Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 780

Chương 780: Nhân quả đan xen, cậu nhất định phải cứu tôi

Hôi tứ gia kêu "chít chít", ý là: Tên đạo sĩ chết tiệt kia, ông nhìn cái gì hả?

Bạch Quan Lễ không trả lời, chỉ có khóe miệng cứ ch** n**c dãi. Ông ta lại xé một miếng thịt chuột, nhìn chằm chằm vào Hôi tứ gia.

Thái độ này rõ ràng là xem Hôi tứ gia như thức ăn.

Lông của Hôi tứ gia dựng cả lên, nó cong lưng trên vai La Bân, tiếng kêu càng thêm chói tai!

Tiếng chuông vẫn tiếp tục vang, tiếng kêu thảm thiết của Lục Lệ bên tai không dứt, xen lẫn tiếng kêu của Hôi tứ gia nghe càng thêm thê lương.

La Bân sực tỉnh, lấy chuông trấn ra, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào!

Vẻ ngoài điên điên khùng khùng của Bạch Quan Lễ có tính uy h**p quá mạnh.

Đột nhiên, Bạch Quan Lễ nhúc nhích.

Ông ta nhanh như một mũi kiếm sắc lao nhanh về phía tây nam!

La Bân vốn định lắc chuông nhưng kịp thời dừng lại, bởi vì Bạch Quan Lễ đã rời xa cậu, không phải tấn công cậu.

Giây sau, Bạch Quan Lễ dừng lại, tay ông ta vồ xuống từ khe gạch lát nền, kéo ra một con chuột da trơn lông mượt, con chuột kia kêu "chít chít" loạn xạ, trông vô cùng kinh hãi.

Hôi tứ gia kêu "chít chít" lớn hơn.

Nó đang nói: "Nhóc con, xử ông ta đi!"

La Bân đứng yên.

Bạch Quan Lễ chậm rãi đi về một hướng khác, chẳng thèm để ý đến La Bân.

Hôi tứ gia lại kêu "chít chít chít" không ngừng, ý là: Tên đạo sĩ chết tiệt dám bắt nạt tứ gia này rồi rồi, không cho ông ta chút màu mè xem sao được?

"Ồn ào. Chúng ta không đến đây tìm chết." La Bân thấp giọng quát.

Hôi tứ gia có lúc thông minh, nhưng đến thời điểm then chốt thì trong đầu chỉ có đúng não chuột.

"Chít chít!" Nó lại thốt ra một câu, sao cậu lại nói chuyện với tứ gia như vậy hả?

La Bân: "..."

Cậu nhanh chóng lấy ra một cái lọ sứ, đổ ra hai viên đan dược, trực tiếp nhét vào miệng Hôi tứ gia, lúc này mới đổi lấy sự im lặng.

Bạch Quan Lễ đã không còn trong tầm nhìn.

La Bân lấy lại bình tĩnh. Cậu không tiếp tục nhìn Lục Lệ nữa, liếc nhìn Hôi tứ gia một cái, nó không ăn đan, má hơi phồng lên, rõ ràng là giấu vào túi thức ăn.

"Tìm Bạch Tiêm." La Bân nói.

Không An lúc này chắc là không có ở chùa cũ.

Nhân cơ hội này, cậu có thể tìm hiểu sâu hơn về bố cục bên trong ngôi chùa.

Tìm Bạch Tiêm không phải là mục đích, cậu với nhóm Bạch Quan Lễ, Bạch Tiêm và Bạch Tố chỉ có mối quan hệ hợp tác, cuối cùng Bạch Tố còn trở mặt.

Cậu không nhất thiết phải cứu Bạch Tiêm, cứu người chỉ là tình nghĩa, không phải bổn phận.

Lý do chính mà cậu đến đây là khi Tạ Khanh dẫn cậu cảm tri, cậu đã nhìn thấy cánh cổng sắt đối diện, nghe thấy giọng nói yếu ớt từ bên trong thông qua chủ thể của hồn phách đang cộng sinh trên người mình.

Đó là tiếng của Bạch Tiêm!

Tìm được nơi Bạch Tiêm ở, đồng nghĩa với việc tìm được chủ thể của luồng hồn phách trên người cậu!

La Bân vốn không có kế hoạch này, nhưng vì Không An không có ở đây, cậu không nhân cơ hội làm gì đó thì thật uổng phí cơ hội tốt này.

Trong lúc cậu đang suy nghĩ, Hôi tứ gia ngẩng đầu, giống như đang dò xét, nó hướng về một phía, rồi kêu "chít chít" nhắc nhở.

Nhờ tác dụng của bùa thỉnh linh hôi tiên, La Bân chỉ mất vài phút đã đến trước một điện phụ.

Trong điện phụ có một bức tường, giống như tường ngoài, màu đỏ chói mắt, mùi sữa ngọt ngấy xộc thẳng vào mũi.

Nền nhà trong điện bày bừa xương cùng những chiếc đầu lâu lớn nhỏ, hốc mắt đen ngòm trông rất kinh người.

Tim La Bân đập thình thịch, cảm giác nghẹt thở ập đến.

Hôi tứ gia lại kêu "chít chít", nhắc cậu đi vào, cô đạo sĩ nhỏ kia đang ở bên dưới.

Bình tĩnh lại, La Bân bước vào.

Trong bức tường đỏ có một cầu thang đi xuống, sâu khoảng mười mấy mét, nhìn vào thì thấy một đường hầm sâu vài chục mét, chỉ có hai cánh cổng sắt ở hai bên lối vào, trên đỉnh cổng sắt đều có cửa sổ lưới.

Một trong những cửa sổ đó chính là cái mà La Bân đã nhìn thấy trước đó.

Cậu không nghe thấy bất kỳ tiếng động lạ nào.

Tiến lại gần, nhìn vào bên trong.

Trong căn phòng giam kín bốn góc có vài ngọn đèn dầu giúp tầm nhìn không bị cản trở.

Không có bất kỳ vật dụng nào khác, chỉ có một cái bệ ở giữa.

Bốn phía bệ có các sợi xích sắt kéo dài ra khóa chặt tay chân một người phụ nữ. Tóc người phụ nữ rối bù áo đạo sĩ nhăn nhúm, trông như đã phải chịu đựng không biết bao nhiêu tra tấn phi nhân tính.

Đây rõ ràng là Bạch Tiêm!

"Chít chít." Hôi tứ gia lại kêu.

La Bân hơi ngẩn ra.

Bởi vì nó đang kêu... Tên trọc đáng chết?

Đồng cảm sao?

La Bân im lặng.

"Chít chít! Chít chít chít!"

Hôi tứ gia kêu không ngừng, ý là nhóc con, cô gái nhỏ sắp bị tra tấn đến mức không ra hình người nữa rồi, cậu còn không mau cứu người ta đi?

La Bân giơ tay kẹp chặt miệng Hôi tứ gia bằng hai ngón tay.

Hôi tứ gia vặn vẹo cơ thể, nhất thời không giãy thoát được.

Nhờ tác dụng của bùa thỉnh linh hôi tiên, thực lực của bản thân La Bân cũng đã thay đổi.

Trên bệ đá, Bạch Tiêm run rẩy.

Cô ấy đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía cổng sắt.

Hai người nhìn nhau.

"Cứu tôi..."

Giọng Bạch Tiêm rất yếu ớt, như thể đã khàn giọng.

La Bân không hành động.

Hôi tứ gia dùng sức hơn giãy giụa, cắn vào tay La Bân một cái, đương nhiên, nó không dùng sức, chỉ để lại một dấu răng mờ.

"Cứu cô ấy!" Hôi tứ gia kêu "chít chít".

"Ồn ào." La Bân liếc xéo Hôi tứ gia.

Rồi cậu xoay người, nhìn cánh cổng sắt còn lại.

Bởi vì cậu cảm nhận có ánh mắt đang nhìn chằm chằm.

Đối diện với đôi mắt trong lưới cửa sổ cánh cổng sắt đó, tim La Bân đập mạnh.

Đôi mắt đó rất quen, giống hệt hồn phách kia..

Tuy nhiên, vẫn có sự khác biệt.

Hồn phách tiên sinh kia chưa đầy ba mươi tuổi, có thể thấy rất trẻ.

Còn đôi mắt của tiên sinh trước mặt này tuy có đường nét y hệt, nhưng khóe mắt lại có thêm rất nhiều nếp nhăn li ti, là dấu vết của thời gian để lại.

Thực ra trước đó, khi hồn phách kia bị hút về người La Bân, lúc đối diện với La Sam, cậu đã thấy sự khác biệt tương tự.

Cậu đã quen với khuôn mặt "La Sam" này, khi nhìn thấy La Sam, phản ứng đầu tiên là thấy chính mình, đó là sự rối loạn hồn phách.

Nhưng trên thực tế, hồn phách vốn có của "La Sam" vẫn giữ nguyên hình dạng, tương tự như khi rời khỏi thôn Quỹ.

Có điều cậu đã dùng thân thể "La Sam" này trải qua không ít chuyện, bản thân khuôn mặt đã có thay đổi, có sự tăng trưởng của tuổi tác, cũng có những góc cạnh được mài mòn sau khi trải nghiệm.

Hồn phách và thân thể đặt cạnh nhau, có thể nhìn thấy rõ sự khác biệt.

"Cứu tôi..."

Giọng nói trầm thấp mang theo sự khẩn cầu.

La Bân vẫn nhìn vào mắt đối phương, không hề nhúc nhích.

La Bân đang xem người này có nhận ra cậu hay không.

Kết luận là đối phương không nhận ra.

Khả năng cao là do đã dùng bùa trên côn đồng, trấn áp hồn phách kia, khiến đối phương không có cảm ứng.

"Không An đã đi đâu?" La Bân hỏi.

Người này bị giam giữ đã rất lâu, ít nhất cũng phải hơn mười năm.

Vì vậy hắn từ một người trẻ tuổi đã trở thành một người trung niên.

Trước đây La Bân đã hiểu lầm, nghĩ đến Long Phổ, bởi vì Long Phổ giả dạng thành hòa thượng, nhưng thực ra Không An mới là một nhà sư điên thực thụ, điều này không mâu thuẫn.

Bị giam giữ lâu như vậy mà không bị giết, Không An lại hy vọng dùng thuật phong thủy của người này, nên đã dùng đủ mọi thủ đoạn dụ dỗ và uy h**p, vậy người này chắc chắn sẽ có hiểu biết cơ bản về Không An."

"Tên điên đó nếu không ở trong chùa, hắn có lẽ đã đi tìm 'người' rồi, cứ cách một khoảng thời gian, hắn sẽ giết một người để tế tự. Gần đây, hắn chắc chắn sẽ giết rất nhiều người, hắn đang xây dựng một nơi vô cùng đáng sợ. Cứu tôi ra ngoài, hắn phải bị ngăn chặn." Giọng nói khàn khàn mang theo chút run rẩy.

La Bân hỏi: "Anh tên gì?"

"Từ Lục." Vừa trả lời xong, người đó lại thúc giục, "Hắn đã rất lâu rồi không đến đây. Lát nữa thôi, hắn sẽ đến tra tấn nữ đạo sĩ đối diện, đến lúc đấy cậu muốn đi cũng không được. Thả tôi ra ngoài, rồi thả nữ đạo sĩ kia, tôi sẽ báo đáp cậu."

"Trong người tôi có một hồn của anh, câu nó ra ngoài, tôi sẽ tìm cơ hội thả anh." La Bân nói thẳng."

Ngay tức khắc, Từ Lục im lặng.

La Bân nhíu mày: "Hửm?"

"Cậu đã áp chế nó rồi." Từ Lục nhìn thẳng vào mắt La Bân, nghiêm túc nói, "Tôi vô hại với cậu, điều đó đồng nghĩa với việc cậu đã nhận được thù lao. Nghiên mực của tôi là bảo vật trấn sơn môn, có tác dụng gia trì với mọi bùa chú, nhân quả đã thành, cậu phải cứu tôi. Trước mắt chính là cơ hội. Sau khi cứu tôi ra ngoài, tôi sẽ câu hồn."

La Bân trầm giọng: "Tôi không phải thương lượng, tôi không thích bị người khác uy h**p."

"Đây không phải thương lượng, đây là nhân quả, nhân quả của chúng ta đã gắn với nhau, cậu phải cứu tôi." Giọng Từ Lục cao lên.

"Đây là giao dịch đơn phương của anh, tôi vẫn chưa đồng ý."

La Bân lấy ra chiếc túi gấm, nhìn xuống khe cửa phía dưới cánh cổng sắt, nơi đó có một khe hở.

"Cậu muốn làm gì?" Sắc mặt Từ Lục thay đổi.

truyenfull,truyenfull vn