Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 729

ZingTruyen.Xyz Trang Chủ Ác mộng giáng xuống - La Tiều Sâm Chương 729 - 757

Ác mộng giáng xuống - La Tiều Sâm

Chương 729 - 757

ndmot99

  

Chương 729: Nhật, Hỏa, Chân!

Tim La Bân thắt lại, nhưng rất nhanh cậu đã lấy lại bình tĩnh.

Đạo trường núi Quỹ quả thật có vấn đề.

Vấn đề không chỉ có vậy, Lý Vân Dật còn gọi Viên Ấn Tín là sư bá.

Thế nên, về thực chất, núi Phù Quy và núi Quỹ có quan hệ đồng môn, hai nơi che trời này thuộc cùng một mạch.

Núi Phù Quy cũng là nhánh của truyền thừa Tiên Thiên Toán sao?

Nhưng họ lại không có Tiên Thiên Toán...

Vậy thứ họ có là gì?

Sơn môn của Tiên Thiên Toán nên ở đâu?

La Bân suy nghĩ rất nhiều.

Nhưng nghĩ lại, việc này liên quan gì đến cậu?

Chẳng qua là chuyện Bạch Quan Lễ cho rằng không thể lại thành có thể.

Không đúng...

Trong thế giới này có nhiều nơi che trời ẩn nấp như vậy, tại sao cậu lại không thể là người của phái Tiên Thiên Toán?

Nghi ngờ vừa được đè xuống lại trỗi dậy.

La Bân biết không thể hỏi nhiều vào lúc này.

"Không có gì là không thể, chẳng qua ở một mức độ nào đó, một vài chuyện đã vượt quá dự đoán của con người, bây giờ ông có thể tin tôi chưa?" La Bân trầm giọng nói.

Trên đường, sương mù dày đặc, lờ mờ có những bóng người đang tiến lại gần phía này

Bạch Quan Lễ thở dài, không nói nhiều, chỉ gật đầu.

Lúc này La Bân mới vội vàng đi về phía Nam.

Bạch Quan Lễ hầu như đi song song với cậu.

Ngoài ra, Bạch Quan Lễ đã làm một việc.

Ông ta lấy ra một nén hương, rách đầu ngón trỏ, dùng máu bôi lên thân hương, rồi mới châm lửa.

Khói trắng lượn lờ bay lên, tỏa ra một mùi đặc biệt.

La Bân cảm thấy sương mù cuộn trào nhanh hơn, những bóng người lờ mờ càng nhiều hơn.

Rõ ràng Bạch Quan Lễ đang thu hút xác sống tiến lại gần hai người họ.

Ông ta đã dặn dò hai đệ tử Bạch Tố và Bạch Tiêm bảo vệ người Miêu, cũng đã nói mình sẽ dụ đi một số.

Điều này cho thấy ba bọn họ không phải là những người bất chấp thủ đoạn vì mục đích, mặc dù lai lịch thần bí, nhưng vẫn là đạo sĩ mang chính khí trong người sao?

La Bân đi rất nhanh, tay kia của Bạch Quan Lễ lại mò ra một xấp bùa giấy, bắn liên tục sang hai bên.

Hương thu hút xác sống, bùa giấy cản trở một chút, nếu không hai người đã sớm bị bao vây chặt cứng.

Cứ như vậy, đến dưới một nhà sàn khá cao, La Bân dừng lại.

Nhà sàn này nằm ở chính Nam trại Thiên Miêu.

Không chỉ phương vị chính xác, nơi đây đặc biệt còn là một vùng đất cao, phù hợp để Bạch Quan Lễ sử dụng!

Không chút do dự, La Bân lấy mai ngọc ra, bắt đầu bố trí Ly Cung Thập Lục Quái.

Màu sắc của sương mù càng lúc càng tạp nham, những bóng xác sống tiến lại càng nhiều, chúng có vẻ cực kỳ hung hăng, ác liệt.

Biểu cảm của Bạch Quan Lễ vô cùng lạnh lùng, ánh mắt sáng rực quét nhìn xung quanh.

Mấy phút sau, trận quẻ đã hoàn thành!

La Bân chỉ vào hướng của một mai ngọc trong đó, trầm giọng nói: "Lên mái nhà, quay mặt về phương này, dùng đạo thuật!"

Bạch Quan Lễ lập tức nhảy vọt lên, bước lên lan can của lầu hai, rồi mượn lực nhảy lên mái nhà!

Ngay khi Bạch Quan Lễ rời khỏi vị trí cũ, sương mù xung quanh đột ngột nhào tới, trong sương mù tạp nham có không biết bao nhiêu cánh tay vươn ra, muốn chộp lấy La Bân!

Làn gió này khiến La Bân rùng mình.

Hôi tứ gia trên vai La Bân kêu "chít chít" không ngừng.

Sắc mặt La Bân không đổi, có điều trán đã lấm tấm mồ hôi.

Cậu ngước lên nhìn Bạch Quan Lễ.

Bạch Quan Lễ phủi bụi trên người, đồng thời lấy ra một tấm ngọc bích.

Nhìn qua ngọc bích này tương tự với cái mà Bạch Tố và Bạch Tiêm dùng, nhưng tinh xảo hơn, màu sắc còn mang một vệt tím lờ mờ.

Tay run lên, ngọc bích rơi xuống chân ông ta.

Ngay sau đó, Bạch Quan Lễ lại lấy ra hai pháp khí khác, lần lượt là một lá cờ và một đài sen ngọc.

Ông ta hít sâu, mở miệng.

Tất cả diễn ra cực kỳ nhanh.

Ngay khi những cánh tay kia còn cách chưa đầy hai mươi mét, chỉ vài nhịp thở nữa là có thể tóm được mình, La Bân bước một bước, đứng trước một mai ngọc.

"Nhật thượng, Ly Hỏa hạ, Nhật Hỏa Chân!"

Bạch Quan Lễ híp mắt.

Ông ta bỗng cảm thấy bản thân có một sự khác biệt khó tả, giống như bản thân là một cái chai đã đầy nhưng lại bị giam cầm.

Khoảnh khắc này, cái chai đột nhiên vỡ ra một lỗ hổng, tất cả những gì bị đè nén đều tuôn trào ra.

Cảm giác xả ra đó khiến từng chữ ông ta thuận miệng niệm ra cũng mang theo trọng âm!

"Giữa cõi Phong Đô mênh mông, núi Kim Cang chập chùng. Linh bảo tỏa ánh sáng vô lượng, soi thấu ao lửa phiền não. Các vong hồn tội lỗi nơi chín suối, thân theo mây hương và phướn báu, nguyện thanh liên hoa đưa linh hồn lên cõi Thánh an nhiên."

Đây không chỉ là ngữ điệu nặng nề của Bạch Quan Lễ, mà còn là tiếng vọng từ bốn phía chồng lên nhau, ban đầu là một làn sóng trên mặt nước, được thúc đẩy, tạo thành sóng thần!

Sương mù từ bốn phía cuộn ngược ầm ầm!

Những cánh tay kia giống như bị lực hút vô hình kéo lại, bị sương mù cuộn ngược mang đi.

Đột nhiên, trời quang mây tạnh.

Ánh nắng chói chang chiếu rọi xuống, bóng dáng Bạch Quan Lễ mang một vẻ cao lớn khó tả, vệt tím trong áo đỏ của ông ta càng rõ ràng, thậm chí có cảm giác màu tím lan tỏa.

Lá cờ trước đó còn mãnh liệt, khoảnh khắc này đã bình lặng.

Đài sen ngọc và mai ngọc dưới ánh nắng lại trở nên ấm áp dịu dàng một cách kỳ lạ.

La Bân thở hổn hển, cơ thể chao đảo.

Lúc đầu cậu không cảm thấy gì, nhưng lúc này, cậu cảm thấy mình đã bị rút cạn, hoàn toàn không còn một chút sức lực nào.

La Bân đứng không vững, cơ thể nghiêng đổ về phía trước.

"Rầm", là tiếng Bạch Quan Lễ tiếp đất, kéo vai La Bân lại.

La Bân đứng vững.

Cảm giác khó chịu vì bị nhìn chằm chằm khiến La Bân nghiêng đầu.

Bạch Quan Lễ nhìn cậu với ánh mắt rực lửa, sáng đến mức có cả chút nóng bỏng, khiến cậu không tự nhiên mà nuốt nước bọt.

Bạch Quan Lễ sao lại nhìn cậu như đang nhìn một báu vật hiếm có vậy?

Đây là suy nghĩ cuối cùng của La Bân.

Trước mắt cậu tối sầm, hoàn toàn mất đi ý thức.

...

Lạnh...

Cái lạnh khó tả...

Yếu ớt...

Sự yếu ớt của việc bị rút cạn, bị vắt kiệt...

Cuối cùng có chút hơi ấm mong manh ở lồng ngực.

Xung quanh thỉnh thoảng có tiếng nói chuyện, thỉnh thoảng có bóng người.

Nhưng La Bân không nghe rõ họ nói gì, cũng không thể mở mắt.

Suy nghĩ là thứ hồi phục nhanh nhất.

La Bân đang nghĩ trước đây dùng quẻ âm để gia tăng bản hay người khác làm gì bị tiêu hao lớn đến thế?

Chỉ giúp Bạch Quan Lễ bằng một quẻ lại khiến cậu thành ra bộ dạng này sao?

Lại không biết qua bao lâu, ngón tay đã có thể cử động, sau đó La Bân cảm nhận được hơi thở của mình, lồng ngực phập phồng, cuối cùng, cậu mở mắt.

Lồng ngực quả thực rất ấm, vì Hôi tứ gia đang nằm úp ở đó, nhìn chằm chằm vào mắt cậu.

Khoảnh khắc này, mắt chuột và mắt người đối diện nhau.

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia nhảy dựng lên.

Đây chắc chắn là lời tốt.

Nhưng La Bân lại cười nói: "Cậu nằm ở đây vì không muốn lãng phí tôi hả?"

Cậu trêu chọc Hôi tứ gia, đồng thời cũng vì Hôi tứ gia luôn ở bên cậu mà cảm động.

Từ đầu đến cuối, bên cạnh cậu có rất ít người thân.

Rời xa gia đình, Trương Vân Khê coi như là tri kỷ. Cậu không thể cho Hoàng Oanh lời hứa nào, nên cô ấy đã rời đi. Còn Hồ Tiến thì không thể tính.

Ở trại Thiên Miêu này, có vẻ cậu đã trở thành thiếu trại lão, nhưng nói thẳng ra ngoài Miêu Vương, cậu vẫn chẳng có ai thân thiết.

Ngay cả khi tư chất của cậu như vậy, được Miêu Vương coi trọng đến thế, đỉnh Vu Y vẫn đối đầu.

Người ta luôn mắng chửi súc sinh, nhưng con người đi lại bằng hai chân đôi khi còn không bằng động vật bốn chân.

"Chít chít! Chít chít chít!"

Hôi tứ gia nhảy cẫng lên, rung chân liên tục về phía La Bân, thậm chí còn làm bộ muốn nhảy lên cắn môi cậu.

La Bân cố gắng giơ tay, xoa đầu Hôi tứ gia mấy cái.

Đúng lúc này, có tiếng mở cửa, Hôi tứ gia giật mình nhảy xuống giường, lao thẳng về phía cửa.

Người bước vào lại là Miêu Miểu.

Cô ấy đang bưng một cái khay, trên khay là bát thuốc.

Hôi tứ gia lại trèo lên ngực La Bân, nằm xuống, nửa thân móc vào xương quai xanh, đuôi lắc qua lắc lại liên tục.

"Cậu tỉnh rồi!"

Miêu Miểu vui mừng, vội đi đến bên giường, đặt khay lên tủ đầu giường, đưa tay sờ trán La Bân.

"Đạo trưởng Bạch Quan Lễ nói cậu tiêu hao quá nhiều, bị kiệt sức. Bà Lê nhờ vu y sắc thuốc cho cậu, đã ba ngày rồi, cuối cùng cậu cũng hồi phục."

"Đây là đâu?" La Bân khàn giọng hỏi.

Cậu không tránh Miêu Miểu, là vì cơ thể vẫn còn mệt mỏi, nên không tránh kịp.

"Nhà đó." Miêu Miểu híp mắt, "Nhà của chúng ta."

La Bân nhíu mày.

Nhìn quanh căn phòng, đây rõ ràng là phòng con gái, trên tường treo đủ loại đồ trang sức, còn có bàn trang điểm.

Và phía sau gương trên bàn trang điểm treo hai mảnh trúc vàng bị chẻ đôi.

"Con gái Thiên Miêu Trại từ đầu đến cuối luôn một lòng. Trại giăng đèn kết hoa, bà Lê chọn trúc vàng, tuy cậu đã đi, nhưng tôi vẫn chẻ tre."

Miêu Miểu rụt tay lại, bưng bát thuốc, muốn đút cho La Bân uống.

La Bân không nói gì, giơ tay, chặn hành động của Miêu Miểu.

"Cậu..." Miêu Miểu rưng rưng.

La Bân đứng dậy, xuống giường, vẫn còn hơi loạng choạng khập khễnh.

"Cô không cần phải như vậy."

La Bân lảo đảo bước ra ngoài.

"Chít chít chít!" Hôi tứ gia kêu mấy tiếng.

La Bân không dừng lại, tiếp tục đi.

Cậu đẩy cửa phòng, bên ngoài là một gian nhà quen thuộc, bên cạnh bàn đặt một vại sành đậy nắp niêm phong.

Bước ra khỏi gian nhà, ánh nắng chói chang chiếu rọi lên người.

Cơ thể vẫn chưa hồi phục, nhưng cảm giác u ám đã bị quét sạch.

Không phải La Bân vô tình.

Đúng, Miêu Miểu không tệ.

Nhưng không tệ thì đủ sao?

Nếu một cô gái tốt với đàn ông thì người đàn ông đó phải chấp nhận sao?

Vậy thì đây thành ra cái gì nữa?

Cái gọi là từ đầu đến cuối luôn một lòng của Miêu Miểu chẳng qua cũng chỉ là ý muốn cá nhân của cô ấy mà thôi.

Nói một cách khác đi, đây không phải là ép buộc à?

Hơn nữa La Bân đồng ý lễ Phách Trúc là vì cậu không biết ý nghĩa của việc đó, nếu biết, ngay từ đầu cậu đã không đồng ý.

La Bân lắc đầu, tiếp tục đi về phía trước.

Bước chân dần vững vàng hơn, nhưng đầu vẫn còn choáng, cảm giác trực quan là thứ cậu tiêu hao là tinh thần, vì cơ thể và tinh thần là một, một cái bị rút cạn, cái còn lại cũng bị ảnh hưởng.

Đã ba ngày, tình hình Thiên Miêu Trại dường như không tệ.

Thi Ngục bị phá, Thi Vương thế nào rồi?

Còn động Di Linh thì sao?

Không An đâu? Hắn có xuất hiện không?

Lòng La Bân đầy nỗi nghi ngờ.

Cậu sẽ không vì sự yên bình tạm thời mà cho rằng mọi thứ đã êm xuôi.

Núi Tam Nguy rất loạn!

Càng yên tĩnh, càng cho thấy sự việc không hề đơn giản!

truyenfull,truyenfull vn