Sau đó, Hôi tứ gia đứng thẳng người, chắp hai tay về phía La Bân, rồi xoay mông chuột, chạy về một hướng.
La Bân nhíu mày, Hôi tứ gia muốn biểu đạt điều gì?
Nó... Đang tìm kiếm gì?
Hôi tiên có bản lĩnh, rất giỏi trong việc truy tìm dấu vết.
Vì vậy, ngay cả khi họ rời thành phố Tế Thủy, xe dừng trên quốc lộ, Hôi tứ gia vẫn tìm đến được.
Nó đang tìm Hoàng Oanh?
Và rồi nó lại bị một mùi khác dọa sợ?
Tư thế này là nó đã tìm thấy Hoàng Oanh rồi sao?
Liếc nhìn Miêu Lan, La Bân nhíu mày.
Với tình hình hiện tại, Miêu Lan đã không còn tác dụng.
Tốc độ của hắn quá chậm, cậu không thể vừa đi theo Hôi tứ gia vừa mang theo Miêu Lan.
Người của động Di Linh bị giết, Miêu Lan chắc chắn không biết tình hình.
Thậm chí chính những người này cũng chưa kịp phản ứng.
Nếu không thì họ đã không ở đây mai phục chờ cậu..
Vì vậy, La Bân đi thẳng tới, tiến về phía Miêu Lan.
Miêu Lan giật mình, quay đầu lại, trừng mắt nhìn La Bân chằm chằm.
"Cậu muốn làm gì? Cậu dám động vào tôi? Ông nội tôi chạy rồi! Cậu biết đây, Hoàng Oanh cũng không có ở đây, cô ta đang ở trong tay ông nội tôi! Động vào tôi, Hoàng Oanh sẽ chết!"
Trời đã vào thời điểm tối nhất, trăng không biết từ lúc nào đã chìm vào trong mây, chỉ còn lại bóng tối dày đặc.
Khuôn mặt của Miêu Lan trông rất dữ tợn.
Mắt hắn cứ nhìn xung quanh, giọng nói cũng có vấn đề.
"Cậu nói gì? Nói lại lần nữa xem!" La Bân nhìn thẳng vào Miêu Lan.
Lời nói thất thường khó đoán, là lừa gạt.
Mắt nhìn ngang nhìn dọc, là lén lút.
Răng không đều, tâm tính xảo trá.
Đầu lưỡi còn có một đốm đen, chủ về ăn nói dối trá.
Miêu Lan đang nói dối!
Sắc mặt Miêu Lan thay đổi, những hạt mồ hôi to như hạt đậu rơi xuống.
"Cậu dám động vào tôi? Cậu gánh nổi cái giá phải trả không?"
Hai câu này của hắn đều lộ rõ sự tàn độc.
Nhưng lòng hắn lúc này cực kỳ hối hận. Hắn không ngừng tự mắng mình đáng chết. Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của La Bân, hắn sợ, lỡ miệng nói ra lời đe dọa không nên nói.
La Bân hơi híp mắt, vẫn nhìn chằm chằm Miêu Lan.
"Hoàng Oanh không nằm trong tay mấy người."
Câu này, La Bân nói vô cùng dứt khoát.
Miêu Lan không nói quá nhiều điều.
Ông nội hắn chạy, đó là sự thật, trước mắt không thấy thi thể.
Vậy lời nói dối chỉ có thể là Hoàng Oanh đang ở trong tay ông nội hắn, Hoàng Oánh sẽ chết.
"Mấy người hiểu rõ về tiên sinh âm dương. Mấy người lợi dụng lúc tất cả chúng tôi lo lắng cho an nguy của Hoàng Oanh, khoét vào kẽ hở ngôn ngữ. Thì ra là vậy. Cậu thật sự muốn tìm Hoàng Oanh, chỉ là cô ấy biến mất, cậu không thành công. Hoàng Oanh chưa về, mấy người đã lợi dụng cơ hội này?" La Bân lạnh giọng nói.
Miêu Lan mở to mắt, mồ hôi túa ra trên trán.
La Bân lẩm bẩm: "Ít nhất Hoàng Oanh an toàn, ít nhất cô ấy không bị mấy người bắt."
Mồ hôi đã chạy ướt cả mặt Miêu Lan, quần áo sau lưng cũng ướt đẫm.
Hắn run rẩy dữ dội hơn.
Khi nãy hắn sợ Miêu Na chết, lúc này hắn sợ La Bân.
Hắn lại càng hối hận.
Thật ra khi nghe ông nội nói La Bân là tiên sinh âm dương, hắn đã hối hận rồi, chẳng qua sự việc đã xảy ra, hắn chỉ có thể tìm cách báo thù, khiến La Bân phải trả giá.
Bây giờ, rõ ràng không có cơ hội đó, hắn thật sự vô cùng hối hận.
Lúc trước không ai nói La Bân là một tiên sinh âm dương, nếu có người nói, hắn chắc chắn sẽ không dây vào.
"Trả lời tôi, phải hay không phải! Hôi tứ gia chưa ăn mất lưỡi của anh đúng không?" La Bân lại lên tiếng, ngôn từ càng lạnh lẽo.
Miêu Lan run lẩy bẩy.
Khí chất mà La Bân toát ra tại khoảnh khắc này thậm chí khiến cơ thể hắn mềm nhũn.
Tất cả sự tự tin, độc ác và hung bạo trước đó lập tức tan biến.
Miêu Lan run rẩy nói: "Phải... Hoàng Oanh hoàn toàn không nằm trong tay chúng tôi... Cậu nói đúng... Đừng giết tôi... Cầu xin cậu, đừng giết tôi... Động Di Linh có nhiều người bị giết như vậy, đã xảy ra chuyện lớn rồi... Tôi không biết họ đã chọc giận ai, tóm lại họ sắp gặp họa lớn rồi... Ông nội đã thành chó mất nhà, hôm nay tôi cũng thành chó mất nhà, không thể quay về trại Thiên Miêu nữa... Tha cho tôi một con đường sống, coi tôi như một con chó được không?"
Mặc dù đã tự có suy đoán, tuy nhiên tận tai nghe Miêu Lan nói như vậy, La Bân mới thật sự thở phào.
"Cậu có thể đi rồi." La Bân đột nhiên nói.
Miêu Lan sững sờ.
Ngay sau đó, niềm vui lớn tràn ngập trong mắt hắn.
Đương nhiên, trong niềm vui này, còn ẩn giấu một sự tàn ác oán độc rất sâu.
Miêu Lan xoay người, chạy nhanh không chút do dự.
Đồng thời, La Bân bước thẳng tới.
Tay cậu lướt qua eo, nắm lấy một con dao, rút ra, đuổi theo Miêu Lan.
Tốc độ của Miêu Lan cực nhanh.
Sự nhanh này chỉ là tương đối với bản thân Miêu Lan.
"Vút!"
"Vút!"
Hai nhát dao!
Miêu Lan ngã lăn ra đất.
"Cậu không giữ lời!" Miêu Lan kinh hãi quay đầu.
Hắn hận.
Nhưng hắn lại vô cùng bất lực.
Hắn sắp chết rồi.
Bản thân hắn đã chuẩn bị tinh thần bị La Bân cắt đầu, hoặc bị đâm một nhát vào tim.
La Bân lại quay lưng, vội vã bỏ đi.
Không giết mình?
Thực sự tha cho mình rồi sao?
Tâm trạng lên xuống thất thường khiến Miêu Lan mất thăng bằng, hắn muốn đứng dậy.
Lúc này, cơn đau mới ập đến.
Chân có sức, nhưng hai bàn chân đã bị phế, hoàn toàn không dùng được lực.
"Gân chân của tôi... La Bân!"
Miêu Lan hét lớn.
...
La Bân bước đi trong khu rừng đen tối.
Hôi tứ gia đi trước dẫn đường.
Ban đầu cậu nghe thấy tiếng gầm của Miêu Lan, khi khoảng cách kéo dài, âm thanh nhỏ dần.
Lý do không giết Miêu Lan rất đơn giản.
Hoàng Oanh không sao, Miêu Lan chỉ là một tên hề, hơn nữa cậu cũng không có tổn thất thực chất nào, lại còn biết người của động Di Linh đã chọc phải đại họa.
Cắt gân chân Miêu Lan coi như là trừng phạt hắn vì có ý đồ xấu với Hoàng Oanh.
Ở núi Tam Nguy này, Miêu Lan có thể sống sót hay không tùy thuộc vào vân may của hắn.
Hôi tứ gia vẫn tiếp tục chạy nhanh, La Bân theo sát phía sau.
Cứ đi mãi, trời đã sáng.
Cứ đi mãi, La Bân cảm thấy không đúng.
Sao lại quay trở lại?
Đương nhiên không phải là quay về đường cũ, mà Hôi tứ gia dẫn đường đến phía trước trại Thiên Miêu, đó là cửa ra vào núi Tam Nguy.
Đi từ hang động này ra, xuyên qua vực sâu là có thể đến bên ngoài, sắp ra khỏi trại Thiên Miêu.
La Bân dừng lại.
Hôi tứ gia kêu "chít chít", chạy loanh quanh trước mặt La Bân.
La Bân nhíu mày.
Cậu hỏi: "Là Hoàng Oanh ra ngoài, hay cậu muốn đi?"
Hôi tứ gia lắc đuôi, rung mạnh chân về phía La Bân.
Rõ ràng, Hôi tứ gia đã bị khí tức lúc nãy dọa sợ.
Thế nên La Bân mới có thêm phán đoán này.
Rốt cuộc là Hôi tứ gia đã tìm thấy dấu vết của Hoàng Oanh, hay đơn thuần cảm thấy đây là nơi thị phi, muốn chuồn mất?
Lúc này, trời đã sáng.
Mây đen nhanh chóng bị màu trắng bao phủ, chân trời dần xuất hiên một mảng đỏ, mặt trời sắp lên.
Hành động của Hôi tứ gia là chế giễu.
Chế giễu cậu nói nó muốn chạy sao?
Người có tướng mạo, ngũ quan, dáng người và hành động, có thể nhìn ra tướng cách, phân biệt cảm xúc.
Hôi tứ gia cũng có cảm xúc.
Chỉ là Hôi tứ gia không có tướng cách, La Bân không thể đưa ra phán đoán chính xác.
Cậu hít sâu, nói: "Nếu Hoàng Oanh ở bên ngoài, cậu xoay một vòng. Nếu cậu muốn chuồn thì xoay hai vòng. Người có tôn nghiêm, cậu có thể diện của chuột, nhưng dù gì chúng ta cũng cùng nhau vào sinh ra tử, cậu đi theo tôi, coi như đã từ bỏ núi Tát Ô, từ bỏ chủ cũ, cậu và tôi không thể có khác biệt về thông tin được."
La Bân vừa dứt lời, Hôi tứ gia liền xoay một vòng.
Tim La Bân đập thình thịch.
Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng đi theo Hôi tứ gia để tìm Hoàng Oanh.
Nhưng giây sau, Hôi tứ gia lại xoay thêm hai vòng.
Tiếp đó, nó đứng thẳng người, lại bắt đầu chắp tay với La Bân.
Vòng xoay đầu tiên đại diện cho tung tích của Hoàng Oanh.
Hai vòng xoay sau là thái độ của nó.
Kẻ đã giết người của động Di Linh đáng sợ đến thế sao?
Ngón tay của La Bân ấn nhẹ vào giữa hai hàng lông mày.
Hôi tứ gia ngừng chắp tay, trực tiếp bò về phía trước.
La Bân gạt bỏ những suy nghĩ thừa thãi, đi theo Hôi tứ gia.
Đi chắc chắn là không được.
Nhưng phải tìm thấy Hoàng Oanh.
Không bàn đến việc đối phương ra tay với động Di Linh chứ không phải trại Thiên Miêu, dù là trại Thiên Miêu, thì cậu cũng đã hứa với Miêu Vương, không thể làm ngơ khi có nguy hiểm.
Khi La Bân đến ngọn núi ngoài núi Tam Nguy, Hôi tứ gia tiếp tục dẫn đường.
Khi nó dừng lại, gần đến chân núi, nhìn ra ngoài có thể thấy con sống Hắc Xà cuồn cuộn sóng vỗ.
Phía trước có mấy sợi cáp treo.
Hôi tứ gia chạy quanh cáp treo một vòng, sau đó quay người, chạy lên núi.
Cho đến khi lên đến đỉnh núi, nhìn mấy sợi cáp treo khác, La Bân mới thấy trên mặt đất có vài dấu chân.
Gần đây có mưa, dưới đất trên đỉnh núi không có nhiều sỏi đá như dưới chân núi, đất ở đây mềm hơn.
Dấu chân chỉ có của một người và rất nhỏ nhắn.
"Cô ấy đi rồi sao? Đi một mình?"
Lòng La Bân thoáng hụt hẫng.
Hôi tứ gia quay một vòng, nhưng ngay sau đó, nó lại quay thêm hai vòng.