Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 740

Chương 740: Không chỗ nào không có, không kẽ nào không lọt, không ý niệm nào không thấu!

Không chỉ là mồ hôi lạnh nữa, những giọt mồ hôi to như hạt đậu chảy dọc xuống thái dương.

"La tiên sinh?" Trương Vân Khê lại gọi.

La Bân không trả lời, cậu muốn hồi tưởng.

Kết quả là cơn choáng váng lại ập tới.

Dù là ở nơi của Thi Vương hay nơi Mặc Địch Công đang ẩn nấp, năng lực hồi tưởng hoàn toàn không dùng được.

La Bân khàn giọng kể lại việc vừa rồi.

Hồ Tiến nuốt nước bọt, khẽ nói: "La tiên sinh, vừa nãy cậu cứ đi thẳng, rồi tự nhiên dừng lại, tự nhiên hét lên một tiếng. Cậu... Cậu có ngẩng đầu đâu..."

"Hắn đang cố gắng tách chúng ta ra." Bạch Quan Lễ lẩm bẩm, "Sợi dây đỏ khiến chúng ta thành một chỉnh thể. Trong Thi Ngục bị xen lẫn thêm một xác chết khác đang nhắm vào La tiên sinh. Nếu hành động lúc nãy của cậu là ra tay hoặc bỏ chạy, chứ không phải lên hét bảo tiên sinh Vân Khê cẩn thận, sợi dây đỏ sẽ đứt, cậu và chúng tôi sẽ tách ra."

Lời Bạch Quan Lễ khiến La Bân toát lạnh cả người.

Phản ứng đầu tiên lúc đó của cậu hoàn toàn vì lo cho Trương Vân Khê.

Hơn nữa, cậu vốn không phải kiểu người bỏ đồng đội mà chạy.

"Đi tiếp." Trương Vân Khê trầm giọng nói.

La Bân đi nhanh về phía trước.

Tốc độ lần này nhanh hơn hẳn vừa rồi.

Nhưng đang đi, cậu bỗng thấy có gì đó không đúng.

Tiếng bước chân phía sau... Sao lại ít hẳn đi?

La Bân dừng lại.

Bạch Quan Lễ cũng dừng lại theo.

La Bân chưa kịp mở lời thì Bạch Quan Lễ đột nhiên quay đầu.

La Bân cũng theo đó mà quay lại.

Phía sau trống không.

Hồ Tiến, Trương Vân Khê và Bạch Tố đâu?

Không một tiếng động, ba người kia thế mà lại không theo kịp?

"Từ lúc nào..."

Bạch Quan Lễ giơ tay, nhìn chằm chằm vào đoạn dây đỏ đã đứt.

...

Tiếng bước chân gấp gáp vang lên liên tục.

Trương Vân Khê, Hồ Tiến và Bạch Tố chạy về phía trước.

Đằng trước, "La Bân" và "Bạch Quan Lễ" vẫn luôn chạy.

Ba người phía sau, không, thực ra chỉ hai người không hề phát hiện có gì bất thường...

Đôi mắt của Hồ Tiến không biết từ lúc nào đã nhiễm một màu xanh xám nhạt. Đoạn dây đỏ buộc trên ngón tay anh ta đã bị thấm ướt...

...

"Sao có thể..." La Bân lạnh sống lưng, cũng nhìn chằm chằm đoạn dây đỏ trên tay Bạch Quan Lễ.

Hồ Tiến bị kẹp giữa hai người, vậy mà dây đỏ nối với anh ta lại đứt?

Nhưng lúc dây đứt, sao Bạch Quan Lễ không cảm nhận được, còn hai người phía sau cũng không nhận ra?

Đúng lúc này, có tiếng bước chân đến gần.

"La tiên sinh... Hai người chạy nhanh quá. Trời ơi, dây đỏ đứt rồi. Bọn tôi cứ gọi hai người dừng lại, hai người không nghe gì, cứ cúi đầu chạy thẳng!"

Phía sau, bóng Hồ Tiến lờ mờ xuất hiện.

Sau lưng anh ta là Trương Vân Khê và Bạch Tố.

Khoảnh khắc đầu tiên, La Bân định thở phào.

Nhưng ngay giây sau, tim cậu treo lên tận cổ.

"Lôi Công Điện Mẫu, tốc giáng thần thông, theo ta trảm quỷ!" Bạch Quan Lễ hô to.

Tay trái ông ta bấm quyết, liên tiếp đánh ra năm chưởng!

Lực chưởng mang theo tiếng gió nhanh như cắt.

Chú pháp, quyết pháp và chưởng pháp va chạm khiến trong hành lang như vang lên năm tiếng lôi đình nghẹn lại.

Hành lang lại im lặng như tờ.

Nào có "ba người" nào chạy tới?

Trước mặt hoàn toàn trống rỗng.

Ngay tại thời điểm này, La Bân bỗng cảm nhận một sự quái dị không thể diễn tả.

Như có vô số bàn tay vô hình đang khuấy động cơ thể cậu.

Như có thứ gì đó muốn chui vào đầu, chiếm lấy hành động của cậu...

La Bân lập tức rút chiếc la bàn trước đó chưa dùng ra, ấn mạnh l*n đ*nh đầu!

Một cảm giác nóng rát bốc lên từ thiên linh cái.

Cảm giác bị khuấy động kia biến mất ngay tức khắc!

"Trúng tà!" Toàn thân La Bân túa mồ hôi lạnh, theo bản năng thốt lên hai chữ.

Thông tin về "trúng tà" là Trương Vân Khê đã dạy cho cậu. Hơn nữa, La Bân từng đối mặt với việc Miêu Miểu và Miêu Cô trúng tà, thậm chí trạng thái kỳ lạ của bà Lê sau khi trúng thi độc cũng như vậy.

Phá thi trong vô hình khiến người ta trúng tà.

Không tách được họ trong Thi Ngục, Mặc Địch Công đã đổi sang cách này sao?

Người yếu nhất là Hồ Tiến đã trúng trước?

Sau đó anh ta làm đứt dây đỏ?

Chỉ trong khoảnh khắc, La Bân hiểu rõ mọi chuyện.

"Đạo trưởng Bạch Quan Lễ?"

Một cảm giác chẳng lành xẹt qua, cậu gọi ông ta.

Bạch Quan Lễ đứng im, bất động như tượng.

Rõ ràng mới giây trước, ông còn hùng hồn đánh tan "ảo giác".

Sao bây giờ lại...

"Đạo trưởng?" La Bân gọi thêm lần nữa.

Chẳng lẽ, Bạch Quan Lễ cũng trúng tà rồi?

Đến cậu còn nhận ra được, Bạch Quan Lễ được đường là đạo sĩ sắp bước đến cảnh giới chân nhân kia mà!

La Bân đưa tay nắm lấy vai Bạch Quan Lễ, bước tới.

Sắc mặt cậu thay đổi.

Không biết từ lúc nào, trên mặt Bạch Quan Lễ xuất hiện một con trùng màu máu, đang bò vào nhãn cầu ông ta!

Cổ tay La Bân ngứa ran.

Cậu cúi xuống mới thấy, trên mu bàn tay đang nắm vai Bạch Quan Lễ cũng có một con trùng máu ngọ nguậy, muốn chui vào da thịt cậu.

Toàn thân La Bân lạnh toát, nổi hết da gà.

Cậu buông Bạch Quan Lễ ra, định rút côn đồng.

Đây là Hạ Huyết Thi!

Sau khi tách họ ra, Mặc Địch Công cuối cùng cũng xuất hiện.

"Hửm..."

Một tiếng rên khẽ truyền tới.

La Bân giật mình phát hiện người cậu đang nắm nào phải Bạch Quan Lễ?

Đôi vai thon gầy, xương quai xanh mảnh khảnh, cổ trắng như ngọc.

Rồi... Gương mặt của Cố Di Nhân.

Cô ấy không mảnh vai che thân đứng ngay đấy, từng chút một tiến vào lòng cậu.

Thượng Thi Thanh chủ tham lam, Trung Thi Bạch chủ phẫn nộ thù hận, Hạ Thi Huyết chủ d*c v*ng.

Hình ảnh này chẳng khác gì lần đầu cậu chạm trán Không An.

Khi đó cậu cũng nhìn Không An như một người phụ nữ khỏa thân.

Còn bây giờ, Bạch Quan Lễ bị nhìn thành một người phụ nữ, hơn nữa còn biến thành Cố Di Nhân!

Bản lĩnh của Không An chắc chắn không phải Hạ Thi Huyết, đây xem như là trùng hợp.

Điểm mấu chốt nhất là lúc ấy Không An không tác động mạnh mẽ đến thần trí như vậy.

Cảnh trước mắt không giống.

Cố Di Nhân ở ngay trước mặt khiến sâu trong nội tâm La Bân bị khuấy động, khiến cậu muốn đẩy cô ấy vào tường.

La Bân trừng mắt, cố giữ sự tỉnh táo.

Cậu lùi mạnh về sau, định rút côn đồng ra.

"Tách", sợi dây đỏ trên ngón tay đứt.

La Bân mặc kệ, cậu đã rút côn đồng ra.

"Cố Di Nhân" ở trước mặt cắn môi, ánh mắt mơ màng.

La Bân lắc đầu thật mạnh, rồi cầm côn đồng đâm vào vai "Cố Di Nhân.

Đâm một côn này xuống, Bạch Quan Lễ sẽ tỉnh lại, ảo giác của cậu cũng sẽ tan biến!

Không chừng bây giờ Bạch Quan Lễ đang coi cậu là thứ gì đó!

Nhưng đột nhiên, hai tay cậu lại cứng đờ không thể động đậy.

Mỗi bên có một đôi tay nắm lấy cánh tay cậu.

Bên trái là Miêu Miểu non nớt nhưng vẫn có nét quyến rũ.

Bên phải lại là Hoàng Oanh, trên khuôn mặt dịu dàng mang theo sự kiên cường.

"Cút!" La Bân gầm lên.

Nhưng tiếng gầm không thay đổi được điều gì.

...

Bạch Quan Lễ đờ đẫn bước về phía trước.

Ông ta không hề bị La Bân nắm lấy vai.

Nói cách khác, ngay khoảnh khắc Hạ Thi Huyết xuất hiện, mỗi người họ đều đã rơi vào ảo giác của riêng mình.

Chẳng qua Bạch Quan Lễ và La Bân không giống nhau.

La Bân chưa đạt đến cảnh giới đó, chỉ khi có chân trùng bám vào người mới bị ảnh hưởng.

Còn Bạch Quan Lễ, ngay trước ngưỡng cửa chân nhân, chân trùng sẽ ảnh hưởng, khiến thân trùng xuất hiện.

Mặc dù Bạch Quan Lễ đã giải thích những điều này cho La Bân và những người khác, nhưng vì thực lực và nhận thức không cùng một cấp độ, họ vẫn không thể hiểu cặn kẽ.

Nói một cách đơn giản, một khi thân trùng đã xuất hiện thì pháp khí không thể xua nó đi được, chỉ có thể đẩy chân trùng ra khỏi cơ thể mà thôi.

Cũng như lúc này, Bạch Quan Lễ thấy một bóng hình thướt tha đang đi lại ở đằng xa, ông ta liền đi theo.

Trong mắt ông ta có một con trùng đỏ đang bò, sâu trong đáy mắt lại ẩn hiện trùng trắng.

Trùng đỏ là thật, trùng trắng là ảo.

Ông ta có một sự khao khát mãnh liệt, muốn đuổi kịp người phụ nữ kia.

Đồng thời, ông ta lại phẫn nộ vì người phụ nữ kia đi quá nhanh mà không đợi ông ta!

Ông ta tức giận vì không đạt được điều mình muốn, máu dồn lên, giận tím mặt!

Vì vậy, ông ta đi nhanh hơn!

truyenfull,truyenfull vn