuận miệng hỏi.
"Không có gì, chỉ là đang nói chuyện ám hiệu. Nhưng hai bố con tôi vẫn chưa thống nhất xong." La Phong đáp.
"Ừ. Ở chỗ này còn có thể nói chuyện thoải mái, nhưng sau khi qua điểm dừng thứ hai thì đừng nhắc lại nữa." Hà Quỷ dặn dò.
"Tôi hiểu. Vậy nên chúng ta sẽ nghỉ lại đây một ngày." La Phong nói.
La Bân nhớ lại, lần trước khi đi thám hiểm, La Phong vô cùng cẩn trọng, giấu mọi thông tin, kể cả ám hiệu cũng chỉ báo cho Cố Nhã biết.
Nhưng giờ số người quá đông, một số chuyện bắt buộc phải nói rõ.
Trong lòng cậu vẫn rất rối. Đầu óc mới gạt được đống suy nghĩ hỗn độn, giờ lại bị đảo lộn hết cả lên.
"Cậu có để ý đến cây liễu khi nãy không?" Hà Quỷ lại hỏi.
"Tôi sơ suất. Việc nhiều quá." La Phong nhíu mày.
"Không sao. Cậu có nói trước cũng chẳng thay đổi được gì. Chỉ là... Cây liễu héo rũ như thế, thật kỳ lạ." Hà Quỷ thở dài, rồi cũng bước vào ngôi nhà.
"Lão La, cậu đến kiểm tra lại mấy cái lều đi." Lão Khổng mặt tròn tàn nhang bước đến chỗ La Phong.
La Phong bắt đầu kiểm tra lều.
La Bân vẫn đứng im tại chỗ.
Cậu có lời muốn nói, nhưng bên cạnh La Phong còn nhiều người, không tiện mở miệng.
Thế nhưng nếu không nói ra, cậu chẳng thể nghĩ đến chuyện khác nổi.
Cảm giác bị ai đó theo dõi như bị rắn rình mồi khiến cậu cực kỳ khó chịu.
Một lúc lâu sau, La Phong kiểm tra xong, chỉ định một số người vào nhà gỗ.
Như vậy, ai ở trong nhà, ai ở ngoài lều, cơ bản đã sắp xếp xong.
"Giờ nghỉ ngơi một lát, ăn chút đồ. Ba giờ chiều, tôi sẽ triệu tập mọi người bàn bạc." La Phong đứng trước nhà gỗ, giọng đủ lớn để tất cả cùng nghe thấy.
Ngay lập tức, mọi người bắt đầu ăn lương khô mang theo.
Sau đó, La Phong và La Bân gật đầu, cùng rảo bước ra một chỗ xa hơn.
Ông rút dao phát ra, tiện tay chặt vài bụi gai ven đường, giả như đang dò đường.
Hai bố con đi được một quãng khá xa.
"Lẽ ra chúng ta có thể giết hắn ngay lúc đó!" La Bân hạ giọng, "Gần như thế, thật sự có thể giết được! Giết xong thì nói hắn có vấn đề, không tin chúng ta! Cùng lắm là quay về, trì hoãn một chút!"
La Phong trầm giọng: "Thứ nhất, không giết được. Hắn không đơn giản. "Thứ hai, hắn rõ ràng đang cố chọc giận chúng ta, khiến chúng ta vì phẫn nộ mà mất kiểm soát, chỉ nghĩ đến việc trả thù. Nếu ra tay mà bị hắn phản đòn, chuyện sẽ bị làm lớn. Bà đồng không chấp nhận mấy chuyện mập mờ. Chúng ta nói gì cũng chỉ là một phía, còn hắn thì có thể bịa chuyện ngược lại. Giờ con như thế là đã rơi vào bẫy của hắn. Con còn tâm trí nào nghĩ đến chuyện khác nữa không?"