Chương 757: Cậu quá đáng rồi!
Miêu Thuận không thể quay người, bởi vì mười mấy mét phía sau ông ta cũng là sự cuộn trào của cổ trùng như thủy triều.
Ông ta đứng tại chỗ, giống như một cánh bèo trôi nổi trong sóng to gió lớn, sắp bị nhấn chìm.
Đôi mắt La Bân đỏ ngầu như máu, cậu nhìn thẳng vào Miêu Thuận, tiếng huân càng vang, sự trút bỏ càng nhiều.
Cùng với tiếng phá âm, thiện thi đan rơi xuống đất, là La Bân lợi dụng khoảng trống đổi hơi để nhổ nó ra.
Tuy nhiên, cảm giác trướng đau trên người cậu chưa tan, cậu cảm thấy chính mình sắp tan xương nát thịt.
Vì vậy, tiếng huân cậu thổi tiếp mang theo sát khí.
Lần này, uy lực mạnh hơn so với lần thổi huân dưới vách núi.
"Đủ rồi! Dừng tay!" Miêu Tích giơ tay, muốn La Bân dừng lại.
Dừng thế nào được?
Căn bản không thể dừng!
Một lượng lớn cổ trùng chỉ còn cách Miêu Thuận ba mét.
Miêu Tích đột nhiên vung tay, rải ra bột vàng, cổ trùng trước mặt ông ta điên cuồng vặn vẹo.
Miêu Thuận mừng như điên, nhanh chóng chạy về.
Tiếng huân chói tai lại vang lên, tạo thành sự đáp lại, không ngừng khuấy động dưới chân núi, những cổ trùng kia như nổi điên.
Ngay cả khi La Bân không thổi huân, chúng cũng như phát cuồng muốn xé xác Miêu Thuận thành mảnh vụn, hoàn toàn không chịu dừng lại.
La Bân không dừng lại.
Cậu đã cho Miêu Thuận khoảng trống.
Cậu không di chuyển bước chân.
Cậu quát: "Tốn Phong thượng, Tán Vân hạ, Phong Vân hoán! Thần tán, Ý đục, Huyễn động, Người suy!"
Đây không phải là lời ra quẻ thành của quẻ giảo sát.
Đây là quẻ nhắm vào trạng thái tinh thần của con người.
Miêu Thuận đột nhiên dừng chân, quán tính khiến cơ thể ông ta chúi về phía trước, ngã lăn ra đất.
Đáng lẽ Miêu Thuận có thể chạy đến sau lưng Miêu Tích.
Nhưng sau khi ngã, rõ ràng là không được.
Cổ trùng ập lên cơ thể ông ta.
Tiếng kêu la thảm thiết vang trời đột ngột nổ ra.
Miêu Tích lập tức hành động, chỉ hai bước đã đến bên cạnh Miêu Thuận.
Ông ta lấy một cái bình sứ ra, đổ nước thuốc trong đó lên người Miêu Thuận, tay còn lại vung ra một lượng lớn bột vàng.
Cổ trùng ập đến như thủy triều lại điên cuồng rút lui.
Tuy nhiên, phía sau vẫn còn một đợt cổ trùng khác kéo đến.
Mặt Miêu Tích lạnh như nước, ít nhất ông ta đã đỡ cho Miêu Thuận hơn mười đợt tấn công của cổ trùng.
Hai người họ đều bị bột vàng bao vây, như bị sương mù bao phủ.
La Bân th* d*c.
Cùng lúc đó, Hắc Kim Thiềm trên đỉnh đầu cậu nhảy ra.
Nó đuổi kịp một con rết lưng hoa, há miệng, lưỡi phóng ra, cuốn con rết lưng hoa vào trong miệng.
Ngay sau đó, nó ngậm con rết và đuổi theo một con khác!
Hắc Kim Thiềm đang đuổi theo cổ trùng của Miêu Thuận!
Máu vẫn không ngừng chảy ra.
Da trên cơ thể không ngừng nứt ra, lành lại, rồi lại nứt ra.
Lần này khá hơn một chút so với lần trước, hiệu quả của thiện thi đan không còn mạnh mẽ như vậy.
Tuy nhiên, điều này La Bân vẫn khó có thể chịu đựng được...
Mãi lâu, mãi lâu sau...
Cuối cùng, La Bân cảm thấy sinh khí trên người bình phục, máu ngừng chảy, trên người cậu có thêm nhiều vết máu khô.
Tiếng huân ngừng lại.
Cổ trùng đến nhanh, đi cũng nhanh.
Hắc Kim Thiềm quay lại đậu trên vai cậu.
Lúc này, bụng Hắc Kim Thiềm phồng lên, da mỏng như cánh ve, không biết nó đã ăn bao nhiêu cổ trùng.
Khói sương bên cạnh Miêu Tích tan đi, Miêu Thuận vừa bị bao phủ chỉ khoảng vài giây, toàn thân đã bị biến dạng, mình đầy vết thương, trông vô cùng thê thảm.
Hơn nữa Miêu Thuận đã mất hồn mất vía, việc bị La Bân dùng sinh khí của thi đan để tung ra lời ra thành quẻ là một tổn thương, việc rất nhiều cổ trùng của mình ăn đi là tổn thương thứ hai.
Những vu y khác hãi hùng, trừng mắt nhìn La Bân, không ít người còn có vẻ rùng mình.
Trong lòng Miêu Tích cũng có từng đợt sóng.
Đối với ông ta, chiêu này của La Bân chỉ có phô trương thanh thế, không có nhiều mối đe dọa.
Đến cấp độ của ông ta đã không còn bị cổ trùng có thể nhắm vào được nữa, hơn nữa trên người ông ta có quá nhiều thứ có thể tránh né cổ trùng.
Nhưng ông ta vẫn bị La Bân làm cho kinh ngạc.
Thực sự đã thổi vang sao?
Mức độ này...
Chắc không phải là được lão Miêu Vương giúp đỡ...
Mức độ này căn bản không cần dùng mánh khóe, đừng nói là một Hoàng Y, e rằng là mười tên cũng có thể giết!
Muốn sống sót dưới tiếng huân của Miêu Vương, ít nhất phải đạt đến cấp độ của ông ta và Miêu Vương.
Miêu Thuận vẫn còn kém một chút.
Sai một ly, đi một dặm!
Điều khiến Miêu Tích kinh hãi nhất không phải là huân của Miêu Vương, mà là câu nói La Bân đã khiến Miêu Thuận dừng lại.
Tiên sinh âm dương như thế nào mà có thể dùng một câu nói làm người ta bị thương đến mức này?
La Bân đang giả vờ yếu đuối sao?
"Cậu quá đáng rồi." Miêu Tích trầm giọng nói.
"Quá... Đáng sao?" La Bân th* d*c, nở một nụ cười vô hại, "Thật ra tôi đang muốn hỏi ông, đủ chưa?"
Yên tĩnh.
Rõ ràng ở đây có hàng nghìn người, nhưng lại yên tĩnh như không một tiếng động, trong tiếng gió dường như vẫn còn vương vấn chút tiếng huân chưa tan.
Ánh mặt trời chiếu vào La Bân, trông cậu như một người đầy máu me.
Khoảng một hai phút yên tĩnh, Miêu Tích đột nhiên nói: "Cậu, quả thực rất có tư chất. Lão Miêu Vương ra đi quá nhanh, ông ta nên truyền dạy cho cậu nhiều hơn. Thực ra, trước đây tôi chỉ miễn cưỡng công nhận cậu có thể làm Miêu Vương. Bà Lê từng nói, Miêu Thuận cũng trở về báo lại, cậu còn có khả năng học y thuật Vu y. Tôi vốn không có ý định này. Bây giờ tôi nghĩ cậu có thể. Chỉ là, cậu cần phải kiềm chế sự quá đà mà chính cậu cũng không biết, cậu ra tay quá tàn nhẫn, quá không để lại đường lui, quá dễ đẩy người khác vào chỗ chết. Cậu không cần vào động Tam Miêu nữa, cậu phải theo tôi về đỉnh Vu Y."
Hai mắt La Bân mở to.
Đại vu y này đã viết rõ sự hung hăng và dồn ép từng bước lên khuôn mặt.
Đến lúc này, La Bân mới chợt hiểu ra.
Đây căn bản không phải kiểm chứng, đại vu y căn bản không thể công nhận cậu.
Cái gọi là vào động Tam Miêu, thực sự trở thành Miêu Vương, đó cũng chỉ là một lời nói.
Mục đích của ông ta chỉ là thu hồi huân của Miêu Vương và cổ Kim Tằm!
Ngay cả khi cậu có thể trở thành Miêu Vương thì cũng chỉ là một cái vỏ rỗng, đến lúc đó, Đại vu y này vẫn có lý do khác.
Người đi trà nguội!
Lão Miêu Vương đã mất.
Đại vu y chẳng qua chỉ dùng một hình thức uyển chuyển hơn để trở mặt mà thôi.
Nhưng người của trại Thiên Miêu có mặt lại không nghe ra được ý nghĩa sâu xa hơn.
Tất cả họ đều lộ vẻ hưng phấn.
Trước đó, họ đều nghĩ đại vu y sẽ chuyên quyền độc đoán.
Khoảnh khắc này, đại vu y còn muốn truyền dạy y thuật.
Trại Thiên Miêu mới là thủ lĩnh của Tam Miêu sao?
Ngay cả ánh mắt của bà Lê cũng ánh lên sự háo hức.
Bà mong đợi nhìn La Bân, như đang chờ La Bân hành lễ.
Chỉ là, ánh mắt của La Bân khiến bà giật mình.
Hình như mọi chuyện không đơn giản như vậy?
"Tôi sẽ vào khe núi động Tam Miêu. Huân của Miêu Vương, tôi có thể giao cho ông, chỉ là cổ Kim Tằm, tôi không thể giao ra được. Tôi không biết nó đã đi đâu. Trên vách đá, sư phụ bảo tôi tìm cổ Kim Tằm của ông. Dưới vách đá, tôi thổi vang huân của Miêu Vương, cổ Kim Tằm cũng biến mất, nếu không phải ông cho gọi tôi, tôi đang định đi tìm. Sư phụ nói với tôi, tham nhiều thì khó nhai, vì vậy những thứ khác, tôi không học nữa, tôi chỉ chuyên tâm luyện cổ là được."
La Bân nâng huân của Miêu Vương lên, ánh mắt lộ sự quả quyết.
Cậu đặt huân của Miêu Vương xuống đất.
"Cậu không được tự tiện ra khỏi khe núi động Tam Miêu. Cậu cần phải đối diện với Động Thần, suy nghĩ và tự kiểm điểm thật kỹ. Đợi đến khi cậu biết ngày hôm nay cậu ra tay quá đáng và cậu hối hận muốn đến tìm tôi, cậu có thể cho người thông báo, tôi sẽ lệnh người đến đón cậu." Miêu Tích nói.
La Bân cúi đầu im lặng.
Cậu không có thêm hành động nào nữa.
Chỉ là, tim cậu khẽ run lên.
Ngoài sự run sợ, còn có sự oán hận được giấu rất sâu.