Chương 749: Ngoài tôi ra, còn có thể là ai?
"La tiên..."
Hồ Tiến đang định mở lời, Trương Vân Khê với tay nắm lấy vai Hồ Tiến.
La Bân nhắm mắt, rồi mở ra.
"Tôi không sao đâu, tiên sinh Vân Khê. Có điều càng ngày tôi càng thấy ông nói đúng, tôi không có tư cách và thực lực để quyết định sư phụ nên làm gì. Vì bất kỳ hành động nào của ông ấy cũng đều thể hiện sự suy xét thấu đáo. Tôi còn lâu mới theo kịp suy nghĩ của ông ấy, thì làm sao biết được ông ấy cần gì? Nghe lời là đủ."
Đầu óc La Bân đã cởi mở và thoải mái hơn.
Trương Vân Khê gật đầu, ánh mắt đầy sự tán dương.
Hồ Tiến nuốt nước bọt, rơi vào trầm tư.
Thật ra, tuy Hồ Tiến không nhận được nguồn lực gì, những gì anh ta thấy đều là những thứ mà các tiên sinh bình thường hoàn toàn không thể tiếp xúc, thậm chí còn được Trương Vân Khê dạy thuật xem mệnh.
Nói là đã đến đáy vực, nhưng đáy vực rất lớn, rất rộng, La Bân nhìn qua, không thấy xác của Không An, càng không thấy thi thể gầy gò của Bội Linh.
Cậu bấm một thủ quyết.
Giữa trán ngứa ngáy, cổ chủng Kim Tằm rơi xuống, bò về phía trước.
Nhóm của La Bân chầm chậm theo sau.
Tiến về phía trước khoảng ba mươi, bốn mươi mét, đột nhiên cổ chủng Kim Tằm dừng lại.
Trên vai La Bân đột nhiên có một tràng tiếng "ộp ộp".
Hắc Kim Thiềm đã có phản ứng.
La Bân không khỏi sởn gai ốc.
Không lẽ vẫn còn người sống?
Đúng lúc này, một luồng gió mạnh tấn công từ phía bên phải!
"Cẩn thận!" Hồ Tiến hét lên.
Hắc Kim Thiềm phản ứng còn nhanh hơn, lập tức phóng cái lưỡi ra ngay.
Phản ứng của La Bân không chậm, khoảnh khắc gió nổi lên, cậu đã rút ra một cây dao phay!
Dưới ánh trăng, lưỡi dao phát ra ánh sáng lạnh, cậu chém xiên ra!
Một bóng đen trong gió trực tiếp va chạm với dao phay!
Lực cực lớn khiến tay La Bân đau nhói, cảm giác như sắp bị xé toạc.
Bóng đen đó không bị đẩy lùi, ngược lại còn áp chế La Bân, La Bân liên tục thua thế phải lùi!
Trương Vân Khê và Hồ Tiến gần như đồng thời né sang hai bên, La Bân đâm sầm vào thân cây!
Thân cây chỉ rung nhẹ.
La Bân cảm thấy xương sống đau nhói, lục phủ ngũ tạng như bị dời chỗ!
Mùi tanh tưởi nồng nặc, cùng với những luồng khí lạnh, mùi thây ma xen lẫn xộc vào mặt!
Một đôi tay xanh cứng như gọng kìm siết chặt cây dao phay trong tay cậu!
Khuỷu tay cứng như sắt, đè vào ngực bụng cậu!
Quần áo cũ kỹ, khuôn mặt vô cảm, làn da tái mét cùng với đôi mắt vô hồn, lồng ngực khẽ phập phồng kia, tất cả đều cho thấy, đây là một thanh thi.
Núi Tam Nguy không thiếu gì cổ nhân hay xác sống.
La Bân cảm nhận được dòng nóng chảy ra từ khóe miệng, trong miệng có vị mặn chát, rõ ràng là cậu đã bị thương nội tạng, nôn ra máu.
"Khốn kiếp!" Trương Vân Khê rút bùa từ thắt lưng ra, bước nhanh về phía trước.
Ông đến bên cạnh La Bân, hai tay trực tiếp vỗ vào đỉnh đầu xác sống đó.
La Bân bị đè chết cứng không thể nhúc nhích, nếu buông tay, lưỡi dao sẽ bị đè lên người cậu, khi đó thanh thi này rảnh tay, có thể mổ bụng cậu ngay lập tức.
Ngay khi Trương Vân Khê sắp ra tay, biến cố lại xảy ra.
Phía sau cái cây La Bân đập vào, lại có một xác sống khác quần áo cũ kỹ, da có lông tơ màu xanh xông ra.
Xác sống đó khuôn mặt xấu xí, rất giống người của động Di Linh, nói là mặt xanh nanh vàng cũng không quá lời.
Nó nhanh như gió, chộp vào eo Trương Vân Khê.
Trương Vân Khê không kịp né tránh.
Ông không thay đổi tư thế, vẫn muốn giúp La Bân thoát khỏi cảnh khốn cùng!
"Tiên sinh Vân Khê!" Có một tiếng hét vang lên.
Một bóng người khác, lao lên!
"Xoẹt", bàn tay xác sống cắm thẳng vào da thịt.
Hồ Tiến, người mà trước đây giỏi nhất chạy trốn, lại liều mình đỡ đòn cho Trương Vân Khê.
Hồ Tiến hung tợn trừng mắt, hai tay vẫn cầm bùa mà La Bân đã đưa, vỗ vào mặt thanh thi kia.
Nhưng bùa phong thủy bình thường làm sao đối phó được với thanh thi hung sát?
Anh ta thậm chí không ngăn được thanh thi bao nhiêu bước, bị đẩy tông vào người Trương Vân Khê!
Tuy nhiên, sự cản trở chớp nhoáng này đã giúp Trương Vân Khê dán bùa thành công!
Và nhờ Hồ Tiến đỡ đòn, nên Trương Vân Khê không bị thương nặng.
Hai người trực tiếp bị đâm ngã xuống đất.
Còn xác sống đang áp La Bân sau khi bị Trương Vân Khê dán phù, bùa giấy nhanh chóng cuộn lại, trên mặt nó bốc ra khói trắng, phát ra tiếng "xì xì"!
Khuỷu tay nó hơi khựng lại.
La Bân nắm bắt chính xác thời cơ này, lập tức né sang phải!
Thanh thi va vào cây, cán dao lún sâu vào thân cây, nhưng bàn tay nó không hề hấn gì, lá bùa mà Trương Vân Khê dán để lại hai vết đen trên mặt nó, ngoài ra không còn bất kỳ vết thương nào.
La Bân th* d*c, cậu rút tâm gỗ dẻ bị sét đánh ra.
Cảm giác trong tay hoàn toàn khác biệt so với trước.
Lúc mới lấy lại vật này, La Bân không có thời gian cảm nhận kỹ, không có thời gian quan sát.
Lúc này La Bân lờ mờ nhận thấy nhỏ hơn một chút, hẳn là đã bị mài giũa.
Vật này giống như một cái gậy ngắn, chỗ cầm vừa vặn khớp với lòng bàn tay, phần đỉnh hơi rộng hơn.
Bề mặt được quấn thêm bùa chú.
Do ở trong động Tam Miêu quá tối nên cậu không hề nhận ra sự tồn tại của bùa.
Bùa có chất liệu đặc biệt, gần như hòa vào vân gỗ, mỗi lá bùa đều mang đến khí tức cương trực bất khuất.
Nhìn thêm vài lần, cậu thậm chí còn cảm thấy mắt nhói đau!
Hồ Tiến từng nói chế tạo tâm gỗ dẻ bị sét đánh thành pháp khí sẽ mang hiệu quả mạnh hơn nhiều.
Vật này rơi vào tay Bạch Tố, Bạch Tố đã luyện nó thành pháp khí sao?
La Bân không thể diễn tả được cảm xúc lúc này.
Hiện tại, cậu bỗng cảm thấy tự tin tràn trề.
Trong lúc La Bân suy nghĩ...
Lẽ ra xác đống đó phải xông về phía cậu...
Lẽ ra Trương Vân Khê và Hồ Tiến đã bị đánh gục, xác sống thứ hai nên xé xác họ ngay lập tức.
Nhưng hai xác sống này đột nhiên dừng lại.
Nhất thời, gió dường như cũng trở nên hiu quạnh lạnh lẽo.
Lại có bóng người bước ra từ dưới những cái cây xung quanh.
Là ba thanh thi nữa!
Chúng từ từ bao vây La Bân.
Áp lực tăng vọt.
Tâm gỗ dẻ bị sét đánh chỉ có tác dụng chí mạng với huyết thi sát. Trước đây khi đối mặt với nhiều xác sống là phương sĩ trong núi, La Bân chỉ có thể giải quyết huyết thi sát, hiệu quả đối với cấp độ như thanh thi cực thấp, phản phệ cực mạnh.
Bây giờ, tâm gỗ dẻ bị sét đánh được chế tạo thành sát khí, La Bân tự tin đối mặt với hai con thanh thi, nhưng khi số lượng biến thành năm, niềm tin dần bị phá vỡ.
Sự việc không đơn giản như vậy.
Một con hay hai con đó là trùng hợp, là họ xui xẻo nên gặp phải.
Xuất hiện tận năm con và hai con đầu tiên còn dừng lại vào thời điểm quan trọng thì hoàn toàn không phải là trùng hợp.
"Ra đi! Cần gì phải giấu đầu lộ đuôi như vậy nữa!" La Bân quát lớn.
Trong chốc lát, mọi thứ yên tĩnh, ngay sau đấy là tiếng cười.
Tiếng cười này vặn vẹo, nham hiểm, đồng thời còn xen lẫn tiếng vỗ tay.
Lúc này La Bân mới thấy ở hướng họ đến có một người quen bước ra từ sau một cái cây.
Là Hoàng Y.
Lúc này đầu Hoàng Y hơi nghiêng về phía trước, mắt đỏ ngầu mở to.
Ông ta nhìn La Bân, vừa giống như đang nhìn một kẻ sắp chết, một con cừu chờ làm thịt, lại giống như đang nhìn một kẻ có huyết hải thâm thù với mình, hận không thể ăn thịt uống máu La Bân.
"Quả nhiên là ông!"
Mặc dù La Bân đã đoán được, nhưng tim cậu vẫn đập hẫng một nhịp.
Hoàng Y!
Một nhân vật tương tự bà Lê.
Tuy họ đã đối mặt với Mặc Địch Công, đối mặt với Không An, nhìn Miêu Vương ra tay, tất cả đều có cấp độ vượt xa Hoàng Y, nhưng trên thực tế, thực lực của La Bân còn lâu mới đủ.
Với cậu, Hoàng Y là cao thủ.
Tính toán sai rồi!
Không chỉ cậu, ngay cả Trương Vân Khê cũng tính toán sai!
Bối Linh xuất hiện, họ đều nghĩ động Di Linh đã dùng hết á chủ bài, hoàn toàn không ngờ Hoàng Y lại hành động cùng với Bối Linh.
Lúc này có thể đoán được Hoàng Y đi cùng Bối Linh, nhìn Hoàng Linh chết vẫn không dám xuất hiện, vẫn luôn theo dõi họ chờ cơ hội.
"Phải, ngoài tôi ra thì còn có thể là ai? Người ngoài như cậu khiến núi Tam Nguy chó gà không yên, cậu khiến động của tôi tổn thất một trăm mười hai người! Cậu khiến Bối Linh đời này của động Di Linh rơi xuống vực chết thảm. Cậu hại Miêu Vương chưa đủ, còn hại cả Bối Linh! Tội của cậu không thể tha!"
Biểu cảm của Hoàng Y trở nên hung ác.
La Bân lạnh lùng nói: "Từ đầu đến cuối, tôi không hề gây chuyện với động Di Linh."
Trong lúc nói, cậu bắt đầu suy luận phương vị của nơi này.
Bị Thi Ngục giam cầm một thời gian dài, cộng thêm mục đích của La Bân bây giờ quá đơn giản khiến cậu không kịp phân tích phương vị nơi này ngay lập tức.
Cậu cần kéo dài thời gian.
"Từ đầu đến cuối đều là động Di Linh tự tìm đường chết." La Bân nói tiếp, "Cùng lắm tôi chỉ giết sáu người của ông, một trăm linh sáu người còn lại không liên quan đến tôi. Gặp phải Không An là do mấy ông xui xẻo. Bối Linh rơi xuống vực là vì ông ta quá tham lam, Miêu Vương còn không thể làm gì Không An, làm sao ông ta làm được? Con rết trăm chân chết mà còn không cứng lạnh, huống chi là người như Không An, chẳng lẽ hắn không biết phản đòn lúc sắp chết sao?"