Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 695

Chương 695: Lấy trùng

Miêu Vương đã giải thích rằng Mặc Địch Công nhìn cậu chằm chằm là vì cậu có thể giải quyết được tam thi trùng.

Mặc dù chuông đồng đã bị hủy, nhưng còn rất nhiều cách làm tổn thương hồn phách, nhất là tam thi trùng ẩn trong người cậu đã bị côn đồng đánh bật ra.

Suy đi tính lại, La Bân vẫn từ bỏ.

Lý do rất đơn giản, Miêu Vương còn chưa nói trong chuyện này có còn tai họa gì nữa không, cậu không biết, càng không thể vì thế mà mạo hiểm.

Hơn nữa, cậu hồi tưởng lại bức bích họa, hồi tưởng lại viên đan được tụ lại từ tam thi trùng mà cậu nhìn thấy trong mộ, nó trông giống như thi đan, đó hẳn là Hồng Đan phải không?

Nó hoàn toàn không phải thi đan.

Đó cũng không phải Hồng Đan thật, Hồng Đan thật hẳn là ở trong bụng Mặc Địch Công.

Còn một thông tin mấu chốt nữa.

Bên cạnh Mặc Địch Công còn có hộ vệ Hắc Địch, mặc dù Miêu Vương nói còn chưa xuất hiện, nhưng trên thực tế, La Bân đã gặp rồi, xác sống trôi nổi trên mặt nước đầm sâu cấm địa chắc chắn chính là hộ vệ đó.

La Bân thở dài, cất côn đồng đi.

Hôi tứ gia dưới chân cậu vốn dĩ dựng đứng lông khắp người, cảnh giác tột độ, nhưng giờ nó cũng đã bình tĩnh lại, kêu "chít chít".

La Bân xoay người, đi ngược lại một đoạn, vị trí này đã không còn nhìn thấy Mặc Địch Công nữa.

Đến một vị trí, cậu tiến sát vào vách núi, ngồi xổm xuống, cào đi một ít lá khô và cỏ khô.

Hoàn cảnh trong khu khe núi này nhìn qua thì rất tốt, nhưng một khi nhìn kỹ ở cự ly gần, có thể phát hiện nơi này vẫn âm u, vẫn còn lá khô mục nát, bên dưới là đất bốc mùi tanh tưởi.

"Hôi tứ gia, tôi mượn cậu một lát." La Bân nhẹ giọng nói.

"Chít chít?" Hôi tứ gia đứng thẳng lên như người, đôi mắt nhỏ xoay tròn loạn xạ.

"Cậu ở yên vị trí này, đừng nhúc nhích, lát nữa có thứ gì xuất hiện, cậu cũng không được cắn, hiểu chưa?"

"Chít chít chít chít." Hôi tứ gia vẫy đuôi hai cái, trèo lên chỗ đất La Bân chỉ, đứng yên bất động.

La Bân hơi lùi lại, đến dưới một cây nhỏ bên cạnh, ẩn nấp.

Cậu đồng ý bái sư, Miêu Vương đã trao đổi với cậu không ít chuyện.

Thực ra La Bân vốn nghĩ ít nhất phải đợi một ngày hoặc là hai ba ngày, Miêu Vương mới dạy cậu cổ thuật, nhưng cậu không ngờ Miêu Vương không hề trì hoãn.

Nói xong nhận thức của mình về tiên sinh âm dương, ông liền trực tiếp nói cho La Bân phương pháp thu ngũ độc.

Căn bản của cổ trước hết vẫn là độc, nuôi cổ, trước hết cần phải lấy độc trị độc, hàng ngàn cách quy về một lối, những vật mang độc tương tàn, sống sót được mới là cổ.

Không chỉ là phương pháp, Miêu Vương còn cho vật phẩm tương ứng, trong động Tam Miêu có rất nhiều thứ, đủ cho La Bân sử dụng.

Lúc này, La Bân không dùng bất kỳ vật phẩm nào, mà dùng Hôi tứ gia, nguyên do vô cùng đơn giản.

Rết, một trong ngũ độc, thường xuất hiện ở nơi ẩm ướt, nhiều vật thối rữa, rết càng độc, càng hung hãn, thậm chí có thể bắt các động vật nhỏ như thằn lằn và chuột.

Nói một cách nghiêm túc, Hôi tứ gia mặc dù là tiên gia, nhưng vẫn là chuột, nó thích ăn cổ trùng, đó cũng là bản lĩnh của nó.

Vật mang độc sẽ không quan tâm nhiều như vậy, chúng vẫn sẽ coi nó là con mồi.

Những con mồi thông thường thường chỉ dụ những loại độc trùng thông thường, La Bân cảm thấy như thế không đủ.

Thời gian từng chút trôi qua.

Hôi tứ gia nằm xuống, đôi mắt nhỏ vẫn quay tròn loạn xạ.

La Bân yên lặng đợi dưới gốc cây.

Tiếng gió làm lá cỏ rung động, làm cành lá cọ xát, toàn thân cậu như hòa vào hoàn cảnh này.

Không biết qua bao lâu, La Bân vẫn luôn nhìn Hôi tứ gia, mắt đã hơi cay cay.

Trong kẽ nứt vách núi phía sau, một cái đầu to gần bằng ngón tay cái thò ra, lớp giáp đen kịt, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta lạnh cả tim. Thân hình đen hơn vặn vẹo chui ra. Đó chính là một con rết dài một thước, tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt đã đến sau lưng Hôi tứ gia.

Nó nhanh chóng vươn tới, trèo lên người Hôi tứ gia, cắn một miếng vào gáy Hôi tứ gia!

"Chít chít."

Bóng trắng lóe lên, Hôi tứ gia lập tức biến mất.

La Bân nhanh chóng bước ra khỏi gốc cây, chạy đến vị trí đó, khéo léo úp bát gỗ trong tay xuống đất.

Tim đập thình thịch, La Bân nhấc bát gỗ lên, con rết đó đã cuộn tròn lại, thành một quả cầu nhỏ to bằng nắm tay trẻ con.

Nó không chết, trong bát gỗ có một loại thuốc bột có thể khắc chế vật động, vì vậy sau khi úp xuống, con rết này không còn động đậy được.

La Bân lại lấy một chiếc hộp sắt nhỏ từ thắt lưng ra, mở nắp, dùng một cái kẹp dài nửa thước, kẹp con rết bỏ vào.

"Chít chít chít chít chít chít!" Hôi tứ gia kêu không ngừng, điên cuồng rung chân với La Bân.

Trong thời gian này, cái chân hồng hào của nó đã mọc lông, nhìn có vẻ không còn khó coi nữa.

"Tôi không hiểu cậu đang nói gì. Tóm lại, cậu đang giúp tôi, tôi cần bắt trùng, tạo cổ, nuôi ra con cổ đầu tiên, coi như là nhập môn cổ thuật, sư phụ mới dạy tôi cổ thuật tiếp theo. Trước đó, chúng ta sẽ ở lại đây. Tuy nhiên, tôi có thể hứa với cậu, đợi sau khi ra ngoài, nếu gặp phải kẻ không biết điều, gây bất lợi cho chúng ta và còn muốn chết, tôi sẽ cho cậu ăn no."

"Chít chít." Giọng Hôi tứ gia cao hơn. Nó không tiếp tục rung chân châm chọc La Bân nữa, chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm La Bân.

La Bân đậy chặt nắp hộp sắt, đang chuẩn bị đổi chỗ, Hôi tứ gia vẫn không nhúc nhích.

Cậu nhíu mày, sau đó lấy ra một lọ sứ nhỏ, đổ ra một viên đan màu vàng sẫm sáng bóng.

Hôi tứ gia ngậm lấy, nhai kỹ lưỡng.

Một hai phút sau, Hôi tứ gia ngẩng đầu, lại kêu "Chít chít".

La Bân nói: "Bây giờ chỉ có một viên thôi, tôi còn phải dùng cậu bắt một loại độc trùng nữa. Đợi hết hôm nay, tôi sẽ cho cậu thêm hai viên đan."

Cậu vốn nghĩ Hôi tứ gia sẽ ngoan ngoãn nghe lời, hợp tác hết mình với cậu, không ngờ, nó vẫn cần thù lao. Kim đan của của phương sĩ này cậu không thể cho vô tội vạ, số lượng đã không còn nhiều nữa rồi.

"Chít chít!" Hôi tứ gia lại kêu lên.

Lần này, nó không trèo lên vai La Bân, mà vặn vẹo mông chuột, trèo về vào trong khe núi.

La Bân ngây người.

Hôi tứ gia này đứt gánh giữa đường sao?

Cậu vừa có suy nghĩ này, Hôi tứ gia ở phía trước dừng lại, lại kêu "chít chít" với La Bân, dường như bảo La Bân đi theo nó.

La Bân hít sâu, đi theo.

Cậu muốn biết Hôi tứ gia rốt cuộc đang giở trò gì.

Đi được vài phút, họ đến vị trí một phần ba khe núi, đi thêm đoạn nữa chính là nơi động nữ ở.

Ở đây có một chi tiết đáng nói.

La Bân đi ra từ động Tam Miêu, khi qua đoạn đường này đã thấy rất nhiều động nữ trẻ tuổi chải đầu ở cửa động hoặc rửa mặt bên cạnh.

Mặc Địch Công không hề làm hại họ, chỉ ảnh hưởng đến vị trí của họ, cuối cùng theo kịp La Bân và bà Lê.

Còn một chi tiết khác, khi La Bân đi ra, bà Lê đã biến mất, chắc bà đã trở về trại Thiên Miêu. Mặc Địch Công chưa từng làm hại bà Lê. Mục đích của hắn rất trực tiếp, rất đơn giản, đó chính là La Bân.

Trong lúc La Bân suy nghĩ, Hôi tứ gia đã tiến gần về phía vách núi.

Ở đây có rất nhiều dây leo rủ từ phía trên xuống, vô cùng ẩm ướt và âm u.

Hôi tứ gia thích ăn cổ trùng, bản thân nó cũng có thể tìm thấy độc trùng sao?

La Bân mới nghĩ đến đây, Hôi tứ gia đã chui vào đống dây leo đó, sau đó đầu chuột thò ra, kêu "chít chít" với La Bân, đầu còn ra hiệu về phía sau.

Mí mắt giật giật, La Bân dùng tay gạt những dây leo đó ra, trong khu khe núi này vậy mà còn có một khe nứt thông đến một nơi khác.

Trời sáng, ánh nắng chiếu vào khe núi đều tươi sáng, nhưng khe nứt này lại cực kỳ âm u, ánh sáng trời không thể chiếu vào.

Âm u ẩm ướt là hoàn cảnh độc trùng yêu thích.

Hôi tứ gia muốn đưa cậu đào tổ độc trùng sao?

Tim La Bân đập thình thịch.

Ở phía trước, Hôi tứ gia dừng lại, rung chân, kêu "chít chít" với cậu.

Dù không nghe hiểu, nhưng La Bân đoán khả năng cao Hôi tứ gia đang nói cậu chậm chạp, yếu đuối, như thế thì làm được chuyện lớn gì!

Không phải La Bân tự biên tự diễn cho Hôi tứ gia, trước đó khi dùng bùa Thỉnh Linh, cậu đã biết quá rõ tính cách ồn ào, mồm mép không yên của nó rồi.

Không còn do dự nữa, La Bân chui vào khe nứt của vách núi, Hôi tứ gia tiếp tục vặn vẹo mông chuột đi về phía trước.

Sâu khoảng mười mấy mét, La Bân thấy trên vách đá ẩm ướt có một con thằn lằn màu xám đen, tròng mắt nó lập lòe ánh đỏ, nhìn cậu chằm chằm.

La Bân định dùng bát gỗ để đánh úp.

Nhưng khi nhấc bát gỗ lên, cậu sững sờ.

Trên vách đá chỉ còn nửa cái đuôi không ngừng vặn vẹo, con thằn lằn kia đã biến mất từ đâu.

Phía trước, Hôi tứ gia lại bắt đầu rung chân, tiếng kêu "chít chít" cực kỳ chói tai, như là thúc giục La Bân, mau đi, đừng dừng lại.

"Chê độc trùng ở đây sao?" La Bân lẩm bẩm.

Hôi tứ gia đứng thẳng người lên giống như người, từ nó La Bân nhìn thấy một sự kiêu ngạo.

Nó tiếp tục xoay người, trèo về phía trước.

La Bân hít sâu một hơi, không quan tâm đến độc trùng mình thấy trên vách núi nữa. Thực ra, La Bân còn phát hiện trong một số khe nứt có bọ cạp, nhưng cậu đều bỏ qua, tiếp tục đi theo Hôi tứ gia.

Khe núi này rất sâu, ít nhất cũng phải đi hơn mười phút, phía trước xuất hiện một cửa ra thon dài, giống như đã đến điểm cuối.

Hôi tứ gia chui ra trước.

La Bân vốn nghĩ đây hẳn là đầu kia của khu khe núi, kết quả khi đi ra cậu mới phát hiện phía trước căn bản đã không còn là khu khe núi nữa, mà là rừng núi bình thường. Cây cối xanh tốt, ánh nắng rọi xuống, chiếu lên mặt từng trận ấm áp.

Hôi tứ gia vẫn đi tiếp, đồng thời nó ngẩng đầu, mũi khịt khịt.

Sắc mặt La Bân thay đổi, vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.

Miêu Vương dặn dò cậu không được ra khỏi khu khe núi!

Cậu thật sự không ngờ Hôi tứ gia sẽ dẫn mình đi tìm độc trùng, dù gì Hôi tứ gia thích ăn mấy thứ này, kết quả họ cứ thế mà ra ngoài sao?

Thấy Hôi tứ gia đã đi được mười mấy mét, La Bân quay đầu nhìn khe núi, tim đập thình thịch.

"Chít chít!"

Ở phía trước, Hôi tứ gia lại bắt đầu thúc giục.

La Bân rơi vào đấu tranh nội tâm, sau đó híp mắt nhìn phía bên kia vách núi, từ đây có thể lối vào bên kia.

Lý do không thể ra khỏi khu khe núi là bên ngoài có Mặc Địch Công. Ban ngày, xác sống không thể di chuyển, Mặc Địch Công đứng bất động dưới gốc cây.

"Không thể trì hoãn quá lâu, trước khi trời tối phải quay lại, nếu không sẽ có nguy hiểm." La Bân trầm giọng nói.

Kết quả Hôi tứ gia trực tiếp lắc chân.

La Bân: "..."

Dằn xuống những suy nghĩ khác, La Bân đi theo Hôi tứ gia.

Đến khi Hôi tứ gia dừng lại lần nữa, trước mặt là một con dốc, nhưng lúc này lại không phải xuống núi. Ngược lại, họ chưa đến đỉnh núi. Nơi này giống như một thung lũng, một khe núi, là một vùng đất đặc biệt của núi Tam Nguy này.

Hôi tứ gia chui vào, La Bân mới đi được hai bước, ngẩng đầu nhìn sang một bên, ở đó có một cây cao bốn năm mét, treo một sợi dây móc một bộ hài cốt rách nát.

Sợi dây này không phải dây thừng bình thường, bên trong có một vệt màu đồng nhạt cùng với những đốm đen đỏ.

Đầu gối, khuỷu tay, thậm chí là cằm của thi thể đó đều bị khoét đi, nhìn vô cùng đáng sợ.

Rõ ràng là đến tìm độc trùng, sao nơi này lại treo một thi thể?

Hôi tứ gia muốn đưa cậu đi đâu?

truyenfull,truyenfull vn