Chương 713: Phó mặc cho trời
Tim La Bân đập hẫng một nhịp
Bị nhìn thấy?
Núi Thiên Cơ sao lại rơi vào bước đường đó?
Không gì khác ngoài việc một đời thần toán Thiên Cơ đã làm chuyện nghịch thiên, ông ấy cải mệnh cho người khác, không, phải là cải mệnh cho núi Tứ Quy, chọc giận trời.
Điều này khiến núi Thiên Cơ bị chú ý, ngay cả vùng đất che trời cũng không thể che giấu được mệnh số của họ.
Từ đó đạo trường Thiên Cơ tàn lụi, đến đời Tần Thiên Khuynh, thật ra Tần Thiên Khuynh còn chưa đủ mạnh mà đã tiếp nhận vị trí thần toán Thiên Cơ.
Cải mệnh bình thường, chấp nhận cái giá và phản phệ bình thường, điều này hẳn là nằm trong quy tắc.
Cải mệnh bất thường, xoay chuyển số mệnh quá lớn, đương nhiên sẽ bị phát hiện.
Không... Không đúng!
Tim La Bân thắt lại.
Cậu vẫn chưa bốc quẻ đầu tiên mà.
Bản thân Trương Vân Khê cũng chỉ lấy núi Thiên Cơ và núi Quỹ ra làm ví dụ, rồi đột nhiên nói ra câu đó mà thôi.
Đó là chuẩn mực?
Là... Dẫn dắt?
Chuẩn mực của Tiên Thiên Toán quá cao, đối với trời mà nói, đó là thứ cần phải b*p ch*t, phải nghiền nát.
Vì vậy, ngay ngày cậu đạt thành công nhỏ, đã xuất hiện những chuyện tương ứng, dẫn dắt cậu khởi quẻ đầu tiên, sau đó chịu phản phệ?
Giây phút này, toàn thân La Bân ướt đẫm mồ hôi.
"La tiên sinh, chắc cậu đã nghĩ ra rồi đúng không? Lời tôi nói không dễ nghe, nhưng cậu nhất định phải nghe. Trong khoảng thời gian này, cậu phải giữ mình thật chặt, hơn nữa khi muốn bốc quẻ đầu tiên, cậu nhất định phải có một nơi để ẩn nấp." Trương Vân Khê thở phào, ánh mắt cuối cùng đã bình tĩnh hơn đôi chút.
Hồ Tiến chỉ hiểu được nửa vời, tỏ ra mơ hồ.
Khóe mắt La Bân hơi rát, là do mồ hôi chảy vào mắt.
"Vậy chuyện này... Phải làm sao đây? Tiên sinh Vân Khê không thể bói, La Tiên sinh cũng không thể bói, chúng ta cứ như vậy, không làm gì cả sao? Phó mặc cho trời à?"
Mắt Trương Vân Khê sáng lên: "Hồ tiên sinh nói rất đúng, cứ phó mặc cho trời."
"Hả?" Hồ Tiến càng ngơ ngác.
La Bân gật đầu: "Tôi hiểu rồi."
"Hiểu rồi thì tốt, La tiên sinh đi nghỉ ngơi đi." Trương Vân Khê nở nụ cười.
La Bân rời khỏi phòng khách, lên lầu.
Trương Vân Khê thì đứng dậy, về phòng của mình.
"Việc này... Rốt cuộc là sao vậy?"
Hồ Tiến sững sờ nhìn những đồng tiền trên bàn.
...
La Bân c** q**n áo, gấp gọn gàng đặt ở đầu giường.
Lên giường nằm, hai tay cậu đặt trước ngực, nhắm mắt.
Nửa năm nay cậu đều ở trong khe núi luyện cổ, học thuật. Ăn uống thì tạm ổn, nhưng nơi ở đã không thể dùng từ sơ sài để hình dung, về cơ bản là ngủ trên đất.
Vì vậy, lần nữa lên giường nằm, cậu có thể cảm nhận sâu sắc được sự mềm mại của giường và sự thư giãn của cơ thể.
Giấc ngủ này khá ngon.
Chỉ là nửa đêm về sáng, ngực cứ nặng trĩu, giống như bị thứ gì đó đè lên.
La Bân quá mệt, không cảm thấy khó chịu thêm, cũng không dậy.
Đến khi tỉnh giấc vào ngày hôm sau, La Bân mới thấy Hôi tứ gia nằm ngửa trên ngực cậu, thậm chí còn ngáy.
Cậu không đứng dậy ngay để Hôi tứ gia giật mình tỉnh giấc.
La Bân tiếp tục nằm, nhìn chằm chằm vào trần nhà và chóp ngói.
Phó mặc cho trời.
Đổi một cách nói khác, gọi là thuận theo thiên mệnh.
Tại sao trời muốn thu hồi đạo trường Thiên Cơ, muốn phế bỏ thần toán Thiên Cơ?
Bởi vì họ không tôn trọng thiên mệnh.
Vậy tại sao cậu phải làm trái?
Thuận theo thiên mệnh có gì không tốt?
ít nhất vào thời điểm này, La Bân không nói ra được có gì không tốt cả.
Tất cả mọi người ở dưới gầm trời này, chẳng phải đều đang thuận theo thiên mệnh? Họ chẳng phải vẫn sống rất tốt đó sao?
Giống như một ổ kiến, tất cả kiến đều hành động theo quy tắc.
Đột nhiên có một con kiến hô lên "Mệnh ta do ta, không do trời".
Cho dù nó bước ra ngoài thì có thể làm gì?
Nghĩ thông suốt những điều này, La Bân không còn uất ức như vậy.
Từ khóe mắt, cậu thấy chân Hôi tứ gia đột nhiên co giật hai cái.
Hôi tiên cũng giống như người, ngủ rồi cũng bị giật mình à?
La Bân ngáp một cái, cậu vẫn còn buồn ngủ.
Nếu là kiếp trước, cậu sẽ ngủ nướng vào những ngày nghỉ hiếm hoi.
Bây giờ thì không được.
Đối với La Bân, nghỉ ngơi là một điều quá xa xỉ.
Trước mắt bắt đầu hồi tưởng, cậu hồi tưởng lại hai lần Hôi tứ gia vặn vẹo dưới đất, tạo ra một lá bùa.
Hồi tưởng vài chục lần, La Bân vô thức giơ tay, vẽ vời trong không trung.
Đột nhiên có tiếng "Chít chít" cắt ngang hành động của La Bân, khiến cậu dừng lại.
Cùng lúc đó, Hôi tứ gia bật người lên, từ tư thế nằm ngửa trở thành bốn chân chạm đất. Nó mở to mắt, nhìn chằm chằm ngón tay La Bân, chồm đầu về phía trước, vào tư thế dọa cắn.
Mặc dù biết Hôi tứ gia sẽ không thật sự cắn, La Bân vẫn vội rụt tay lại, lùi về sau.
"Chít chít!"
Lông Hôi tứ gia dựng đứng hết cả lên.
Sau đó, nó định rung chân về phía La Bân, nhưng cái chân đó vừa nhấc lên lại rụt về ngay, thậm chí còn kẹp chặt đuôi, rồi chui vào gầm giường.
"??"
La Bân không hiểu.
Hôi tứ gia đang làm gì vậy?
La Bân xuống giường, vỗ vỗ ngực, rồi mặc quần áo, rửa mặt.
Vừa hay có tiếng gõ cửa.
La Bân ra mở cửa, đứng bên ngoài là Miêu Miểu.
Cô ấy bưng một cái mâm có một cái nồi nhỏ đang bốc hơi hương gạo và hương thuốc, một cái bát không đặt cạnh cùng đôi đũa và vài đĩa thức ăn kèm.
"Cậu lâu rồi không về, đồ ăn trong núi rất thô sơ, cậu gầy đi rồi." Miêu Miểu chu môi, xót xa nói.
La Bân nhíu mày.
Cậu không hề tránh ra, nhưng Miêu Miểu lại nghiêng người, lách vào trong phòng, đặt cái mâm lên bàn.
Cô bắt đầu xới cơm cho La Bân.
"Tự tôi làm là được." La Bân đi tới, đồng thời nói.
Miêu Miểu không trả lời, cô ấy đặt bát xuống, ngước mắt lên nhìn La Bân, chớp mắt.
Bầu không khí trở nên hơi ngại ngùng.
La Bân không biết nói gì cho phải, chỉ có thể ngồi xuống, cầm bát lên ăn cơm.
Miêu Miểu nở nụ cười.
Cô hừ một tiếng, rồi mới quay người.
La Bân thở phào, vốn tưởng Miêu Miểu sắp đi rồi, ai ngờ cô ấy lại đến bên giường, bắt đầu gấp chăn, dọn dẹp giường ngủ.
Làm xong những việc này, Miêu Miểu mới ra khỏi phòng, La Bân mới nghe thấy tiếng bước chân xuống lầu.
Trong suốt quá trình đó, La Bân chẳng ăn được mấy miếng cơm.
...
"Chít chít! Chít chít chít chít!"
Hôi tứ gia chạy xuống khỏi nhà sàn, chặn trước mặt Miêu Miểu đang rời đi.
"Hôi tứ gia?"
Hôi tứ gia đứng thẳng như người, chắp hai tay lại.
Sau đó đầu nó hướng lên lầu ba, mông chuột lắc lư qua lại, rồi lại kêu "chít chít".
"La Bân... Bị sao à? Cậu muốn nói gì... Tôi nghe không hiểu..."
Hôi tứ gia nhấc chân, rung rung mấy cái về phía lầu ba, đuôi dựng thẳng lên, ngay sau đó rủ xuống.
Nó lại chạy đến trước mặt Miêu Miểu, tỏ ra rất sốt ruột.
"Tôi vẫn không hiểu... Cậu ấy làm gì cậu? Hay tôi đi hỏi cậu ấy nhé?"
Hôi tứ gia đứng im bất động, lông khắp người dựng đứng.
"Vậy cậu đi cùng tôi?" Miêu Miểu thăm dò.
"Xoẹt", Hôi tứ gia nhảy vọt lên người Miêu Miểu, nằm bò trước ngực cô.
Hai tay Miêu Miểu ôm chặt lấy Hôi tứ gia.
"Hì hì." Miêu Miểu cười vang, "Cậu là mèo hả? Còn đòi được ôm nữa chứ!"
Hôi tứ gia hơi nhích người một chút, tìm được vị trí thoải mái hơn để nằm. Nó lại kêu "chít chít", ngữ điệu có vẻ rất vui.
Miêu Miểu gãi cổ nó, rồi mới rời đi.
Ở cửa sổ lầu ba, La Bân nghe thấy tiếng động, cũng nhìn thấy cảnh tượng này.
Cậu vẫn không hiểu Hôi tứ gia bị làm sao.
Miêu Miểu khiến cậu khó xử.
Hôi tứ gia đi theo cô ấy, hình như không có ảnh hưởng gì.
Vì vậy, La Bân không đuổi theo.
Ăn xong, cậu mang bát đũa xuống sảnh lầu hai. Vừa lúc Trương Vân Khê và Hồ Tiến cũng vừa ăn xong. Hồ Tiến đang thu dọn bát đũa, anh ta tiện tay nhận lấy cái mâm của La Bân.
"Tiên sinh Vân Khê, tôi muốn mượn một bộ nghiên mực bút lông cùng ít giấy bùa trắng." La Bân nói.
Trương Vân Khê tỏ ra hứng thú: "La tiên sinh muốn vẽ bùa hả?"