Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 760

Chương 760: Tôi tuyệt đối không nói dối

Tiếng "tút" đột nhiên biến mất, sau đó một giọng nói lọt vào tai: "Tiểu Bân?"

Là giọng của La Phong!

Khoảnh khắc này, La Bân như trút được gánh nặng.

"Bố, bố mẹ không sao chứ?" La Bân vội hỏi.

"Không sao cả, ngược lại là con, mất liên lạc một thời gian rồi, bố thì không sao, biết con chắc chắn bình an, mẹ con lo lắng nhiều hơn." Giọng La Phong bình tĩnh.

Giây sau, bên kia điện thoại có thêm giọng nữ, chính là Cố Nhã, bà hỏi rất nhiều chuyện, bao gồm hỏi việc cậu đi đâu, tại sao lại mất liên lạc, gần đây có khỏe không, không bị thương chứ?

Trong hàng loạt câu hỏi, tất cả đều là quan tâm.

Tâm trạng căng thẳng của La Bân cuối cùng cũng dịu xuống, cậu và Cố Nhã trò chuyện một lúc, chủ yếu là nói mình an toàn, còn nói mình đã có được một số cơ duyên, thuật âm dương cũng coi như có thành công nhỏ.

Sau đó cậu trò chuyện vài câu với La Phong. dặn dò La Phong cẩn thận.

Sau khi cúp điện thoại, La Bân lại nhìn chằm chằm vào điện thoại, rất lâu không đặt xuống.

Trong xe thực ra rất yên tĩnh.

Đệ tử Thẩm Đông sau khi nói xong tình hình thì không lên tiếng nữa, lúc La Bân gọi điện thoại, Trương Vân Khê và Hồ Tiến càng không ngắt lời.

"Tiên sinh Vân Khê, ông nghĩ sao?" La Bân hỏi.

Nhất thời, Trương Vân Khê im lặng.

"Việc này..." Hồ Tiến dè dặt: "Trong những thông tin ít ỏi mà mọi người tiết lộ, tôi đoán mọi người đã chọc vào một nơi gọi là núi Lục Âm. Tiên sinh ở đó không đơn giản. Cộng thêm việc trở mặt với Đới Chí Hùng, chúng ta mới phải trốn vào núi Tam Nguy. Người của núi Vân Cẩm không liên quan gì đến mọi người. Còn Trần Tổ, quan hệ giữa đôi bên chắc là không tầm thường đúng không? Tôi nhớ đó là ty trưởng của Cửu U Ty của Minh Phường ở Nam Bình, năm xưa đã là một nhân vật lớn rồi. Trụ trì viên tịch, Trần Tổ bị bắt cũng đã hơn nửa năm, e rằng sớm đã về với cát bụi. Cha mẹ cậu không sao, đạo trường của Vân Khê tiên sinh không sao, chuyện này cứ xem như không thấy, không biết. Chúng ta đến Cận Dương, tôi đưa các cậu đi gặp người núi Tứ Quy. Tôi nghĩ kỹ rồi, núi Tứ Quy tuy có người họ Bạch, nhưng số lượng rất ít, thậm chí tôi còn nghe nói đã không còn rồi. Cái nơi gọi là Thần Tiêu khả năng cao chung nguồn gốc với núi Tứ Quy, lại đều mang họ Bạch, quan hệ chắc chắn không đơn giản. Họ còn châm chọc núi Tứ Quy, điều này cho thấy hai bên không hòa hợp, biết đâu chúng ta có thể dùng tin tức này để đổi lấy một số lợi ích chăng? Tóm lại, tiên sinh Vân Khê cũng đã nói rồi, cậu nên đến một số vùng đất phong thủy thật sự, chứ không phải tiếp tục mạo hiểm, đúng không?"

Hồ Tiến là người luôn lựa chọn an toàn.

Chỉ là, điều này không phù hợp với tính cách của La Bân.

"Nếu Trần Tổ chết, chuyện này cứ tạm thời như vậy, cho dù cậu muốn trả thù cho Trần Tổ, cũng cần phải chờ đợi cơ hội." Trương Vân Khê cuối cùng cũng lên tiếng

"Tôi biết." La Bân lúc này mới gật đầu.

"Nếu ông ta ta chưa chết, vậy cũng phải chờ đợi cơ hội, không thể bị đối phương dắt mũi." Trương Vân Khê nói thêm.

Không phải La Bân tự tìm chuyện vào thân. Trần Tổ giúp La Bân rất nhiều. Vả lại Trần Tổ gặp chuyện cũng là vì Lục Hựu bị giết. Suy cho cùng, vấn đề vẫn là do La Bân mà ra, ở một mức độ nào đó, đây cũng là nhân quả.

"Số điện thoại đây. Hồ tiên sinh, anh gọi đi." La Bân nhìn Hồ Tiến.

"Tôi?" Hồ Tiến sững sờ.

"Anh cứ nói..." La Bân dặn dò vài câu.

Trên người Hồ Tiến không có điện thoại, đương nhiên không thể dùng điện thoại của La Bân, cũng không thể dùng của Trương Vân Khê. Đệ tử Thẩm Đông có điện thoại, vậy nên dùng cái của cậu ta.

Sau khi quay số, tiếng chuông tút tút tiếp tục vang lên, Hồ Tiến luôn điều chỉnh cảm xúc.

Điện thoại đã được kết nối.

"Alo?" Hồ Tiến lên tiếng trước.

Bên kia "Ừ" một tiếng.

La Bân lập tức nghe ra, đó là giọng của Trần Tổ!

Ông ta còn sống!

"La tiên sinh?" Trần Tổ khàn giọng hỏi.

"Trần ty trưởng?" Hồ Tiến mở lời.

"Anh là ai?" Trần Tổ lại thấp giọng hỏi.

"Hồ Tiến, tôi và cư sĩ bị vây khốn ở một nơi, khó khăn trùng trùng, tôi đã thoát ra rồi. Trần Tư trưởng, ông đang ở đâu, liệu có thể cung cấp một số viện trợ không?" Hồ Tiến trầm giọng hỏi.

"Anh đang nói dối." Giọng nói thứ ba đột nhiên vang lên.

Đây là giọng nữ!

Trương Vân Khê nhíu mày, lòng La Bân thắt lại.

Cậu bảo Hồ Tiến nói như vậy chính là để chờ giây phút này.

Trực tiếp liên lạc với Trần Tổ, nếu Trần Tổ còn sống, rất có khả năng sẽ lừa cậu. Vả lại núi Lục Âm là nơi của những tiên sinh lợi hại, nói không chừng có thể lừa được cậu.

Hồ Tiến vào cuộc, chỉ cần nói một vài chuyện, nếu bên kia có người khác, chắc chắn có thể phán đoán Hồ Tiến đang nói dối.

Như vậy, đối phương sẽ mở lời trước, La Bân và Trương Vân Khê nhờ vậy mà chiếm được ít chủ động, ít nhất là tránh được những chuyện tương tự như Đới Chí Hùng uy h**p Hồ Tiến, rồi để Hồ Tiến lừa họ xảy ra.

"Tôi biết là cậu. "Cậu tên là La Bân. Ông ta đã nói hết với tôi rồi."

Giọng nữ lại vang lên, sau đó là tiếng nức nở, giống như rất sụp đổ, rất tuyệt vọng, rất đau khổ.

Trần Tổ hẳn là đã chịu rất nhiều tra tấn.

"Sư đệ tôi sẽ không chết vô ích. Pháp khí của núi Lục Âm cũng sẽ không truyền ra ngoài. La Bân, cậu là người nghĩ đến tình nghĩa đúng không? Nếu không, tôi sẽ không dùng nhiều thủ đoạn tra tấn hồn phách ông ta như vậy, ông ta vẫn không chịu nói, cho đến khi tôi khiến vợ con ông ta từng người một trở nên ngu ngốc trước mặt ông ta, ông ta mới chịu nói ra vai trò của cậu trong chuyện này. Ông ta không nhìn nhầm người, cậu quả thực đã tìm ông ta. Chuyện này là ân oán giữa cậu và núi Lục Âm, không liên quan đến người khác, cậu sẽ tự giải quyết đúng không?"

Người phụ nữ nói rất nhiều, lượng thông tin tiết lộ không hề ít, đồng thời còn lộ rõ ý đe dọa.

"Tôi biết cha mẹ cậu đã đi đâu. Thậm chí tôi còn biết người phụ nữ của cậu đang ở nơi nào. Chỉ là tôi còn chưa đi tìm họ, tôi cho cậu cơ hội. Nếu cậu không đến tìm tôi, tôi sẽ lấy Trần Tổ cùng vợ con ông ta cho họ ăn."

Sắc mặt La Bân thay đổi.

Cố Di Nhân ở đâu, Trần Tổ là người biết, vả lại Trần Tổ còn phái người đi bảo vệ.

La Phong và Cố Nhã đi đâu, Trần Tổ muốn biết cũng không khó.

Hóa ra, nữ tiên sinh của núi Lục Âm này sớm đã biết tất cả mọi chuyện, chỉ là chưa động đến người thân của họ thôi.

Nếu cậu không gọi điện, đối phương sẽ chờ đến khi nào hoàn toàn mất bình tỉnh sao?

Mí mắt La Bân giật giật, tâm trạng vừa mới thả lỏng lần nữa bị bóp chặt.

Cậu uất ức.

Cậu lại càng thêm cáu kỉnh.

Cậu đã chịu đủ cảnh bị đe dọa rồi.

Chẳng qua, căn nguyên của việc bị đe dọa là vì cậu chuẩn bị chưa đầy đủ.

Thật ra, cậu đã từng nghĩ trại Thiên Miêu có thể là nơi ẩn náu của La Phong và Cố Nhã. Chẳng qua nắm đấm của cậu chưa đủ lớn, lưng chưa đủ thẳng, chỉ có thể trốn đi.

Dựa vào đâu mà tất cả mọi người đều đến đe dọa cậu?

Rõ ràng Lục Hựu muốn lấy truyền thừa của cậu.

Tại sao chỉ có người ta cướp đoạt, cậu lại không thể phản kích?

Cậu chỉ có thể bị đàn áp, bị cướp bóc, bị giết mà không thể chống cự sao?

Dựa vào đâu chứ?

"Cô sợ sư trưởng của cô biết Lục Hựu chết rồi, pháp khí cũng bị mang đi đúng không?" La Bân hỏi.

Bên kia điện thoại đột nhiên yên tĩnh.

"Pháp khí của Lục Hựu hiện tại không ở trên người tôi, tôi có thể đến gặp cô, chuyện này là do một mình tôi làm, cô không thể làm hại Trần Tổ. Cô phân biệt được tôi không nói dối. Để bày tỏ thành ý, tôi có thể nói cho cô biết, bộ côn đồng kia đang ở nơi nào." La Bân nói.

Cậu quả thực không nói dối, cậu quả thực có ý định đi gặp đối phương, cậu cũng quả thực có ý định nói ra tung tích của côn đồng.

"Nói đi, trả lại một bộ pháp khí, tôi có thể cho cậu một chút thời gian."

"Sau chùa Kim An còn có một chùa cũ, trong chùa cũ đó có một tăng lữ tên là Không An, pháp khí đang ở trong tay hắn ta." La Bân bình tĩnh nói, "Cô đi lấy pháp khí, tôi bây giờ sẽ quay về Nam Bình. Sự việc cần phải nói rõ, cứ hẹn gặp mặt ở chùa cũ đó, thế nào? Nếu thái độ của tôi khiến cô hài lòng, cô có thể thả Trần Tổ trước không? À, Không An mới chia tay với tôi không lâu, cô đến đó rồi, có lẽ phải đợi hắn một hai ngày, tôi tuyệt đối không hề nói dối."

truyenfull,truyenfull vn