Chương 80: Ba ngàn sáu trăm nhát dao và kỳ tích
"Không, hắn không chỉ bị bệnh tâm thần, hắn còn thật sự mắc bệnh. Hắn ăn thịt người nên chắc chắn sẽ nhiễm bệnh. Mặt hắn co giật, đó là triệu chứng bệnh!"
Chương Lập trở nên kích động, thậm chí còn muốn đập bàn, nhưng vừa giơ tay lên anh ta liền hạ tay xuống, không dám tạo ra tiếng động lớn.
"Xin lỗi, tôi không phải bác sĩ, nhưng tôi từng tham gia khai quật một khu nghĩa địa. Bộ tộc đó từng ăn thịt người. Tôi có nghiên cứu qua hiện tượng này, hắn thật sự là đã mắc bệnh."
Vừa nói, Chương Lập vừa điều chỉnh nhịp thở của mình.
"Cậu đã cho tôi biết vị trí đi. Chỉ cần hắn rời khỏi làng, tôi nhất định tìm được tầng hầm và đưa mẹ cậu ra ngoài." Chương Lập nói từng câu từng chữ chắc nịch.
La Bân không tiếp xúc với Chương Lập nhiều, nhưng qua mối liên hệ với Cố Di Nhân, Chương Lập đã biết không ít bí mật về cậu. Ba người họ còn có chung một mục tiêu, đó là rời khỏi cái thôn này.
Chương Lập cần dựa vào cậu.
So với bất kỳ dân làng nào, Chương Lập giống một người bình thường hơn cả.
Hơn nữa, Chương Lập từng thoát chết.
Anh ta biết trong thôn có những kẻ còn đáng sợ hơn cả tà ma.
Quan trọng nhất là Chương Lập xuất thân từ đội khảo cổ, mà khảo cổ thì luôn chú ý đến từng chi tiết, cực kỳ tỉ mỉ!
"Cảm ơn anh." La Bân nói chân thành.
"Đừng nói cảm ơn. Người đồng cảnh ngộ giúp nhau là chuyện nên làm. Tôi giúp cậu, cậu giúp tô, hai bên hỗ trợ lẫn nhau mà thôi." Chương Lập đáp dứt khoát.
"Được." La Bân gật đầu, "Ngày mai sau khi bọn tôi xuất phát, anh có thể hành động."
"Ừ." Chương Lập gật đầu.
"Gói thuốc này anh đem sắc lên, một ấm nước, hai bát thuốc, anh chỉ cần uống một bát rồi ngủ một giấc thật ngon." La Bân lấy ra gói thuốc mà Trương Vận Linh đưa cho mình.
Chương Lập hơi sững lại.
"Yên tâm, chỉ là thuốc an thần dễ ngủ thôi. Chị Tiểu Linh đưa tôi, chị ấy không biết việc chúng ta định làm, cũng không biết trạng thái tinh thần của tôi và bố tôi đều đã ổn định. Ngược lại là anh, thời gian anh đã gặp nhiều khó khăn rồi." La Bân giải thích.
"Cảm ơn." Chương Lập khẽ cười.
"Đã bảo là đừng cảm ơn mà, giúp qua giúp lại là chuyện bình thường thôi."
"Ha ha!" Chương Lập bật cười sảng khoái hơn.
Không tiếp tục nấn ná, La Bân về nhà.
La Phong đang đi đi lại lại trong sân.
Sau khi La Bân đóng cổng, trong mắt La Phong lập tức hiện rõ vẻ nôn nóng và dò hỏi.
"Xong rồi bố, chắc chắn không sai. Con không nói với chị Tiểu Linh."
La Bân giải thích rõ ràng, phân tích bất lợi nếu cho Trương Vận Linh biết và độ đáng tin của Chương Lập.
Thật ra đêm qua La Phong đã phát hiện La Bân giấu chuyện liên quan đến Cố Di Nhân, nhưng lúc đó lại xuất hiện kẻ săn mồi. Tuy La Phong không thấy rõ, nhưng vẫn cảm giác có điều bất ổn, liền cùng con trai vào trong nhà. Sau đó, cánh cổng bị đẩy mở, La Phong tưởng là gió.
Chính vì vậy, cuộc trò chuyện về Cố Di Nhân bị gián đoạn.
Chỉ cần nói thêm một chút thông tin, như chi tiết quan trọng nhất là cách rời khỏi thôn mà Cố Di Nhân nói thì có lẽ La Phong đã tin hoàn toàn.
Nhưng La Bân không nói.
Vì cẩn thận, vì an toàn...
Bởi vì kẻ săn mồi từng xuất hiện trước cửa nhà họ.
La Phong không giống Chương Lập, ông là người đã hỏi là phải hỏi đến cùng. Biết càng nhiều càng nguy hiểm, cậu không thể để ông bị kẻ săn mồi chú ý!
Do đó, La Bân đưa ra lý do khác.
Hai bố con từng cứu mạng Chương Lập, là ân nhân cứu mạng, lại thêm quan hệ với Cố Di Nhân. quan trọng là Chương Lập cũng muốn rời khỏi thôn. La Bân nói, họ sắp đi dò đường lần nữa, nếu tìm được đường thoát sẽ dẫn Chương Lập đi cùng.
La Phong thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực, gật đầu: "Liều một chút, nhưng đáng liều. Bố đúng là chưa nghĩ đến năng lực của Trương Vận Linh. Tiểu Sam, con làm tốt lắm. Thế còn Cố Di Nhân, con giấu cô ấy ở đâu? Ngoài chuyện cửa sổ nhà mình không đóng, cô ấy còn nói gì khác không?"
Quả nhiên, La Phong bắt đầu tra hỏi.
"Tinh thần cô ấy không ổn, bị hoảng loạn nghiêm trọng, bị hỏi nhiều là phát cuồng. Con giấu cô ấy ở một nơi rất an toàn nhưng không tiện nói rõ. Cô ấy không muốn để người khác thấy mặt." La Bân đáp.
"Ừ, ở thôn Quỹ này lâu, người nào cũng thành ra có vấn đề về thần kinh. Thế này đi, Tiểu Sam, chờ chúng ta trở về, mẹ con cũng trở về, để Trương Vận Linh kê thêm ít thuốc dưỡng thần, con đem cho Cố Di Nhân điều dưỡng. Đến khi ổn định rồi, hãy đón cô ấy về nhà ta." La Phong trầm giọng .
La Bân gật đầu.
Nhưng trong lòng hiểu rõ, chuyện đó là điều không thể.
Tạm thời cậu chỉ cố để qua mặt La Phong.
"Con ăn đi, bố sang nhà trưởng thôn một chuyến, để ông ấy đi báo cho Vưu Giang, sáng mai chúng ta lên núi." La Phong chỉ vào bàn trong phòng khách.
Thức ăn đã bày sẵn, một bát đã trống, La Phong ăn rồi.
Vì vội, trước đó La Bân chưa ăn, đã đi tìm Trương Vận Linh.
Giờ thì đến lượt La Phong rời khỏi nhà.
La Bân ngồi vào bàn, ăn bữa cơm do Trương Vận Linh nấu, tâm trạng thoải mái hơn nhiều, trong lòng cũng thêm phần tự tin và chắc chắn.
...
Trong tầng hầm ẩm thấp.
Ngoài lồng gỗ, Vưu Giang đang cười độc ác, điên cuồng lắc lồng.
Cố Nhã chẳng khác nào một con chuột nhỏ hoảng loạn. Sau khi dốc sức vùng vẫy, bà chỉ còn biết ngã quỵ ở một góc lồng.
Nước mắt bà đã cạn khô, mắt đỏ ngầu như muốn rỉ máu.
Tai bà bị ù, không chỉ là tiếng cười của Vưu Giang mà còn là tiếng ù tai dữ dội.
"Phải công nhận chồng bà thật thông minh, lại lừa được tôi rời khỏi nhà."
"Phải thừa nhận thằng con trai ngỗ nghịch của bà cũng thật thú vị. Nó giỏi diễn thật đấy, rốt cuộc cậu ta thay đổi thật hay trước giờ chỉ giả vờ vậy?"
"Nó biết vòng đường, cậu ta còn vào nhà tôi!"
"Đáng tiếc, thật đáng tiếc, bà và cậu ta chỉ cách nhau một khung cửa sổ, một tấm sắt, một đường hầm ngầm."
"Cậu ta không tìm thấy bà!"
"Tôi thật sự sợ, sợ cậu phát hiện gì đó, có khi chỉ cần thêm chút thời gian nữa thôi cũng không biết chừng!"
"Nhưng mà... Không có đáng tiếc! Nhiều người cả đời chỉ có một cơ hội. Cơ hội qua là hết!"
"Tôi sẽ tận hưởng thật kỹ bộ óc của hai bố con họ, xem có gì khác biệt với người thường!"
"Tôi còn mang theo một bình dầu nóng."
"Chung Chí Thành chắc chắn sẽ thuyết phục họ lên núi cùng tôi!"
"Trước đây tôi từng nghĩ trưởng thôn này cố chấp, giờ tôi lại thấy ông ta thật tuyệt, thật hợp ý tôi! Ha ha ha!"
Vưu Giang vẫn cười điên dại, vẫn điên cuồng lắc lồng.
Cố Nhã bật khóc.
Bà dùng tay cào đáy lồng gỗ, cào đến nỗi móng tay bật ra, máu tươi trào ra.
Nước mắt lại rơi, nhưng lẫn cả máu đỏ.
"Khóc giỏi thế, chờ khi họ chết rồi hãy khóc tiếp!"
"Tôi định sẽ cắt bà ra ba ngàn sáu trăm nhát! Ha ha ha!"
"Đúng vậy! Tôi sẽ mang về một con dê hai chân. Đến lúc cắt thịt, tôi sẽ nói đó là thịt dê hai chân! Tôi còn sẽ chia cho dân làng ăn!"
Vưu Giang quả thực là một kẻ điên. Hắn cười đến nỗi ôm bụng, cười đến khi ngồi bệt xuống đất, cười sảng khoái như kẻ nghiện được thỏa mãn nhờ nỗi sợ của Cố Nhã.
"Đồ điên... Đồ điên... Cậu thật đáng sợ... Cậu nhất định sẽ chết không toàn thây... Chết không toàn thây..." Giọng Cố Nhã yếu ớt như muỗi kêu. Bà biết, giờ đây nếu muốn sống, muốn thoát, muốn bố con La Phong bình an, có lẽ... Chỉ có kỳ tích mới có thể xảy ra.