Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 684

Chương 684: Loại cổ chưa từng nghe, chưa từng thấy!

"Giờ nói gì cũng vô ích. La Bân đã biến mất, còn mang theo Miêu Cô, tìm ra cậu ta trước đã! Tôi muốn xem cậu ta sẽ nói được gì!"

Miêu Na nhìn Miêu Di và và những người khác, tỏ vẻ đang ra lệnh.

Sắc mặt Miêu Di âm u khó đoán.

Miêu Miểu nói đúng.

Mặc dù họ vừa mới tiếp xúc với La Bân, nhưng con người cậu trông rất có quy tắc.

Chuyện lễ Phách Trúc này đúng là trại Thiên Miêu chưa thể giải thích rõ.

Nhưng điều gì đã khiến La Bân không từ mà biệt, thậm chí còn đưa cả Miêu Cô theo?

Nếu La Bân có ý nghĩ này ngay từ đầu thì sao có thể dẫn nhóm Trương Vân Khê đến đây?

Cậu cứ thế bỏ rơi họ sao?

"Tôi... Cứ cảm thấy mình như bị hôn mê... Tối qua mọi thứ trông có vẻ bình thường... Nhưng dường như lại không bình thường đến thế... Hình như có người đã ra khỏi trại Thiên Miêu... Nhưng hình như lại không phải?" Ông chú tám mở lời, tay vẫn ôm trán, lắc mạnh một cái.

Ánh mắt Miêu Na trở nên sắc bén: "Trước hết, cậu ta là một tiên sinh âm dương! Điều này cho thấy cậu ta có thể đã lên kế hoạch từ trước, đã giở trò ở cổng trại, khiến ông hôn mê. Tuy nhiên, ông đã làm việc rất tốt rồi!"

Trông ông chú tám có hơi do dự, bất an.

Bà Lê trừng mắt.

"Vấn đề của La Bân đã rõ ràng như ban ngày. Sai người khống chế ba người còn lại, bắt đầu tìm từ bên ngoài Miêu Trại. Có điều, có khả năng cậu ta đã ra ngoài rồi, chúng ta phải nhanh lên." Miêu Na lại lên tiếng.

Trong toàn bộ quá trình, Miêu Thuận đều im lặng, mí mắt như mở như không.

Bỗng nhiên có một người gấp gáp chạy vào.

"Bà Lê, phát hiện thi thể người của động Di Linh ở gần đây! Một thi thể chỉ còn lại da người, hẳn là bị cổ huyết đỉa ăn hết. Một thi thể khác mất mười ngón tay và nhãn cầu, không, không phải... Người đó chưa chết, nhưng trông như sắp chết rồi... Giống như một cái xác không hồn vậy..."

"Ông nội!" Miêu Miểu vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc, ngay sau đó lại hoảng hốt.

Cô mừng là vì La Bân không như Miêu Na nói, bắt ông nội cô đi.

Hoảng hốt là vì lại có người của động Di Linh tiến vào trại Thiên Miêu, ông nội cô và La Bân ra ngoài giao đấu với đối phương sao?

Bà Lê lập tức đứng bật dậy khỏi ghế, quát: "Miêu Di, tập hợp người, bắt đầu tìm kiếm từ vị trí đánh nhau. Hừ, động Di Linh hay lắm! Dám đến trại Thiên Miêu của chúng ta cướp người, đúng là không coi ai ra gì!"

...

Tim La Bân đau như muốn vỡ ra.

Cậu ôm cái chân bị đứt đó, mùi máu tanh không ngừng xộc vào mũi, nước mắt cứ tuôn rơi.

Bên tai, cậu lại nghe những tiếng thì thầm.

"Nơi này... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Bố... Sao bố lại ở đây?"

"Con... Sao lại thay đổi thế này?

"Bố mệt quá, mệt mỏi quá rồi, nên về nhà thôi..."

"Sắp đến ngày giỗ của mẹ con rồi... Trước đây con đã không ở nhà, con không thể cả đời không về nhà đúng không..."

La Bân đột nhiên phát hiện trong tay mình hoàn toàn không hề ôm cái chân bị đứt của mẹ.

Cậu cứ thế nằm trên đất, không thể cử động, giống như bị tê liệt cả người.

Bên cạnh có một người lưng còng đang nhìn cậu.

Hốc mắt có một khe hở rất lớn, môi, mũi, tai, không thể khít lại một cách hoàn hảo.

Điều này dẫn đến miệng méo, tai nghiêng, mũi lệch, thậm chí có thể nhìn thấy một đôi mắt khác dưới hốc mắt.

Một bàn tay chụp lấy vai La Bân, dường như muốn kéo cậu dậy.

La Bân cảm thấy trong cơ thể mình có hàng vạn vật đang ngọ nguậy, chúng dường như muốn rời đi, cậu chỉ còn lại một lớp da mỏng!

Cơn giận gần như bốc cháy, biến thành sự lạnh lẽo của chết chóc.

Cậu... sắp chết rồi sao?

Đây là ảnh hưởng, là ảo giác mà ngay cả hồi tưởng cũng không thoát ra được.

Không có cha ruột mẹ ruột, trước mắt cũng không có Viên Ấn Tín, chỉ là thủ đoạn giết người của ngôi mộ này mà thôi!

La Bân mở to mắt, cậu cảm thấy mình càng lúc càng vô lực, càng lúc càng trống rỗng.

Đột nhiên, bên tai vang lên tiếng chuông.

Âm thanh chói tai đó đến từ sâu thẳm trong đầu, sâu thẳm trong tim.

Suy nghĩ ngay lập tức bị trì trệ.

Đau đớn ập đến giống như có một bàn tay đang khuấy đảo trong đầu.

Mọi thứ trước mắt bắt đầu tan vỡ.

Viên Ấn Tín khoác da người biến mất.

Mùi máu tanh ngửi trong mũi biến mất.

Trong mắt dường như có thứ gì đó đang ngọ nguậy.

Trên mí mắt có côn trùng!

Là đuôi của côn trùng!

Đồng thời, còn nhìn thấy một người gầy trơ xương khác, là Miêu Cô!

Miêu Cô đang cầm chuông trấn hồn, thở hổn hển.

Ông không nhìn thấy, ông chỉ có thể dựa vào cổ trùng mà cảm nhận.

Trước đó, con cổ trắng quái dị ảnh hưởng đến La Bân muốn chui về phía ông.

Cổ trùng nhắc nhở ông chạy.

Ông đã không chạy.

Không thể bỏ lại La Bân, phía sau cũng không có đường lui, chẳng qua chỉ là th* d*c thêm một lát.

Miêu Cô đã chuẩn bị sẵn sàng chết.

Những con cổ trắng đó bỗng dừng lại, không hề tiến lại gần ông.

Chúng cũng không quay trở lại trên người La Bân, những con thừa quay về trong đèn thịt hình cầu trên tường.

Cơ thể La Bân không ngừng rỉ ra loại trùng đó, số lượng nhiều hơn số con đã chui vào, cứ như La Bân tự sản sinh ra chúng vậy.

Nhìn từ góc độ cổ thuật, La Bân đã bị xâm thực rồi.

Đối diện với loại cổ quái dị này, Miêu Cô hoàn toàn bó tay.

Cuối cùng, ông chỉ nghĩ ra một cách.

Ít nhất phải để La Bân tỉnh táo lại!

Biết đâu La Bân có thể nghĩ ra cách gì đó.

Vì vậy, ông tiến lại gần La Bân, mạo hiểm chạm vào cổ trùng, lấy chiếc chuông trấn hồn trên người La Bân ra.

Ông cứ thế rung chuông.

Bởi vì La Bân đang rơi vào ảo cảnh.

Chiếc chuông này làm tổn thương linh hồn con người.

Quả nhiên, La Bân yên tĩnh lại.

La Bân mở mắt rồi.

Miêu Cô vẫn đang thở hổn hển, hai con cổ trùng trong hốc mắt ông không ngừng vỗ cánh.

...

La Bân giơ tay, muốn bắt lấy con cổ trùng trên mí mắt.

Bắt được rồi!

Chỉ là, sao cảm thấy trong tay trống rỗng?

La Bân gắng sức ngồi dậy.

Đầu vẫn đau, là tổn thương do chuông trấn hồn mang lại.

"Ông Miêu..."

Mí mắt La Bân giật giật.

"Tốt... Tỉnh lại là tốt..."

Miệng Miêu Cô run rẩy, tay ông thả lỏng.

Chuông rơi xuống, La Bân nhanh tay đỡ lấy nó.

Lòng bàn tay Miêu Cô lúc này vô cùng thê thảm, da đã mất một mảng.

Bản thân chuông trấn hồn rất nóng, thậm chí La Bân còn phát hiện phù văn trên đó hình như đã bị hòa tan thêm một chút.

Dùng chuông làm tổn thương cậu, để cậu tỉnh lại, lại phải chịu phản phệ lớn như vậy sao?

Chuông trấn hồn không phải chỉ tác dụng lên mỗi cậu sao?

Thế mà nó lại có hiệu quả đối phó với loại cổ trắng như sâu bướm đó?

Đối phó với đệ tử của Đới Chí Hùng, chuông trấn hồn cũng không bị tổn hại. Nhắm vào lũ cổ trùng kia, chuông lại suýt bị hủy hoại?

Nhất thời, La Bân vô cùng đau lòng.

Có điều, dù đau lòng đến mấy cũng không thể khôi phục chuông trấn hồn rồi.

"Ông không sao chứ?" La Bân cất chuông, trầm giọng hỏi.

Đồng thời, cậu nhìn xung quanh, ánh nhìn cuối cùng dừng lại trên cái đèn thịt gần mình nhất.

Một con cổ trùng màu trắng lặng lẽ nằm ở đó, không nhúc nhích.

Không biết vì sao, khoảnh khắc La Bân nhìn thấy con cổ trùng đó, trong ngực cậu lại dâng lên một ngọn lửa không tên.

Bản năng muốn cậu giơ tay lên, rút dao, chém mạnh!

Tay đã giơ lên, cán dao cũng đã được nắm chặt.

La Bân hừ một tiếng, tay trái đập mạnh vào tay phải, ngăn hành động muốn rút dao của mình.

Con cổ trùng kia vặn vẹo, chui vào trong đèn.

"Kỳ lạ quá... Đó là cổ gì?" La Bân lắc đầu thật mạnh.

"Chưa từng nghe, cũng chưa từng thấy."

Miêu Cô lảo đảo bước về phía vại gốm.

Đợi ông ấy chui vào trong vại gốm, La Bân mới bước tới, đeo vại gốm lên lưng.

"Chúng đều bị chuông trấn hồn đuổi đi sao?"

La Bân bất an.

Cậu không còn dám lại gần mấy cái đèn thịt đó nữa.

truyenfull,truyenfull vn