Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 772

Chương 772: Sống gặp quỷ?

"La tiên sinh có trí nhớ tốt thật. Tôi tưởng cậu chỉ nhớ kết quả, không ngờ cậu lại nhớ cả chi tiết." Trương Vân Khê gật đầu khen ngợi.

Rất nhiều chuyện, La Bân đều đã nói hết với Trương Vân Khê.

Khả năng hồi tưởng không cần phải giải thích, mà cũng không giải thích rõ được.

Hóa ra, Trương Vân Khê đã chú ý đến mọi chi tiết từ lâu.

Hồ Tiến đã bỏ qua điểm này.

"Đây không phải núi Quỹ, không phải núi Phù Quy, cũng không phải núi Tam Nguy. Thật ra bất kể là ai đều không quan trọng, chết rồi thì không cần tốn nhiều công sức nữa. Quan trọng là người chết này không hề đơn giản. Lục Hựu bị tôi phong ấn, Lục Lệ giờ đây hẳn đã rơi vào tay Không An, ngay cả khi núi Lục Âm tìm cô ta cũng chỉ có thể tìm đến chỗ Không An mà thôi. Nhưng điều này có một tiền đề, là người này không được gây ra chuyện gì. Còn nữa, con quỷ trong căn phòng này không được gây rắc rối."

Trương Vân Khê chỉ vào chiếc gương trên bàn trang điểm.

Tay còn lại của ông tung ra mấy đồng tiền ngọc, tiền đồng, tất cả đều dính chặt vào gương!

Mặt gương rung lắc, sau đó không nhúc nhích nữa.

Trương Vân Khê lại trầm giọng: "La bàn, tìm ra xương hắn ta cất giấu."

La Bân giải thích: "Tôi dùng la bàn Tứ Hợp để trấn áp đào hát rồi."

Trương Vân Khê trầm tư, rồi lấy ra la bàn của mình, rất nhanh, ông chỉ vào bộ xương trắng dưới đất.

La Bân bước tới, nắm lấy một khúc xương trong số đó, trực tiếp lôi ra.

Cảm giác lạnh lẽo thấu xương, khúc xương đó dường như có gai.

La Bân mặt không chút biểu cảm, tiện tay rút một lá bùa ra, dán lên đó.

Trước đây cậu đã vẽ rất nhiều bùa, phần lớn đều đưa cho Hồ Tiến, cậu cũng giữ lại một ít, giờ đây vừa hay có dịp dùng.

Khúc xương trở nên bình thường, không còn dị thường nữa.

Trương Vân Khê đến bên gương, ông dùng một con dao cạy khe hở giữa mặt gương và bàn trang điểm, sau đó tháo cả tấm gương xuống.

Đồng thời, La Bân đi nhặt những pháp khí còn lại trên đất, rồi dùng khăn trải giường trong phòng bọc chúng lại.

Trần Tổ và Hồ Tiến đi ra từ căn mật thất, một người cầm một chiếc trâm cài tóc, người kia cầm một cái hộp đựng đầy đinh.

"Đây chắc là vật ký gửi của đào hát, trên trâm có treo một hình nhân giấy nhỏ, âm khí rất nặng," Trần Tổ nói: "Hồ tiên sinh bảo ả quỷ đào hát bị trấn áp, nếu không thì tôi không thể lấy được vật này, nó được giấu dưới gối của chiếc giường kia."

Hồ Tiến gật đầu: "Những chiếc đinh trong hộp này là thứ dùng để làm thương tổn tiên sinh Vân Khê. Ngoài ra, căn phòng này thường xuyên có người ở, còn có cả vật dụng của nam nữ, tôi nghĩ Lục Lệ đã dẫn rất nhiều người đến đây, cô ta rất biết cách che giấu hành tung."

Hai người họ về cơ bản đã nắm rõ thông tin có thể có trong căn phòng vừa rồi.

Thực ra trong mắt Trần Tổ vẫn còn vương vấn nỗi bi thương.

Đúng vậy, hiện tại xảy ra nhiều chuyện, nhưng vợ con ông đều đã bị sát hại thảm khốc, nhất thời, đường đường là ty trưởng của Cửu U Ty lại trở thành người cô độc.

Giết được người, báo được thù rồi thì sao?

Vợ con cũng không thể sống lại được.

"Trần ty trưởng, huyết oán trong chiếc gương này ông mang đi đi, chiếc trâm trong tay Hồ tiên sinh ông cũng mang đi luôn. Ông đã chịu nhiều khổ sở rồi." Trương Vân Khê thở dài.

Khóe miệng Trần Tổ hơi mấp máy, trên mặt lại không thể nở nụ cười.

Hồ Tiến đưa chiếc trâm cho Trần Tổ, Trần Tổ nắm chặt.

Đến khi họ quay lại giữa sân, la bàn Tứ Hợp vẫn ở dưới đất, ả quỷ đào hát không thể nhúc nhích.

Trần Tổ đặt chiếc trâm l*n đ*nh đầu đào hát, ả quỷ lập tức biến mất.

Hình nhân giấy to bằng hai ngón tay treo ở đầu trâm nhất thời trở nên sống động.

La Bân cất la bàn Tứ Hợp.

Hung ngục chưa tan, bản thân sân đã bị đào hát chiếm giữ, đây coi như ngục trong ngục, giờ đây không còn đào hát nữa, khí tức của thôn bao trùm trạch viện, vì vậy, sương mù vẫn còn đó.

"Tôi còn một câu hỏi." La Bân lên tiếng.

Trương Vân Khê trả lời: "La tiên sinh cứ nói đừng ngại."

Cậu hỏi: "Nơi này chắc chắn còn có quỷ, chẳng lẽ chúng không biết chúng ta đã vào sao?"

"Chuyện này liên quan đến phán đoán của Hồ tiên sinh lúc nãy, Lục Lệ thỉnh thoảng đến đây, coi đây là nơi ở, hơn nữa cô ta còn giấu diếm núi Lục Âm, vậy nên nơi này hẳn là không phải ai cũng biết. Lục Lệ không thể quay về, sư đệ cô ta cũng chết tại đây. Lục Lệ gặp chuyện, sư đệ cô ta chắc chắn biết một chút nhưng lại không đi tìm, điều đó có nghĩa là, nơi này tương đối bí mật. Hơn nữa, quỷ vật không phải thứ có thể tùy tiện mang theo, Lục Lệ hẳn cũng không thể kiểm soát hoàn toàn nơi này, khả năng cao cô ta chỉ có thể kiểm soát một phần, vì vậy mới tạo ra đào hát, để căn nhà này tương đối yên tĩnh so với trong thôn. Tính ra, nơi này không bị kiểm soát hoàn toàn, vậy nên khi Lục Lệ không còn, thứ chiếm giữ nơi đây nhất định sẽ càng bài xích người ngoài, nó sẽ tiến hành kiểm soát lần hai. Đương nhiên, đây đều là suy đoán của tôi, sau khi ra ngoài, chúng ta sẽ có câu trả lời."

La Bân gật đầu.

Cũng có nghĩa là con quỷ ở đây bị Lục Lệ tròng một cái gông, nhưng Lục Lệ cũng không thể kiểm soát hoàn toàn, chỉ có thể đảm bảo an toàn cho bản thân và coi đây là nơi ẩn náu?

Khi mọi người rời đi, Trần Tổ đã làm một việc.

Ông ta dùng một cuộn vải bọc thi thể ba người vợ con mình lại.

La Bân đến giúp một tay, Hồ Tiến đương nhiên cũng giúp, Trương Vân Khê bị một vết thương xuyên qua vai nên không tham gia.

Ngoài cổng sân, trên đường làng còn có một bộ xương trắng, chính là con quỷ vật lúc trước.

Quả nhiên đúng như Trương Vân Khê phán đoán, cái thôn này tuy âm u quái dị, nhưng không xảy ra chuyện gì nữa, hoàn toàn không cản trở họ rời đi.

Cứ như là cái chết của sư đệ Lục Lệ cùng với cuộc trò chuyện của nhóm La Bân, thứ ẩn nấp bên trong đều đã nghe thấy.

Cuối cùng, mọi người đã ra khỏi cổng thôn.

Bên ngoài trời đang tối, trăng tròn vẫn treo cao.

Thôn làng thoạt nhìn không có gì thay đổi, nhưng Trương Vân Khê lại lấy la bàn ra, gật đầu.

La Bân không cầm la bàn Tứ Hợp nên cậu nhìn kim la bàn của Trương Vân Khê.

Theo lý mà nói, kim phải xoay chuyển không ngừng, nhưng kim lại từ từ ổn định, cuối cùng trở về trạng thái bình thường.

"Quả nhiên, hung ngục đã tan. Thứ đó cũng nhân cơ hội đi rồi." Trương Vân Khê nói.

"Trước kia, chỉ nhìn pháp khí thôi cứ tưởng đối phương rất mạnh. Hôm nay được gặp người dùng pháp khí đó, thật ra... Thực lực của tiên sinh kia không cao... Chắc là mạnh hơn tôi một chút, nhưng không bằng La tiên sinh, càng kém xa tiên sinh Vân Khê, tuổi cũng còn quá trẻ." Hồ Tiến thận trọng nói, "Thế mà hắn chỉ dựa vào pháp khí đã chế ngự được La tiên sinh... Cái núi Lục Âm này quá khó tin..."

Trương Vân Khê lắc đầu: "Làm hại hồn phách là một con đường tắt. Loại thuật âm dương này rất hiếm, rất dễ đi vào tà đạo."

"Núi Vân Cẩm sẽ đi khắp nơi tìm họ... Nếu người của núi Vân Cẩm cũng không phải đối thủ của họ thì dù chúng ta có xử lý gọn gàng đến đâu cũng vô ích... Thế gian này không có bức tường nào không lọt gió, họ biết chuyện này có liên quan đến tôi, vẫn sẽ đến tìm tôi, tôi... Không chết không thôi..." Trần Tổ ngơ ngác nhìn thôn làng, rồi cúi đầu nhìn ba thi thể được bọc trong khăn trải giường, "Tôi tận mắt thấy Lục Lệ bị Trương Huyền Ý đánh gục, kết quả cô ta lại đứng dậy, làm Trương Huyền Ý và Ấn Thanh Tuyền bị thương. Lục Lệ không quá lớn tuổi, tiên sinh càng già càng lão luyện... Họ sẽ quay trở lại, nhất định phải khiến họ đau mới có thể ngăn chặn được..."

Những lời Trần Tổ nói không phải là lời tuyệt vọng chán nản, mà ngược lại, sau khi trải qua chuyện này, ông ta cực kỳ cẩn thận.

Tính ra, La Bân và Trương Vân Khê còn suy nghĩ khá lý tưởng.

"Chuyện này cần phải tính toán lâu dài." Trương Vân Khê nhíu mày, đồng thời ông lấy điện thoại ra gọi một cuộc.

Không lâu sau, Thẩm Đông lái xe đến đón bốn người.

Thi thể được đặt vào cốp sau, chiếc gương cũng vậy.

Trên xe, Trần Tổ chủ động hỏi La Bân về Lục Lệ.

La Bân không giấu Trần Tổ vai trò của Không An trong chuyện này.

"Không An rất hung. Ý tôi là thay vì chờ núi Lục Âm tìm đến ông rồi dụ họ đấu với núi Vân Cẩm, chi bằng đưa họ đến chỗ Không An, Lục Lệ cũng đang trong tay Không An," La Bân nói: "Tôi không nghĩ trong chốc lát họ có thể làm gì được Không An, đây sẽ là một cuộc giằng co lâu dài, thậm chí họ sẽ thất bại dưới tay Không An, cuối cùng buộc phải từ bỏ."

Đã tận mắt chứng kiến Không An và Miêu Vương giao đấu, La Bân quá rõ sức mạnh của Không An.

Những đạo sĩ như Bạch Quan Lễ chỉ cách chân nhân còn một bước thậm chí còn không có tư cách nhập cuộc.

Núi Vân Cẩm có bao nhiêu đạo sĩ?

Nó cũng như núi Tứ Quy, dù mạnh đến đâu thì cũng chỉ là đạo quán bình thường trong thế tục, đạo sĩ áo đỏ đã là trưởng lão rồi.

Nơi bình thường hoàn toàn không thể so sánh với nơi phi thường như vùng đất che trời.

Đương nhiên, cậu chỉ phân tích về thực lực, không nói về tâm tính.

Trần Tổ thì thầm: "Tôi hiểu rồi, La tiên sinh."

Trương Vân Khê bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hồ Tiến cũng mệt mỏi, nghiêng người dựa vào ghế ngủ.

Mắt Trần Tổ vẫn đỏ ngầu, nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

La Bân gọi điện cho La Phong, báo cho họ biết mọi người tạm thời bình an vô sự.

La Phong cũng bảo cậu đừng lo lắng cho họ nữa, nơi họ đang ở tuyệt đối an toàn.

La Bân lại hỏi La Phong mọi người đang ở đâu, nhưng La Phong không trả lời, chỉ dặn La Bân tự bảo trọng, đừng bận tâm đến những tiểu tiết này.

Sau khi cúp máy, La Bân cố gắng không nghĩ nhiều nữa.

Con người La Phong trước nay luôn tạo cho người ta cảm giác yên tâm, ông đã nói an toàn thì tất nhiên là an toàn.

Sau khi về, mọi người lại bận rộn.

Họ đưa Trần Tổ đến Minh Phường, thi thể và gương cũng để lại đó.

Sau đấy, ba người họ quay về đạo quán.

Với tình hình hiện tại, họ không cần vội vã rời đi.

Đương nhiên, tin tức của họ vẫn cần phải giấu kín, một khi để Không An biết La Bân đang ở ngay dưới mí mắt hắn, e rằng hắn sẽ lập tức đến tận nơi thăm hỏi.

Nghỉ ngơi hai ngày, La Bân hồi phục kha khá, Hồ Tiến khỏi hắn, vai Trương Vân Khê vẫn còn khó chịu nhưng tổng thể đã không có vấn đề gì.

Có điều trong khoảng thời gian này, La Bân luôn cảm thấy mình bị theo dõi.

Ban đầu là lúc ngủ, cậu cảm thấy có người ngồi bên cạnh.

Sau đó là ngay cả khi trời sáng, cậu cũng luôn cảm thấy có người ở phía sau.

Nhưng trên thực tế, bên cạnh hoàn toàn không có ai.

Nếu có người, Hôi tứ gia và Hắc Kim Thiềm đều sẽ có phản ứng.

Chuyện này nếu là trước kia, La Bân đã sớm đi hỏi Trương Vân Khê.

Nhưng trên thực chất, trong rất nhiều chuyện Trương Vân Khê đã tạo điều kiện để La Bân tự giải quyết.

Nếu cậu mang về một con quỷ theo dõi mà cậu còn không giải quyết được thì Tiên Thiên Toán mà cậu học đúng là không xứng với danh tiếng.

Đêm thứ ba, trong phòng vô cùng yên tĩnh.

La Bân đang nằm trên giường, mắt hé mở một khe nhỏ, cậu giả vờ ngủ say, nhưng lại không hề ngủ.

Sự yên tĩnh kéo dài rất lâu.

Mí mắt La Bân bắt đầu không ổn định, khi cậu đang mơ màng thì một cảm giác lạnh lẽo ùa đến.

Hai ngày đầu La Bân đều vào lúc ngủ say mới cảm thấy bên giường có người, đợi đến khi cậu sực tỉnh, mở mắt thì người đã biến mất.

Giây phút này, lạnh lẽo xâm nhập cơ thể, La Bân không mở to mắt, nhãn cầu chuyển động.

Trong giường cậu có một tiên sinh khoảng hai ba mươi tuổi đang nằm bên cạnh.

Khuôn mặt tiên sinh kia rất trắng, miệng hơi há ra, nhìn như đang hít thở, nhưng thực tế, hắn hoàn toàn không thở, một luồng khí trắng yếu ớt đang bị tách ra khỏi cơ thể La Bân, chui vào miệng tiên sinh kia.

Hai khuôn mặt cách nhau tối đa chỉ một gang tay!

La Bân híp mắt, lông tơ dựng đứng!

Cậu bị hút dương khí, nếu không tận mắt thấy, cậu còn không cảm nhận được!

Hôi tứ gia và Hắc Kim Thiềm sao lại không thấy thứ quỷ quái này?

Với lại, La Bân đã gặp hắn!

Cậu sớm đã có chuẩn bị, tay rút khỏi chăn, trên tay chính là la bàn Tứ Hợp.

La bàn tứ hợp trực tiếp đè lên đầu thứ quỷ quái kia.

La Bân chuẩn bị quá đầy đủ, phản ứng quá nhanh.

La bàn là một lá bùa lớn, la bàn Tứ Hợp còn trấn áp được quỷ đào hát, tiên sinh trước mắt này nhìn qua âm khí và oán khí đều không nặng, trấn áp chắc chắn không thành vấn đề.

Khoảnh khắc la bàn Tứ Hợp chạm vào đỉnh đầu đối phương, La Bân lại cảm thấy đỉnh đầu đau nhói, như thể bị thứ gì đó đập trúng, trước mắt tối sầm, đợi đến khi cậu hồi phục lại, bên cạnh đã trống không, tiên sinh kia đã biến mất...

La Bân ngồi bật dậy.

Sống gặp quỷ rồi sao?

truyenfull,truyenfull vn