Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 687

Chương 687: Cậu dám giết tôi!

La Bân quay lại theo đường cũ, cậu đi qua cầu thang xoay tròn hướng xuống dưới, trở về từ con đường nơi từng xuất hiện cổ trắng ở phía trên, lại đi qua thi thể của người Di Linh và người Miêu, cuối cùng quay trở lại trước cửa lối vào.

Trong suốt quá trình, Miêu Cô không hề thò ra.

La Bân biết là do hành vi và giọng điệu của cậu vừa rồi.

Trên mặt vẫn luôn truyền đến cảm giác đau rát và chút tê dại.

Cậu cúi đầu, ánh mắt luôn nhìn chiếc chuông trấn hồn đã bị hủy, trong lòng vô cùng hối hận và tự trách.

Đồng thời, lại có một luồng cảm xúc khác trào lên.

Là bồn chồn và bất an, cứ như bất kỳ gió lay cỏ động nào cũng có thể khiến cảm xúc của cậu bùng nổ.

"Cổ trùng kia... Hình như vẫn còn trên người tôi..." La Bân mở lời.

Cuối cùng, Miêu Cô cũng chui ra khỏi vại gốm.

"Nếu có cơ hội ra ngoài, e rằng chỉ có thể đi gặp Miêu Vương hoặc đại vu y. Cổ Phệ Xác còn không phát hiện ra nó ở trên người cậu, loại cổ này đã hoàn toàn vượt qua sự hiểu biết của tôi." Giọng của Miêu Cô đã dịu đi.

Rõ ràng Miêu Cô cũng đã hiểu La Bân đang không khống chế được cảm xúc của mình.

Miêu Cô lại khuyên: "Quả thật không thể trách cậu, đến tôi còn không rõ nguồn gốc và tác dụng của những con cổ trùng này. Hầu hết cổ trùng đúng là sẽ phá hủy ngũ quan lục thức của con người."

La Bân không đáp lại, cậu có cảm giác cảm xúc lại sắp trào dâng.

Nhìn con đường đen ngòm phía trước, rồi quay đầu nhìn cánh cửa phía sau, bên tai cậu hình như nghe thấy tiếng cào nhẹ nhàng, giống như có thứ gì đó đang cào tường.

La Bân giật mình, giơ tay đẩy cửa.

Nước đang ép vào cửa, cánh cửa lẽ ra phải bất động mới phải.

Nhưng bây giờ, cửa đã động rồi!

Theo cánh cửa xoay tròn mở ra, một bóng trắng vọt lên vai cậu!

La Bân rùng mình.

Lần này, cậu lập tức hồi tưởng khoảnh khắc trước, quả thực là bóng trắng vọt lên.

Hồi tưởng chấm dứt, Hôi tứ gia kêu "chít chít" trên vai cậu, hai chi trước ôm lấy thi đan, ánh sáng của thi đan rõ ràng đã tăng lên rất nhiều.

Miêu Cô từ từ rụt vào trong vại gốm.

La Bân cầm lấy thi đan, nắm chặt trong lòng bàn tay, bước vào phòng mộ trước đó.

Dưới đất vẫn còn những vệt ẩm ướt, nước cơ bản đã hết, một cột khí hình thành từ luồng khí xông thẳng vào cái lỗ phía trên.

Cùng với cánh cửa từ từ đóng lại, La Bân muốn mở miệng, nhưng lại ngậm miệng lại.

Cậu muốn nói lại thôi một lúc, cuối cùng giữ im lặng.

"Chít chít! Chít chít chít!"

Hôi tứ gia liên tục run chân trên vai cậu.

La Bân nhíu mày, vô cớ cảm thấy buồn bực.

Thậm chí còn có một sự thôi thúc khiến cậu rút con dao ở thắt lưng, chặt đứt cái đầu của con hôi tiên đáng ghét trên vai.

La Bân lắc đầu, cố gắng bình tĩnh lại.

"Chít chít." Hôi tức gia kêu thêm hai tiếng, cái đầu nhỏ ghé sát vào mặt La Bân, đôi mắt ranh mãnh lộ vẻ ngờ vực.

Miêu Cô khàn giọng nói: "Đi thôi, ra ngoài trước rồi tìm cách."

La Bân đi đến ngay phía dưới lỗ hổng.

Độ cao hai mét, nói cao cũng không cao, chỉ cần nhảy nhẹ một cái, hai tay đã có thể chạm vào bên trong lỗ.

Chỉ là điều này không đủ để La Bân mượn lực trèo ra ngoài.

Cậu vẫn rút dao ở thắt lưng ra, dùng sức nhảy lên, hai tay cầm dao, đâm mạnh vào hai bên thành lỗ!

Lưỡi dao sắc bén c*m v** vách lỗ, có thể mượn lực.

Cứ như vậy, La Bân từng chút một chui lên trong lỗ, chân tay cùng trèo ra ngoài.

Hôi tứ gia không còn ở trên vai cậu nữa, mà trèo ở phía trước, mông chuột cứ ngoáy không ngừng.

Trong suốt thời gian này, bên trong lỗ không có nước.

Bởi vì sinh khí bên dưới thổi quá nhiều, nước ở phía trên bị rút ra ngoài theo hiệu ứng siphon, nhất thời chưa chảy ngược lại.

Không lâu sau, La Bân chui ra khỏi lỗ hổng, đứng trên hòn đảo giữa hồ.

Ánh nắng chói chang, quần áo vốn đã khô, nhưng vì bề mặt hòn đảo có một lớp nước nên bây giờ lại bị ướt.

Thời gian đã trôi qua một ngày hay hai ngày?

La Bân không rõ.

Phía trước, Hôi tứ gia bơi lội qua lại trên mặt nước, vẽ thành vòng tròn.

Không suy nghĩ gì khác nữa, La Bân đi thẳng về phía trước, xuống nước, bơi về phía bờ.

Lúc này, bên bờ đột nhiên có mấy người chui ra, vẫy tay về hướng La Bân, còn đang la hét điều gì đó.

La Bân lập tức cảnh giác.

Giây sau, cậu mới nhìn rõ mấy người đó mặc trang phục của trại Thiên Miêu.

Thật sự đúng như lời Miêu Cô nói, người của trại Thiên Miêu sẽ đến tìm sao?

Nhưng họ dường như chưa phát hiện mình ở dưới hòn đảo dưới hồ, họ chỉ mới đến bên đầm sâu thôi đúng không?

Không lâu sau, La Bân đã bơi đến bờ.

Lúc này, có ít nhất hai mươi ba mươi người đang vây quanh.

Đứng đầu la hai người, thủ lĩnh Lâu Phương - Miêu Di và vu y Ba Đại - Miêu Na.

Trong số những người đứng sau, phần lớn đều là thanh niên, còn có mấy người giày, La Bân nhận ra ông chú tám.

Miêu Di vui mừng: "Cậu ở đây sao? Sao cậu lại vào trong nước? Có phải người Di Linh đã ép cậu xuống nước không?"

Ba câu hỏi liên tiếp của Miêu Di đã tiết lộ khá nhiều thông tin.

Xem ra, họ đúng như Miêu Cô nói, đã phát hiện thi thể của người Di Linh, không chỉ là hai người ban đầu, mà còn hai người bị giết trên đường.

"Đúng vậy, họ rất đông, dùng Thi Ngục dụ tôi ra khỏi trại Thiên Miêu. Lúc đó, tôi đang ở chỗ ông Miêu." La Bân thuận theo nói tiếp, "Vì cổ Phệ Xác có liên quan tới ông Miêu, nên hai chúng tôi cùng rơi vào cảnh đó."

"Quả nhiên là như vậy." Miêu Di gật đầu, sau đó quay sang hỏi Miêu Na, "Vu y Ba Đại, ông còn vấn đề gì nữa không? La Bân không phải như ông nghĩ, cậu ấy chỉ bị người Di Linh chú ý đến. Sau khi rời khỏi động Tam Miêu, cậu ấy đã đi qua đây. Cậu ấy đã trấn áp được xác sống ở nơi này. Người Di Linh hiển nhiên muốn lấy đồ trên người cậu ấy."

Lời Miêu Di nói lại tiết lộ thông tin.

Điều này cũng khớp với điều Miêu Cô lo lắng.

Quả nhiên khi lễ Phách Trúc không được tiến hành, trại Thiên Miêu sẽ có người có ý kiến, trong đó vu y Miêu Na này nhất định là kẻ cầm đầu trực tiếp nhắm vào La Bân.

"Tại sao cậu lại đi tìm Miêu Cô vào nửa đêm? Cậu phải biết còn một ngày nữa là đến lễ Phách Trúc rồi, tại sao cậu không đi tìm vào ban ngày?" Miêu Na chất vấn.

La Bân híp mắt, nhìn chằm chằm Miêu Na.

"Ông già này nói trúng tim đen của cậu rồi hả?" Miêu Na lạnh lùng nói tiếp, "Cậu chưa bao giờ có suy nghĩ làm bất cứ điều gì cho trại Thiên Miêu, cậu chỉ muốn tìm kiếm lợi ích, cậu phát hiện cậu phải gia nhập trại Thiên Miêu rồi, thế nên đã dứt khoát đưa Miêu Cô đi, như vậy cũng có thể có được cổ thuật đúng không?"

La Bân đột nhiên lùi nửa bước.

Theo cảm giác trực quan, khí thế của Miêu Na dường như quá cao, đã trực tiếp áp chế La Bân!

"Chấn Lôi thượng, Vong Tử hạ, Tử Lôi tiết."

Chín chữ ngắn gọn và dứt khoát.

Miêu Na "hừm" một tiếng rồi bỗng dưng như mất hồn trong một giây, sắp đổ về phía trước.

La Bân thuận tay rút con dao phay ở thắt lưng ra, chém thẳng vào mặt Miêu Na.

Mắt cậu đỏ rực, trên khuôn mặt lộ vẻ giận dữ.

Miêu Na kinh hãi.

Nhưng cơ thể ông mềm nhũn, giống như mất hết sức lực, hoàn toàn không thể né tránh.

Thấy đầu Miêu Na sắp bị chẻ đôi, Miêu Di vội duỗi tay bắt lấy vai Miêu Na, kéo ông ta ra sau.

"Soạt", nhát chém của La Bân bị hụt.

Tất cả mọi người xung quanh đều im bặt.

Ngay cả Miêu Di cũng đổ mồ hôi lạnh.

Miêu Na sợ hãi mở to mắt: "Cậu muốn giết tôi? Cậu dám giết tôi? Tôi nói trúng tim đen của cậu rồi đúng không? Miêu Di, với tư cách là thủ lĩnh Lâu Phương, ông còn không ra lệnh bắt giữ kẻ nghịch tặc này!"

Không chỉ giọng cao vút, lời Miêu Na nói thể hiện rõ ý định muốn giết người.

Lại một tiếng "soạt", đồng thời xen lẫn giọng nói lạnh lùng của La Bân.

"Chấn Lôi thượng, Vong Tử hạ, Tử Lôi tiết!"

Nơi này vốn dĩ là vị trí của quẻ Chấn Lôi.

Miêu Na nhích hai bước, vẫn ở trong quẻ lớn, La Bân cũng không thay đổi vị trí chân.

Vì vậy, cậu lại dùng quẻ âm tiếp tục trấn áp Miêu Na!

Khoảnh khắc này, Miêu Na cảm thấy mất trọng lực rõ hơn lúc nãy.

Miêu Di hãi hùng, vội kéo Miêu Na lùi lại.

Nhưng La Bân tung chiêu quá đột ngột.

Miêu Di cũng hoàn toàn không ngờ La Bân lại ra tay lần nữa.

Thật ra, ở lần đầu tiên Miêu Di cũng nghĩ La Bân chỉ hù dọa Miêu Na thôi, không ngờ La Bân lại ra tay thật.

Quá nhiều cảm xúc chồng chất khiến hành động của Miêu Di chậm hơn La Bân.

Tai của Miêu Na đã bị cắt đứt.

Một vết thương kéo dài từ tai đến khóe miệng, cả khuôn mặt bị rách.

"Ngàn Miêu quỳ lạy, vạn cổ bái phục, ông mới chỉ quỳ lạy đây thôi mà đã quên thân phận của mình rồi hả?"

"Cạch", là tiếng con dao c*m v** bao dao ở thắt lưng.

Nét kinh hoàng, ngạc nhiên và sợ hãi trên mặt Miêu Na hòa lẫn với nỗi đau.

Cơn giận trong lòng La Bân đã được an ủi một chút, cảm xúc bồn chồn bất an kia đã dịu lại.

"Đã biết y thuật thì tự xử lý vết thương của mình đi. Lần sau còn nói năng xúc phạm, nhớ nghĩ đến hậu quả xem mình có chịu nổi không!"

Nói hết câu, La Bân lại nhìn Miêu Di, rồi đi về phía trại Thiên Miêu.

Miêu Na run rẩy cúi người, chuẩn bị nhặt cái tai rơi trên đất.

"Vút", một cái bóng trắng lướt qua, Hôi tứ gia đã ngậm cái tai, nhảy lên Miêu Na, rồi nhún chân một cái, lại nhảy sang vai La Bân.

"Nghiệt súc, mày dám!" Miêu Na phẫn nộ gầm lên.

truyenfull,truyenfull vn