Thái độ của Từ Lục khiến La Bân càng im lặng.
Bởi vì Từ Lục hiểu biết nhiều.
Bởi vì Từ Lục đến từ vùng đất che trời.
Mà thái độ của Từ Lục đối với núi Lục Âm lại cực kỳ kiêng dè.
Thêm vào đó, phản ứng của ba người Bạch Quan Lễ, Bạch Tố và Bạch Tiêm trước đó đủ để chứng minh ngay cả đối với vùng đất che trời, núi Lục Âm cũng là loại khó dây vào?
La Bân mặt không cảm xúc trả lời: "Ban đầu tôi không biết lai lịch của núi Lục Âm, tiên sinh Âm Nguyệt Tiêu Khắc đã cướp sách truyền thừa của tôi, hai người bạn của giành lại, núi Lục Âm liền ra tay. Nếu tôi không giết hắn, thì người chết sẽ là bạn tôi, tôi cũng sẽ mất đi truyền thừa truyền thừa."
Sau đó cậu nhìn qua Thẩm Đông đang ở ghế lái, nói: "Không đi tìm tiên sinh Vân Khê, cũng không đến đạo quán, đi..."
La Bân nói một địa chỉ.
Từ Lục nhíu mày hết lần này đến lần khác, sắc mặt lúc sáng lúc tối.
Lúc thì anh ta nhìn La Bân, lúc lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trong xe rơi vào tĩnh lặng.
Bạch Tiêm không còn rơi lệ nữa, cô chỉ lặng lẽ nhìn Bạch Quan Lễ đến ngây người.
"Đạo trưởng Bạch Tiêm, cô có sắp xếp gì không?"
"Tôi muốn tạm thời ở lại đây, thương nghị một số việc với tiên sinh Từ Lục. Nếu cô muốn đi, tôi sẽ bảo Thẩm Đông đưa cô đi." La Bân nhìn Bạch Tiêm.
"Tôi..." Bạch Tiêm mím môi, do dự một lúc rồi mới nói: "Hai người định bàn cách hóa giải sự truy sát của núi Lục Âm sao? Chuyện này không hề đơn giản như vậy đâu."
"Không phải." La Bân lắc đầu.
Bạch Tiêm càng không hiểu.
Ngay cả Từ Lục cũng kinh ngạc: "Người anh em, tôi hơi không hiểu anh rồi đấy."
"Anh câu một hồn kia đi, nhân quả giữa chúng ta sẽ được xóa sạch." La Bân nói thẳng.
Cậu ấy lại nhìn Bạch Tiêm, rồi nhìn thoáng qua Bạch Quan Lễ.
"Thẩm Đông có thể đưa cô đến bất cứ nơi nào cô muốn. Nếu cô không ngại, cậu ấy thậm chí có thể đưa cô đến gần núi Thần Tiêu, cô chỉ cần gọi người đến đón là được."
Thái độ của La Bân rất thẳng thắn, rất rõ ràng.
Cậu sẽ không hất nước đục lên người Bạch Tiêm, cũng sẽ không liên lụy Từ Lục.
"Sư phụ còn chưa thể đi đường dài. Ông ấy ít nhất cần phải ngồi thiền ba ngày, sau khi hoàn toàn đi vào trạng thái thi giải mới có thể di chuyển. La tiên sinh, cậu đã cứu chúng tôi, tôi không thể làm ngơ trước phiền phức của cậu." Ngữ điệu Bạch Tiêm trở nên quả quyết.
Từ Lục không lên tiếng, nhưng có thể thấy, anh ta đang rơi vào trầm tư.
La Bân không tiếp lời Bạch Tiêm, cậu xuống xe trước, rồi ra hiệu cho Thẩm Đông lái xe vào sân.
Nơi này là nhà cậu.
Đã bị nhắm tới rồi, có trốn đông trốn tây thì cũng là bị nhắm tới.
La Phong và Cố Nhã đã đến nơi an toàn, cậu không thể liên lạc với họ.
Lát nữa, cậu sẽ nói cho Trương Vân Khê và Trần Tổ biết mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Tóm lại, bây giờ cậu cần một chỗ dừng chân, một chỗ dừng chân có thể nói chuyện đàng hoàng, câu hồn an toàn và không liên lụy đến người khác.
Sau khi xe dừng ở giữa sân, mọi người xuống xe, La Bân sắp xếp cho Thẩm Đông một căn phòng, bảo anh ta nghỉ ngơi ở đó, những chuyện còn lại thì tùy anh ta.
Thẩm Đông cũng không hề quanh co, ôm quyền hành lễ, nói không quấy rầy La tiên sinh, rồi đi thẳng vào phòng.
La Bân lại sắp xếp cho Bạch Tiêm một căn phòng.
Bạch Tiêm thì muốn nói lại thôi.
Nhưng La Bân hoàn toàn không có ý muốn nói chuyện với cô, chỉ lặp lại cử chỉ mời.
Lúc này, Bạch Tiêm mới nói: "Tôi sẽ hộ pháp bên cạnh sư phụ."
"Cô có thể đi chỉnh chu lại bản thân, đừng về núi Thần Tiêu trong bộ dạng chật vật như vậy. Nơi này rất an toàn, tôi cho rằng núi Lục Âm nhất thời chưa thể đến được đây, Không An sẽ khiến bọn họ đau càng thêm đau. Còn nữa, Hôi tứ gia sẽ trông chừng đạo trưởng Bạch Quan Lễ, tôi cũng sẽ để Hắc Kim Thiềm ở bên cạnh."
Trong lúc nói, La Bân thả Hắc Kim Thiềm ra.
Hôi tứ gia tự chui ra, nó còn cọ cọ bên chân Bạch Tiêm.
Bạch Tiêm cắn môi, nhất thời không trả lời.
La Bân không nói nhiều nữa, chỉ ra hiệu mời Từ Lục.
Hai người vào phòng khách.
"Cho tôi dùng phù nghiên một chút, tôi cần vẽ một lá bùa." Từ Lục nói thẳng.
La Bân lấy ra túi gấm.
Từ Lục mở ra, khẽ v**t v* phù nghiên, trong mắt tràn ngập sự hoài niệm của một cuộc hội ngộ sau bao ngày xa cách.
"Giấy." Từ Lục nói tiếp.
La Bân vào phòng mình lấy ra một xấp giấy vàng.
Từ Lục chăm chú vẽ một lá bùa.
Trong suốt quá trình, Từ Lục cũng không yêu cầu La Bân né tránh.
La Bân cũng tự nhiên đứng cạnh xem.
Nhưng lúc bắt đầu thì vẫn ổn, đến lúc sau, La Bân dần cảm thấy hoa mắt, bùa giống như những nét bút lộn xộn nhảy múa trước mắt.
Từ Lục thở dài, đặt bút xuống, cắn rách ngón trỏ, vẽ một nét nhanh như gió trên giấy, nét cuối cùng hoàn thành.
Lá bùa hoàn chỉnh này như thể một khuôn mặt người sống động trên giấy, nhưng nhìn kỹ lại, lại giống như những con nòng nọc không ngừng vặn vẹo, có thể nhìn qua, nhưng tuyệt đối không thể nhìn kỹ!
Chẳng trách Từ Lục không cần người khác né tránh.
Quá trình thu hồn rất đơn giản, Từ Lục dán lá bùa đó lên ngực La Bân, bùa lập tức cuộn lại, tạo thành một thanh bùa nhỏ, mảnh như một nén hương.
Tiếp theo, Từ Lục đốt cháy thanh bùa đó, khói trắng tạo thành hai luồng khí, được anh ta hít vào mũi.
"Phù..."
Từ Lục thở phào.
"Cảm giác quy hồn, thật không tồi." Anh ta than.
La Bân cởi áo, nhìn thoáng qua ngực.
Khuôn mặt người ở ngực đã biến mất.
Lại mặc áo vào, La Bân cất nghiên mực và bút.
Từ Lục cứ nhìn chằm chằm, cho đến khi La Bân cất túi gấm sát người, anh ta mới lộ vẻ mất mát.
"Anh đã nói tôi cứu anh, anh còn phải cho tôi cơ duyên tạo hóa." La Bân mở lời.
"Ơ..." Từ Lục ngẩn ra.
Anh ta quả thật đã nói như vậy.
Đây coi như là phần thêm mà anh ta đưa cho La Bân, chỉ là lúc đó La Bân quay đầu bỏ đi rồi.
"Dao bên hông cậu, đưa cho tôi một cây."
Từ Lục đưa tay ra.
La Bân lấy ra một thanh đoản đao đưa cho Từ Lục.
Từ Lục khắc một bùa lên bàn.
Thật ra, La Bân cũng muốn Từ Lục làm như vậy, bởi vì lá bùa mà Từ Lục vẽ bằng phù nghiên căn bản không thể ghi nhớ được.
Khắc trên bàn thì khác.
Chỉ là đợi đến khi Từ Lục vẽ xong, La Bân không khỏi nhíu mày.
"Tôi không thể trình bày cho cậu một bùa hoàn chỉnh, chỉ có thể là những nét bút rời rạc như thế này. Sau khi lĩnh ngộ, cậu sẽ có thể vẽ ra bùa nguyên vẹn. Nếu tôi vẽ bùa nguyên vẹn, cậu sẽ chỉ như xem thiên thư mà thôi." Từ Lục nói: "Trước đấy cậu đã biết cảm giác đó là gì rồi mà."
"Ừ." La Bân gật đầu.
"Đây gọi là bùa Hà Khôi Trảm Thi, có hiệu quả kỳ diệu đối với thủy thi. Sau khi cậu học được sẽ dùng được vô tận. Nếu dùng máu cậu để vẽ bùa, hiệu quả sẽ càng mạnh hơn." Từ Lục giải thích thêm.
"Vậy tôi không giữ anh lại nữa."
La Bân ngẩng đầu nhìn về phía cửa sân.
"Thế này là tiễn khách rồi à? Cậu không phải sắp xếp cho đạo trưởng Bạch Tiêm tắm rửa, còn sắp xếp người đưa đi sao? Cậu không đưa tôi sao?" Khóe miệng Từ Lục khẽ co giật.
La Bân im lặng.
Từ Lục: "..."
Giằng co khoảng mấy giây, Từ Lục mới nói: "Tôi vừa mới vẽ bùa cho cậu xong..."
La Bân vẫn giữ nguyên động tác đó.
"Thôi được rồi, người anh em, tôi nói thẳng đây. Cậu không đành lòng nhìn tôi chết, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, tôi cũng không thể hoàn toàn mặc kệ cậu. Cậu bị núi Lục Âm nhắm tới, chỉ có thể coi là cậu xui xẻo. Đôi khi có quá nhiều cơ duyên, phải nhả ra một chút. Tham nhiều quá cũng không tiêu hóa nổi đúng không? Cậu sao chép một bản thuật âm dương, đưa cho họ, để phái bùa chú của tôi cùng người của núi Thần Tiêu làm nhân chứng, cậu lại thành tâm thành ý xin lỗi, mọi chuyện hẳn có thể giải quyết. Dù sao, nhóm người của núi Lục Âm này tuy bao che khuyết điểm cho nhau, tính cách quái đản, nhưng bọn họ không phải môn phái độc ác gì, chỉ là phong cách hành sự có hơi đi lệch hướng mà thôi. Hơn nữa, bọn họ sẽ không cướp truyền thừa của môn phái bình thường. Chuyện đó chỉ có đạo sĩ đội nón tre mới làm thôi. Bọn họ chỉ thu thập truyền thừa vô chủ để quan sát. Tôi đoán truyền thừa thuật âm dương mà cậu có được, bọn họ cũng đã nhắm tới từ lâu, do sai sót ngẫu nhiên, cậu giành được trước?" Từ Lục nói một cách chắc nịch.
Anh ta không nói bậy, tuy rằng các vùng đất không thông với nhau, nhưng vẫn có người ra ngoài đi lại, có nhận thức nhất định về nhau.
Trước đó Từ Lục ra tay hạ bùa quả quyết là vì nhóm người đó quả thực nhắm vào anh ta và Bạch Tiêm.
Nếu biết đối phương là người của núi Lục Âm, anh ta sẽ chọn cách trốn đi, chứ không chọn làm tổn thương họ để kết thù.
Trước đó La Bân nói về chuyện truyền thừa, anh ta đã luôn suy nghĩ về những điều này, cơ bản có thể đưa ra kết luận.
Chuyện này vẫn có thể điều chỉnh được.
Chỉ cần không có đệ tử núi Lục Âm hồn phi phách tán thì vẫn có chỗ xoay chuyển, cùng lắm là phải trả một cái giá nào đó.
"Thứ nhất, truyền thừa của tôi không phải vật vô chủ, tuy bối cảnh tôi có được truyền thừa có một số vấn đề, nhưng đó không phải là lý do để bọn họ nhận định đây là truyền thừa vô chủ. Thứ hai, nếu không phải người độc ác, bọn họ sẽ chỉ điểm một tiên sinh âm dương chuyên giết người để lấy gan nuôi cây để cúng bái bọn họ sao? Bọn họ sẽ giết người cướp truyền thừa sao? Thứ ba, vợ con của Trần Tổ đều chết thảm. Tôi sẽ không cúi đầu với một sơn môn như vậy, bọn họ cũng sẽ không buông tha tôi như anh nói, chuyện này tôi biết chắc là đã không chết không thôi." Câu trả lời của La Bân rất trực tiếp và quyết đoán.
"Việc này..." Sắc mặt Từ Lục thay đổi liên tục, "Có khi nào... Là hiểu lầm không? Giết cả nhà người ta... Người của núi Lục Âm... Hẳn không phải cả sơn môn họ thay đổi tính nết đúng không? Phải, nhất định chỉ là hành vi cá nhân thôi. Còn về truyền thừa, chuyện này hẳn không sai, trừ khi đây cũng là hành vi cá nhân, trừ khi cả núi Lục Âm cũng không rõ chuyện này. Người anh em, cậu tin tôi đi, cậu đấu không lại núi Lục Âm, chuyện phải xử lý thôi. Nhà ai mà chẳng có người bất hiếu, chuyện này chỉ cần đặt lên mặt bàn nói rõ ràng, nếu là người của núi Lục Âm sai trước, bọn họ sẽ thừa nhận."
La Bân nhíu mày.
Núi Lục Âm, cứ như đám mây đen không tan trên đỉnh đầu.
Ép họ rời khỏi Nam Bình.
Nói khó nghe hơn, cậu và Trương Vân Khê gần như chó nhà có tang, Trần Tổ càng là người nhà tan cửa nát.
Hai chữ hiểu lầm sao có thể giải thích rõ ràng?
Nhưng ánh mắt của Từ Lục quá nghiêm túc.
Từ Lục là người duy nhất mà cậu gặp biết nhiều như vậy về núi Lục Âm.
Núi Lục Âm quả thực là một tồn tại mà thực lực của cậu không thể kháng cự.
Trong này, thật sự có chỗ xoay chuyển?
Hơn nữa, La Bân nghĩ đến một chi tiết vô cùng quan trọng.
Trước đó khi nhóm người kia đối phó Không An, cậu đã ra tay, sau đó người cầm đầu nói một câu, nơi đây còn có Tiên Thiên Toán, rồi nói rút lui.
Hiển nhiên, ban đầu bọn họ không biết, muốn đến tìm Lục Lệ, sẽ gặp được cậu, người biết Tiên Thiên Toán sao?
Hơn nữa, lúc Lục Lệ uy h**p cậu khi đó cũng không hề nhắc đến việc để cậu giao ra Tiên Thiên Tonas.
Chẳng lẽ, ban đầu thật sự chỉ là hiểu lầm?
Lục Hựu là một người có vấn đề, là hắn ta đã chỉ điểm Tiêu Khắc.
Chỉ có bọn họ muốn cướp đoạt của cậu, rồi những chuyện sau đó, chính là biến số liên hoàn do cái chết của Lục Hữu gây ra sao?
"Người anh em, cậu tin tôi đi, cậu đã cứu mạng tôi, tôi có thể hại cậu sao? Nói không chừng đợt này, vô hình trung cậu dẫn ra người bất hiếu của núi Lục Âm. Chuyện này, bọn họ thật sự không trách cậu được. Bọn họ có thể dùng khúc xương người chết này để hạ chú lên cậu, cũng có nghĩa hồn đã được câu về, đối với bọn họ mà nói, cứu sống người không khó. Cậu kể mọi chuyện rõ ràng cho tôi, tôi sẽ làm người trung gian. À này, cậu thuộc môn phái nào? Thật sự có chút kỳ lạ, có nơi có thể khiến kẻ phản nghịch của núi Lục Âm để mắt đến?" Từ Lục tò mò.
"Núi Quỹ." La Bân trả lời.
"Núi Quỹ? Đó là nơi nào?" Từ Lục ho khan một tiếng, rồi giải thích, "Người anh em, tôi không phải coi thường truyền thừa của cậu. Tóm lại, nơi đó tồn tại và được truyền thừa tiếp nối là được."
Lúc này, Bạch Tiêm đẩy cửa phòng, bước ra ngoài, mở lời: "Có lẽ... trong này còn có nhiều nguyên do hơn. Nghe La tiên sinh nói, tiên sinh Âm Nguyệt Tiêu Khắc chắc chắn không phải người lương thiện, nhưng kẻ phản nghịch của núi Lục Âm cũng sẽ không to gan như vậy, hắn ta nhất định sẽ che giấu kỹ lưỡng. Nguyên nhân thật sự là vì danh tiếng của Tiên Thiên Toán quá lớn. Thật ra, ngay cả khi sư đồ chúng tôi khi nghe nói đến Tiên Thiên Toán cũng cảm thấy khó tin." Ngay cả trong nhận thức của chúng tôi, sơn môn Tiên Thiên Toán sớm đã sụp đổ, toàn bộ môn phái không còn tồn tại."
Khoảnh khắc đó, Từ Lục mở to mắt.
Anh ta nhìn La Bân với ánh mắt không dám tin.
"Không thể nào..."
Ba từ này tuy không nói ra, nhưng hiện rõ trên mặt.
Từ Lục kinh hãi.
Tiên Thiên Toán!
Tiên Thiên Toán sớm đã không còn tồn tại trên đời rồi!