Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 812

Chương 812: Thần hộ pháp, Cống Bố

Tuyết bay lả tả khắp trời.

Rõ ràng mới chỉ là tháng mười, nhưng tuyết trắng đã phong kín núi.

Đồng cỏ bị tuyết bao phủ, trâu Yak hoang dã tụ lại ở những chỗ trũng thấp để tránh gió tuyết.

Còn trâu Yak nhà thì đã có chuồng được dựng sẵn.

Các thị trấn ở vùng phiên địa đều nằm trên đồng cỏ bằng phẳng, có suối nước chảy vòng quanh, nhiều nhất cũng chỉ có chút đồi núi nhỏ, số lượng rất ít.

Bên ngoài thành phố Đại Bão Tử, một vài căn nhà trệt liền kề có chuồng bò, chuồng cừu, những mái che dày đặc đã chắn được phần lớn gió tuyết.

Trong một căn nhà trệt, chính giữa là chiếc lò sắt nóng rực, qua các khe hở có thể thấy những đốm lửa sáng rực.

Một người đàn ông Tây Tạng trạc bốn mươi tuổi, da đen sạm, đang uống trà sữa, tay vo một miếng tsampa.

Trên lò có một chiếc đĩa sắt, lòng cừu nhồi tiết, gan bò và một ít thịt bò đang kêu "xèo xèo", mùi thơm béo ngậy của mỡ lan tỏa.

Người phụ nữ ngồi bên cạnh lò, dùng đũa lật thức ăn trong đĩa để chúng nóng đều.

Thỉnh thoảng, người phụ nữ lại nhìn ra cửa bằng ánh mắt lạnh lùng.

Cánh cửa dày được bọc một lớp da thú khiến gió không thể lùa vào.

Lớp băng bám đầy trên kính làm mọi thứ bên ngoài trở nên cực kỳ mờ ảo.

Duy chỉ có một vết tay nhỏ lại rõ ràng lạ thường.

Người đàn ông nói vài câu khó nghe và tối nghĩa.

Ý hắn là cái thằng nhóc tạp chủng đó đã bị đóng băng rồi phải không?

Người phụ nữ trả lời cũng bằng tiếng mà người ngoài không thể nghe được.

Ngôi nhà này không phải của họ, mà là của chồng em gái người phụ nữ.

Vài năm trước, em rể chị ta khi đi chăn thả, cố gắng lùa một con trâu Yak hoang về, đã đi sâu vào đồng cỏ, kết quả gặp phải bầy sói, bị gặm chỉ còn lại bộ xương.

Gần đây, em gái chị ta mắc một căn bệnh kỳ lạ và đã chết.

Vợ chồng họ trở thành người thừa kế tài sản mà em gái để lại, đương nhiên, còn có một bé trai khoảng sáu bảy tuổi.

Người đàn ông lại nói thêm vài câu, ý là sống ở nơi này, toàn mùi tanh hôi, vừa bẩn vừa lộn xộn.

Người dân nơi đây không thuần phác như vẻ ngoài.

Cũng giống như xã hội bình thường, người có xuất thân tốt coi thường người có xuất thân kém, thành phố coi thường nông thôn, vòng trong coi thường vòng ngoài.

Người phụ nữ bên cạnh lò này đã kết hôn với một thổ dân thành thị, không cần phải sống những ngày chăn thả nữa, cũng không giống những phụ nữ cùng quê hương khác khác, da dẻ không quá thô ráp, cũng không có má đỏ nơi cao nguyên.

Chị ta gắp một ít thịt vào đĩa trước mặt người đàn ông, nhẹ nhàng nói vài câu.

Người đàn ông bật cười, người phụ nữ cũng cười theo.

Bóng của họ trên tường sống động như những con ác quỷ.

Trước cửa chuồng cừu, một bóng người gầy gò, nhỏ bé đang co ro.

Gió tuyết quá lớn, mí mắt cậu bé bám đầy băng, lông mi cũng đóng băng, trên tóc đầy máu, quần áo mỏng manh không thể giữ ấm.

Cậu bé tên là Cống Bố.

Sau khi mất cha, một mình mẹ nuôi nấng cậu.

Khi mẹ lâm bệnh, nằm liệt giường, thân hình nhỏ bé của cậu cũng phải gánh vác việc nhà.

Cái tên Cống Bố này mang ý nghĩa vô cùng sâu xa.

Hiểu theo nghĩa đen, đó là thần hộ pháp.

Nhưng rõ ràng thần hộ pháp chưa từng che chở cho hai mẹ con họ.

Mẹ còn chưa được chôn cất, A Ni La và A Cổ La (*) đã dọn vào nhà, nhưng lại không mang lại sự nâng đỡ nào cho gia đình này.

(*) A Ni La (阿尼啦) và A Cổ La (阿古啦) là những từ dùng trong tiếng Tạng để chỉ cô và chú.

Ngược lại, trong thời tiết tuyết rơi dày đặc này, Cống Bố lại bị đuổi ra khỏi nhà.

Cậu bé muốn vào chuồng bò, nhưng mấy con trâu Yak đều nhìn chằm chằm cậu.

Cậu bé muốn vào chuồng cừu, nhưng con cừu đầu đàn không ngừng cào móng xuống đất, sẵn sàng húc cậu ra ngoài bất cứ lúc nào.

Trước khi bị đóng băng, trước khi ý thức tan biến, Cống Bố đột nhiên cảm thấy cơ thể nóng bừng.

Sau đó, cậu bé chết.

Chợt, hàng lông mi cậu bé run rẩy, mí mắt mở ra.

Ánh mắt vô hồn dần có tiêu cự.

Đôi mắt trẻ thơ vốn trong veo, nhưng trong đôi mắt này lại mang theo sự cương nghị, sáng suốt hoàn toàn khác biệt.

Cống Bố từ từ đứng dậy.

Cậu bé lê tấm thân cứng đờ của mình đi về phía sâu bên trong chuồng cừu.

"Be!"

Tiếng cừu kêu chói tai vang lên, con cừu đầu đàn thực sự đứng thẳng lên như người, rồi đột nhiên đạp chân nhảy vọt.

Trông có vẻ nó sắp sửa hất văng và húc bay thân hình nhỏ bé kia.

Thậm chí, đôi sừng cừu có thể đâm xuyên cơ thể Cống Bố.

Nhưng giây tiếp theo, con cừu đầu đàn đột nhiên đứng yên bất động trước mặt Cống Bố.

Cống Bố v**t v* đầu cừu.

Sau đó, con cừu đầu đàn phát ra tiếng thở nhè nhẹ, rồi quay người bước ra khỏi chuồng cừu, đi về phía căn nhà có ánh đèn.

Một phần lớn đàn cừu đi theo nó.

Cống Bố không quan tâm đến chúng, tiếp tục đi sâu vào bên trong.

Nơi này ấm áp hơn nhiều.

Còn có một vài con cừu non tò mò nhìn cậu bé.

Cậu bé lại gần, ôm một con cừu non, trên mặt nở nụ cười hiền hòa và từ bi.

Ngoài cửa chuồng cừu đột nhiên truyền đến tiếng chửi rủa the thé.

Rõ ràng là một cặp vợ chồng đang cố gắng lùa con cừu đầu đàn vào chuồng.

Cống Bố áp sát hơn vào thân cừu non, đôi mắt cậu càng trở nên sâu thẳm, giống như hồ nước sâu không thấy đáy.

Cậu bé khẽ cười.

Sau đó, con cừu đầu đàn đột nhiên nhảy vọt lên cao nửa trượng, cặp sừng đột ngột đâm xuyên khuôn mặt người đàn ông.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, tiếng hét của người phụ nữ vang theo sau.

Đàn cừu nổi điên!

...

La Bân đã ngủ rất lâu.

Từ lúc trời sáng, ngủ đến trời tối.

Cậu mơ rất nhiều giấc mơ, rất kỳ lạ, rất lộn xộn.

Giấc mơ cuối cùng là ảo giác mà Trung Thi Bạch đã mang lại cho cậu ngày trước.

Mẹ ruột bị xe tải lớn tông bay, máu đổ đầy đất, những sợi khoai tây thái và trứng chưng văng tung tóe.

La Bân đột nhiên mở choàng mắt, thở hổn hển.

Hôi tứ gia vẫn đang ngủ say, La Bân không bật dậy như những lần giật mình tỉnh giấc trước, một tay cậu đỡ Hôi tứ gia, tránh làm nó bị văng ra.

Sau khi đặt nó sang bên cạnh gối, La Bân mới ngồi dậy.

Ngơ ngác nhìn xung quanh, rõ ràng không có gì, nhưng La Bân cứ cảm thấy có gì đó không ổn.

Một hai phút sau, cậu đứng dậy, đến bên cửa sổ.

Cửa sổ đóng, cách lớp kính có thể nhìn thấy những đốm sao lấp lánh ban đêm.

Có phải vì nghĩ quá nhiều nên tinh thần khi tỉnh dậy cũng có hơi rối loạn không?

Liên tục hít sâu, thở chậm, rất lâu sau, La Bân lấy đồng hồ quả quýt ra xem giờ, đã gần năm giờ rồi.

Phía bên kia giường có đặt một bộ quần áo sạch đã được gấp gọn, không phải Đường trang, mà là trang phục bình thường. Rõ ràng, khi cậu ngủ say, Trần Tổ đã vào phòng.

La Bân cởi bộ quần áo đầy máu và rách rưới trên người, thay bằng quần áo sạch.

Cậu bước ra khỏi phòng, xuống lầu, phòng khách yên tĩnh.

Bước ra khỏi cổng lớn, bên ngoài đổ hai chiếc xe.

Khi đi ngang qua xe, cậu thấy có người ngồi ở vị trí trước đây của Bạch Quan Lễ, chính là Bạch Tiêm.

Bạch Tiêm lại không nghỉ ngơi trong biệt thự.

Cô đang ở trên xe canh cho Bạch Quan Lễ.

La Bân gật đầu với Bạch Tiêm.

Bạch Tiêm cũng khẽ gật đầu, coi như chào hỏi.

Những lời Từ Lục nói, Bạch Tiêm không phản đối, cũng không thúc giục.

Thực ra, người nên sốt ruột phải là La Bân.

Chỉ là La Bân biết, dù có sốt ruột hơn nữa thì cũng không thay đổi được gì.

Thực ra Bạch Tố đã trở về núi Thần Tiêu rất lâu rồi, nếu có chuyện xảy ra thì cũng đã lỡ mất thời cơ từ lâu, nếu chưa có thì nhất thời cũng không có phiền phức lớn nào.

Trước đây Bạch Tiêm nói như vậy là vì có liên quan đến cảm xúc của cô ấy, cũng liên quan đến môi trường quá áp lực.

Hiện tại, La Bân còn nhẫn nại được, Bạch Tiêm đương nhiên cũng có thể bình tâm.

Điểm mấu chốt nhất là cổ Kim Tằm phải được bảo toàn, Hôi tứ gia cũng không thể chết.

La Bân đi bộ rất lâu trên con đường đêm, cuối cùng, khi ánh mặt trời xuất hiện, nỗi u uất và phiền muộn khó tả trong lòng cậu cuối cùng cũng lắng xuống.

Khi trở lại biệt thự, mọi người đã quây quần bên bàn ăn.

Không ai hỏi La Bân đi đâu.

La Bân ngồi vào chỗ của mình, cầm đũa gắp một chiếc quẩy, bưng bát sữa đậu nành, uống một ngụm lớn.

"Phù..." Từ Lục thở dài, "Nghĩ đến việc sắp phải vào núi, phải gặm lương khô uống nước lạnh, lại thấy khó chịu."

Trương Vân Khê ngẩng đầu nhìn Từ Lục.

Thật ra ông không có quá nhiều biểu cảm, chỉ là nhìn một cách bình thường.

"Ha ha! Tôi nói đùa thôi! Vũ Hóa Ác Thi thì sao chứ, tin tức như vậy, ở bất cứ nơi nào cũng hiếm có." Từ Lục xua tay, ý bảo Trương Vân Khê đừng lo lắng.

Sau bữa ăn, Trương Vân Khê và Hồ Tiến vào trong bàn bạc với Trần Tổ về việc cần mang theo những vật tư gì.

Từ Lục nhất quyết kéo La Bân đi dạo phố.

Anh ta bị nhốt lâu rồi, mấy ngày nay đi qua đi lại giữa sinh tử, giờ mới có chút thời gian nhàn rỗi, muốn cảm nhận chút không khí phồn hoa.

La Bân không hào hứng lắm, lịch sự từ chối Từ Lục.

Gần trưa, có người mang đến rất nhiều thức ăn, là do Trần Tổ gọi khách sạn gần đó gửi đến.

Từ Lục lại được ăn uống thả ga một phen.

Ăn xong, đã đến lúc xuất phát.

Chiếc xe bảy chỗ của Thẩm Đông vừa đủ chỗ cho tất cả mọi người, nên không cần đến Trần Tổ nữa.

Thực ra, hành động lần này không hề lên kế hoạch mang theo Trần Tổ, Trần Tổ cũng không hề đề nghị mình tham gia.

Ông ấy chỉ âm thầm giúp đỡ chuẩn bị.

Từ Lục nói địa chỉ cho Thẩm Đông, xe rời khỏi thành phố, chạy về phía đích đến.

"La tiên sinh, cậu nghỉ ngơi không tốt sao?" Trương Vân Khê đột nhiên hỏi La Bân.

"Khá tốt mà, sao vậy tiên sinh Vân Khê?" La Bân khó hiểu.

"Không có gì, chỉ là khí sắc cậu có chút kém, như là bị tổn hại dương khí." Trương Vân Khê nói.

La Bân sờ lên mặt mình, cậu không chú ý đến chi tiết này, ngoài Trương Vân Khê, những người còn lại cũng không nhìn kỹ mặt cậu.

"Nhiều chuyện như vậy, khí sắc tốt mới là lạ chứ, phơi nắng nhiều một chút, phơi ở đất phong thủy thì càng tốt." Từ Lục lắm lời, chen vào, "Lát nữa dừng xe, tìm một chỗ dừng chân trước, rồi tôi vẽ cho La tiên sinh hai lá bùa, đảm bảo dương khí của cậu ấy sẽ xông thẳng l*n đ*nh đầu. Tiên sinh Vân Khê, tôi cũng chuẩn bị cho ông một lá, hiệu quả tăng cường tỉnh táo chắc chắn tốt hơn bất kỳ lá bùa nào ông từng dùng."

Trương Vân Khê nhíu mày, không trả lời.

"Ơ..."

Từ Lục xoa xoa cằm, không tiếp tục nói nữa.

Khoảng ba bốn giờ chiều, xe vào một thị trấn nhỏ, rồi dừng lại ở ngoài một cái sân.

Cái sân này có vẻ đã lâu không có người ở, khóa cửa đã rỉ sét, cỏ dại cũng mọc đầy.

Từ Lục bước lên mở cửa, sau đó xe lái vào trong.

Mọi người xuống xe, Từ Lục bảo mọi người ngồi nghỉ ngơi một lát, đợi đến tối muộn sẽ vào núi xem xét tình hình.

La Bân và Trương Vân Khê đứng giữa sân, cùng nhìn về một vị trí.

Thị trấn nhỏ này nằm dưới chân hai ngọn núi liền kề.

Hai ngọn núi kẹp lại, chính giữa là khe núi.

Nhưng nhìn kỹ hơn, nó lại giống như một ngọn núi lớn bị chẻ ra, tạo thành hai ngọn núi. Đó không phải là khe nứt giữa hai núi, mà là vết thương của một ngọn núi.

Ngay cả ban ngày, mây mù vẫn bao phủ, khiến người ta không thể nhìn rõ hình dạng của nó.

"Xa quá không nhìn thấy đâu, phải đợi đến gần vị trí mới thấy được." Từ Lục nói: "La tiên sinh, làm phiền cậu dùng đao, chặt bớt cỏ dại trong sân được không?"

Hồ Tiến đang chuyển ba lô xuống xe, anh ta dừng lại, nhìn Từ Lục bằng ánh mắt kỳ lạ.

"Sao vậy Hồ tiên sinh, anh có chuyện gì à?" Từ Lục hỏi Hồ Tiến một cách thoải mái, không có chút gì khác thường.

truyenfull,truyenfull vn