Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 782

Chương 782: Một góc của tảng băng

Minh Phi, đạo sĩ hộ vệ... Là chỉ Bạch Tiêm và cả Bạch Quan Lễ sao?

Đúng, Lục Lệ được xem là do cậu "tặng" tới. Nhưng Bạch Tiêm và Bạch Quan Lễ sao có thể tính vào?

Cố gắng giữ bình tĩnh, La Bân nhìn thẳng vào mắt Không An.

Không An nhìn lại cậu.

Cuối cùng, cậu cũng tìm thấy một chút tương đồng.

Ánh mắt này, sự đồng tình b*nh h**n này, cậu đã từng thấy ở Thượng Quan Tinh Nguyệt.

Thượng Quan Tinh Nguyệt đối với cậu như vậy ban đầu là vì sự dặn dò của Viên Ấn Tín, sau đó mới có đủ các nguyên do khác.

Tại sao Không An lại đồng tình với cậu?

Rõ ràng, ban đầu Không An chỉ muốn giết cậu, muốn xem cậu như một vật tế.

La Bân không thể nghĩ ra nguyên do.

Nhưng cậu hiểu bây giờ không có thời gian để cậu nghĩ, càng không cần thiết phải nghĩ cho ra.

Chỉ cần biết thái độ là biết nên tiếp xúc như thế nào rồi.

"Có người muốn giết ông. Tôi thấy ông không nên bị giết. Chuyện này cũng có quan hệ nhân quả với tôi, vì vậy tôi phải đến báo cho ông biết một tiếng." La Bân chọn cách nói thẳng.

"Giết tiểu tăng sao? Là sư phụ của nữ tiên sinh kia?" Mắt Không An sáng lên.

La Bân híp mắt.

Không An không hề sợ hãi ư?

"Tôi không biết có phải sư phụ của cô ta hay không, tôi chỉ có thể xác định là người của núi Lục Âm, đối phương rất khó đối phó." La Bân trầm giọng trả lời.

"Chùa mới Hắc Thành cần được mài giũa, mỗi Hắc La Sát đều cần có ý chí kiên cường, vốn dĩ tiểu tăng muốn dùng cô ta làm người đánh chuông, dùng thuật pháp của núi Lục Âm để mài giũa tiểu tăng và cả ý chí của Hắc La Sát sau này. Nhưng cô ta đã hại chết sư phụ của tiểu tăng, cô ta không còn xứng đáng nữa. Tiểu tăng đã biến cô ta thành chày đánh chuông, cô ta sẽ ngày đêm sám hối trong tiếng chuông. Sư phụ hoặc là các sư trưởng khác của cô ta, lùi một bước thì môn nhân cũng được, đều có thể làm người đánh chuông. Đây là điều trong lòng tiểu tăng mong muốn."

Không An không những không sợ, mà còn vui sướng.

La Bân rùng mình.

Chủ yếu không phải vấn đề thực lực, cậu nghĩ Không An có bản lĩnh nên mới dụ Lục Lệ đến.

Vấn đề lớn hơn là ở suy nghĩ và hành vi của Không An quá khác so với người thường.

Như thế này cũng tốt.

Người của núi Lục Âm một khi bị giữ lại, sẽ phải chịu đựng nhiều sự hành hạ hơn, mối thù này sẽ càng ngày càng sâu, sâu đến mức không thể gỡ bỏ được, như vậy cậu sẽ có thể kim thiền thoát xác.

Hơn nữa, thái độ của Không An đối với cậu giúp cậu giảm đi rất nhiều nguy hiểm.

Xem ra, Không An không còn muốn xem cậu là vật tế nữa rồi.

Mọi chuyện đã được nói thẳng, không cần tính toán, mục đích đã đạt được. Nhất thời, La Bân không biết làm sao để tiếp tục câu chuyện.

Lúc này, Không An lại mở lời: "Ngoại trừ Tân Ba, ngoại trừ sư phụ, La tiên sinh là người thứ ba quan tâm tiểu tăng đến như vậy. Sư phụ viên tịch rồi, trên đời này tiên sinh là người duy nhất còn sót lại. Mong tiên sinh tha thứ cho tiểu tăng đã đường đột, tiểu tăng muốn biết vì sao tiên sinh lại rời khỏi trại Thiên Miêu. Có phải là vì cái người lão luyện kia chiến đấu với và tiểu tăng xong, sức cùng lực kiệt, không có ai bảo vệ tiên sinh, khiến có người không tôn trọng tiên sinh không?"

La Bân im lặng.

Không An nhắc đến lão Miêu Vương khiến nội tâm cậu dâng trào cảm xúc.

Nhưng cậu cũng hiểu rõ, lúc này không thể biểu lộ ra.

"Chuyện này thực ra là một sự hiểu lầm. Tiểu tăng đến để tìm tiên sinh, giữa tiên sinh và tiểu tăng có sự ràng buộc do thần minh giáng xuống. Tiểu tăng cũng không muốn đấu với người kia đến mức một mất một còn, nhưng thực lực của người kia quá mạnh, ông ta đã mời ra một tồn tại có thể sánh ngang với Tân Ba, tiểu tăng chỉ có thể dốc toàn lực. Cuối cùng tiểu tăng vẫn không địch lại, gây phiền phức cho tiên sinh, tiểu tăng vô cùng xin lỗi. Tương lai tiểu tăng tình nguyện đến trại Thiên Miêu thêm một chuyến nữa, g**t ch*t kẻ không tôn trọng tiên sinh." Không An nói vô cùng quả quyết.

Mí mắt La Bân lại giật giật.

Không An có thể giết đại vu y sao?

Đúng, trong trận chiến đó, sự thật là Miêu Vương không thua, chỉ là không thể giữ Không An lại mà thôi.

Vậy Không An chưa chắc đã có thể giết đại vu y.

Đương nhiên, La Bân cũng chỉ nghĩ thoáng qua, làm một phép so sánh, chứ không có suy nghĩ này.

Chuyện ở trại Thiên Miêu là việc của riêng cậu.

Việc đại vu y Miêu Tích chèn ép và cướp đoạt đối với cậu cũng là chuyện xảy ra trong núi Tam Miêu.

Chuyện này, tự cậu sẽ giải quyết.

Không đợi La Bân lên tiếng, Không An lại nói: "Nếu không có sự cố gì, người đó sẽ không chết, sau khi sức cùng lực kiệt, ông ta sẽ giãy giụa rất lâu, nếu ông ta thành công thì sẽ trở thành một tồn tại giống như Tân Ba, chẳng qua ông ta không thể tồn tại ở đời thật như Tân Ba, nếu ông ta thất bại sẽ trở thành một tồn tại tương tự như thần minh, nhưng kém hơn một chút. Trong chùa Hắc Thành có vật phẩm tương tự như Hồng Đan, Hồng Đan có ích, đúng không?"

Tim La Bân đập thình thịch.

Thế nhưng lão Miêu Vương có cần không?

Cậu đã làm theo sắp xếp của ông, đầu óc ông ta hẳn đã thông suốt, chuyện này, cậu tốt nhất không nên can thiệp.

Vừa tiêu hóa lượng thông tin Không An cung cấp, La Bân vừa trả lời: "Sư phụ thuận theo thiên mệnh, tôi thuận theo lệnh của sư phụ, ông ấy không cần Hồng Đan, cũng không cần vật phẩm tương tự."

Không An sững sờ, gật đầu: "Ông ấy quả nhiên là cao nhân. Tiểu tăng kính phục."

Sau đó, Không An quay đầu nhìn thoáng qua màn đêm, nói: "La tiên sinh, thời gian thối liên đã tới, tiểu tăng tạm thời không nói chuyện nhiều với tiên sinh, đợi khi nào tiểu tăng rảnh rỗi, sẽ thương lượng đại sự, thế nào?"

"Được." La Bân đồng ý.

Cụ thể là đại sự gì, La Bân đương nhiên không biết.

Cậu chỉ biết Không An quả thực không muốn giết cậu nữa.

Còn về thối liên, cậu mơ hồ nhớ hình như Không An đã từng nói điều tương tự với Miêu Miểu rồi.

Không An rời khỏi Đại Hùng Bảo Điện, đi về phía điện phụ mà La Bân từng tới trước đó.

La Bân hồi tưởng lại, trí nhớ của cậu rất chính xác, Không An quả thật đã nói với Miêu Miểu rằng có thể thay cô ấy thối liên một trăm lẻ tám lần, giúp cô ấy trở thành Minh Phi vô thượng, thậm chí Không An còn nói Hồ Hạnh đã lớn tuổi, không có tư cách này.

Thế nào là Minh Phi, thế nào là thối liên?

Tiếp tục hồi tưởng, là lần cậu cùng Trương Vân Khê, Bạch Nguy và Hồ Hạnh lần đầu vào ngôi chùa cũ, nhìn thấy ba người phụ nữ kia.

Lúc đó Không An cũng nói là dùng Minh Phi để khoản đãi khách quý.

Toàn bộ lượng thông tin này được sắp xếp lại, La Bân mới hiểu rõ ý nghĩa về sự tồn tại của Minh Phi.

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia liên tục kêu.

Nó đang nói La Bân quá bạc tình bạc nghĩa, hoàn toàn không biết thương hoa tiếc ngọc, nữ đạo sĩ kia lại sắp chịu khổ rồi.

La Bân im lặng, cậu không trực tiếp nhắc nhở Hôi tứ gia họ đến đây làm gì, bởi vì bản thân cậu không chắc chắn liệu có thứ gì đó đang lén nghe cuộc nói chuyện của cậu hay không.

Có điều cậu cứ thấy nghèn nghẹn, hít thở khó khăn.

Cứu người là tình nghĩa, không phải bổn phận.

Cậu quả thật chẳng có quan hệ gì với ba thầy trò Bạch Quan Lễ.

Hôi tứ gia muốn cứu người, cậu không ra tay là vì không muốn hỏng việc.

Bạch Tiêm phải chịu đựng sự hành hạ, đối với một người phụ nữ mà nói quá mức tàn nhẫn.

Thời gian chầm chậm trôi qua

Hiệu quả của bùa thỉnh linh cuối cùng cũng dùng hết, tiếng kêu "chít chít" của Hôi tứ gia cậu không còn nghe hiểu nữa.

Không tiếp tục dán phù để lãng phí không cần thiết, La Bân cố gắng hết sức xua tan tạp niệm trong lòng.

Bất kể có suy nghĩ gì, bây giờ đều phải kiềm chế, không thể hỏng việc.

Lúc này, chiếc bao tải trên mặt đất đột nhiên nhúc nhích hai cái, còn có tiếng ho nhẹ, kèm theo đó là tiếng kêu cứu yếu ớt.

Nghe tiếng, hình như là một thiếu niên?

Cảm giác nghẹn ở cổ họng trở nên mạnh hơn.

Nếu người của núi Lục Âm vẫn không đến, đợi Không An kết thúc việc "hành hạ" Bạch Tiêm, hẳn sẽ đến tế người trong bao tải đúng không?

Chẳng lẽ cậu... Phải đứng nhìn hành vi ác ma của hắn sao?

Bên hông truyền đến tiếng động nhẹ, La Bân mở nắp hộp sắt.

"Tách", là Hắc Kim Thiềm đã rơi xuống đất.

Sau đó Hắc Kim Thiềm nhảy ra khỏi Đại Hùng Bảo Điện, dường như dẫn đường đi về một hướng khác.

La Bân im lặng khoảng hai giây, rồi đi theo.

Chiếc bao tải bị nhúc nhích hai cái, miệng bao mở ra, một cái đầu miễn cưỡng thò ra, có thể nhìn thấy trên người cậu ta bị quấn không biết bao nhiêu vòng dây thừng.

Quả nhiên là một thiếu niên mười mấy tuổi, cậu ta kinh hãi nhìn xung quanh, đặc biệt là cứ trừng mắt nhìn chằm chằm La Bân, trong mắt tràn ngập sự sợ hãi.

Thiếu niên thậm chí còn không xin tha.

Là xem cậu là người cùng phe với Không An sao?

Thiếu niên này còn chưa biết mình rất có thể sẽ phải đối mặt với điều gì.

La Bân nhắm mắt lại, rồi mở mắt ra, đi thẳng ra khỏi đại điện, đi theo Hắc Kim Thiềm đã nhảy xa.

Chùa cũ rất lớn, nơi La Bân đi qua phần lớn nằm ở phía trước, thực ra còn có phía sau.

Hướng Hắc Kim Thiềm dẫn đi chính là phía sau.

Phía sau chùa cũ yên tĩnh hơn so với phía trước.

Hắc Kim Thiềm dừng lại trước một dãy nhà cấp bốn nửa phút, rồi nhảy về phía một cánh cửa.

Nhưng kích thước của nó quá nhỏ, chỉ va vào cửa, không thể mở ra được.

La Bân vốn định bước lên, nhưng Hôi tứ gia lại lao ra như tên bắn trước, "cạch", cánh cửa bật mở.

Tiếp đất, Hôi tứ gia kêu "chít chít".

Hắc Kim Thiềm kêu "ộp ộp" đáp lại, sau đó nhảy vào.

La Bân theo vào, mới phát hiện căn phòng này là một nơi giống như phòng chứa đồ.

Trên mấy cái giá bày đủ loại vật phẩm.

Vừa nhìn, cậu đã thấy một cái đầu lâu.

Cái đầu lâu chỉ có nửa chừng, trông giống như một cái mõ.

Hắc Kim Thiềm đúng lúc nhảy qua, đáp bên cạnh "cái mõ".

La Bân đến gần, cầm cái mõ lên.

La Bân thấy trong hốc mắt có một con tằm trắng béo mập, trên thân bị đóng mấy cái gai xương nhỏ.

Cổ Phệ Tinh!

Ban đầu, cổ trùng này vô tình đã trở thành cổ bản mệnh của cậu.

Sau khi nó rơi vào người Không An, Miêu Cô mới cho cậu cổ Phệ Xác.

Trải qua việc cổ Phệ Xác bị Hắc Kim Thiềm ăn, rồi lại có cổ chủng Kim Tằm, La Bân đã lơ là mối liên hệ vi diệu giữa cậu và cổ Phệ Tinh.

Khoảnh khắc nhìn thấy cổ Phệ Tinh này, cảm giác liên kết mới trở nên rõ ràng.

Cậu mở một mảnh xương dưới đáy cái đầu lâu, nhổ những gai xương kia ra,định đón lấy cổ Phệ Tinh.

Nó vừa rời khỏi đầu lâu, Hắc Kim Thiềm đã phóng lưỡi dài ra, muốn ăn cổ Phệ Tinh.

La Bân đưa tay chặn lại.

"Nó đã cứu tôi."

Cổ Phệ Xác quý giá là vì Miêu Cô đưa cho cậu.

Cổ Phệ Tinh thì khác.

Lần trước nếu không có nó, họ căn bản không thể thoát khỏi tay Không An.

Không An không sợ cổ trùng thông thường, thậm chí không sợ độc, nhưng lại sợ cổ Phệ Tinh chui vào trong đầu.

Bề ngoài có cứng rắn đến mấy, bộ não vẫn là nơi mềm yếu nhất.

Xét cả về tình và lý, cậu đều không thể để Hắc Kim Thiềm ăn nó.

"Ộp ộp." Hắc Kim Thiềm kêu một tiếng, giống như đã chịu thua.

La Bân suy nghĩ một lát, rồi đặt cổ Phệ Tinh bên cạnh cánh mũi.

Nó nhanh chóng bò lên mặt La Bân, chui vào trong mũi, biến mất.

Sau đó cậu đặt đầu lâu xuống, đóng cửa phòng lại.

Cậu có cảm giác chột dạ như kẻ trộm.

Trên thực tế, cậu quả lúc này thật đang hành động như kẻ trộm.

Vốn dĩ định quay lại, nhưng như có ma xui quỷ khiến, cậu nhìn về phía bên kia.

Cái nhìn này khiến cậu nổi hết da gà.

Một căn phòng không có cửa, trên mặt đất bên ngoài có rất nhiều bóng chồng lên nhau.

Cậu đi về phía đó.

Dừng lại ngoài căn phòng, một phần bóng đổ dưới chân cậu, một phần đổ lên người cậu.

Từng thanh xà ngang cắm vắt ngang trần nhà, trên xà ngang treo hơn mười người, vai và mông bị xiềng sắt xuyên qua, tay chân buông thõng, dáng vẻ không còn giống người.

Tất cả họ đều mở to mắt, há miệng, cơ thể cứ như những con gia súc bị phơi khô.

Cảm giác nghẹt thở trong lòng La Bân mạnh hơn gấp mấy chục lần.

Về nhận thức đối với Không An, cậu đột nhiên cảm thấy có lẽ mình chỉ mới thấy được một góc của tảng băng.

Kẻ như vậy còn là người không?

Cậu có thể hợp tác với hắn sao?

Dù chỉ là kế sách tạm thời, có lẽ nào nó sẽ trở thành một vết nhơ và tội lỗi không thể xóa nhòa.

Cậu vẫn là một tiên sinh âm dương...

Tiên sinh âm dương thật sự có thể không từ thủ đoạn như vậy sao?

truyenfull,truyenfull vn