Chương 679: Trợ thủ mạnh mẽ, phong thủy dưỡng đan?
Ánh trăng cô đơn chiếu một tấm da người mỏng manh trên mặt đất.
Huyết đỉa cổ men theo người La Bân bò lên vại gốm, chui vào trong miệng vại.
Hai con cổ trùng chui ngược vào hốc mắt trống rỗng của Miêu Cô, ông khẽ thở dài.
"Sao vậy?" La Bân hỏi.
Miêu Cô quyết định giết người này, ông thấy không cần thiết phải tra hỏi gì thêm.
La Bân không phản đối, không ngăn cản.
Người đã chết rồi, Miêu Cô lại thở dài?
Còn vấn đề gì sao?
"Vốn dĩ muốn giải quyết chút rắc rối, làm chút chuyện cho cậu, không ngờ cái thân già của tôi rốt cuộc cũng sắp xuống mồ, không còn tác dụng lớn nữa." Miêu Cô chui vào vại gốm.
Lúc này La Bân mới hiểu ra.
Đúng vậy, thần thái của Miêu Cô trước đó vô cùng tự tin.
Kết quả đối mặt với năm người này, không, tổng cộng sáu người, ông không hề chiếm được chút lợi thế nào.
Thậm chí nếu không phải La Bân lợi dụng khả năng hồi tưởng, cùng với chuông trấn hồn, ai thắng ai thua còn chưa biết được.
Lòng tự tin của của Miêu Cô đã bị tổn thương.
"Hai chúng ta đối phó với họ có sáu người, khác nhau lắm. Xác sống ở cấm địa hồ sâu kia không hề đơn giản, e rằng có thể sánh ngang với những xác sống phương sĩ màu xanh trong lăng mộ của phương sĩ lục thuật, người có thể nhòm ngó đến nó càng không đơn giản. Ông không cần tự ti. Chuyến đi đến cục Viên Thái Vi, ông đã giúp tôi rất nhiều, ông để tôi đến trại Thiên Miêu cũng đã cho tôi một cơ hội lớn rồi. Tôi không phải người tham lam vô đáy. Ông cũng không cần quá chú trọng vào một chuyện trước mắt, nó sẽ khiến ông bị ám ảnh.
Vô hình trung, lời nói và hành động của La Bân đã có sự thay đổi.
Trước đây, cậu nói chuyện thẳng thắn, làm việc trực tiếp.
Bây giờ, lời nói của cậu đều có chiều sâu, cách làm việc cũng có phương pháp.
Thuật âm dương đang thay đổi La Bân từ trong ra ngoài.
Miêu Cô không xuất hiện.
La Bân biết không thể khuyên nhủ chỉ bằng vài lời.
Cậu bước đi về phía người ban đầu bị côn đồng xuyên qua, bị đánh tan hồn phách đó.
Đến gần, cậu quan sát kỹ lưỡng.
Dung mạo xấu xí, khác biệt với sự dị dạng của đạo trường Thiên Cơ, đây là xấu thuần túy, trông rất hung ác. Áo bào màu xanh thì sạch sẽ, eo có một chuỗi dây cỏ, treo chiêng, chuông, bùa giấy cùng với một chuỗi kiếm vàng.
Phong cách này khá giống với trang phục của người cản thi, nhưng hoàn chỉnh hơn, trông cao thâm hơn nhiều.
Đúng lúc này, bóng trắng lóe lên.
Hôi tứ gia dừng lại ở chính giữa trán của người nằm dưới đất.
"Phụt phụt", nó nhả ra bốn cái ngón chân cái đứt lìa đẫm máu, hình như đang khoe công.
"Tốt!" La Bân gật đầu.
Đầu chuột khẽ lắc, Hôi tứ gia đã ăn hết tất cả ngón chân trở lại, diều phồng lên.
Hai tiếng động nhỏ, hai mắt của người nằm dưới đất biến mất.
Sau đó Hôi tứ gia nhảy vọt.
Mười ngón tay và ngón chân của đối phương đều biến mất.
Diều của Hôi tứ gia phồng to như chuột hamster.
Người đó không phát ra tiếng kêu thảm thiết nào, chỉ còn ngọ nguậy, hơi thở đang yếu dần.
La Bân thở dài, quay người định bỏ đi.
Cần phải trở về trại Thiên Miêu, nói rõ tình hình với bà Lê, để phòng ngừa người Di Linh tiếp tục vào trại, gây bất lợi cho cậu.
"Chít chít." Hôi tứ gia kêu một tiếng, quay người, dường như chỉ dẫn phương hướng cho La Bân.
La Bân nhíu mày.
Hôi tứ gia bảo cậu tấn công ngược lại sao?
"Chớ đuổi kẻ cùng đường." La Bân trầm giọng.
"Chít chít chít! Chít chít!"
Hôi tứ gia nhấc cái chân hồng hào lên, rung lắc dữ dội.
Khóe mắt La Bân giật giật.
Cậu đột nhiên cảm thấy trước đó có lẽ mình đã hiểu sai. Động tác rung chân này không phải Hôi tứ gia đang hưng phấn, đang khen ngợi, mà sao giống như đang chế giễu vậy?
La Bân suy tính giữa lợi và hại.
Hôi tứ gia đã cắn đứt ngón chân, điều này đại diện thực lực của đối phương không mạnh đến thế, họ đang điều khiển xác chết ở phía sau, dùng Thi Ngục giam cầm họ, đánh họ một đòn bất ngờ.
Bây giờ họ bị thương, len lén đến đó, hẳn có thể gây bất ngờ?
"Anh kính tôi một thước, tôi trả anh một trượng sao?" La Bân lẩm bẩm.
...
Đêm quá lạnh lẽo, gió lạnh thổi liên hồi.
Bốn người khập khiễng, trước và sau họ là xác sống.
Kể từ khi thấy La Bân đánh lui thủy thi Hắc Địch, phát hiện La Bân là một tiên sinh âm dương, chứ không phải người Miêu, họ đã nảy sinh ý định.
Họ lợi dụng thi trận, bố trí Thi Ngục, dụ La Bân ra ngoài.
Nhưng rồi họ lại phát hiện La Bân không chỉ là một tiên sinh âm dương, cậu thậm chí còn có cổ. Vậy cậu hẳn là người Miêu, chỉ là người Miêu đã gặp cơ duyên.
Nhưng La Bân không chỉ có cổ, có thuật âm dương, cậu thậm chí còn điều khiển một con hôi tiên. Trên người La Bân còn có thứ gì nữa?
Đương nhiên, tên La Bân là do họ nghe lén được trong lúc theo dõi.
Trong rừng, có xác chết che chắn, họ tiếp cận La Bân và Miêu Miểu rất gần mà chưa từng bị phát hiện. Mấy người lúc đó không ra tay cũng là đang cân nhắc, cuối cùng đến giờ mới quyết định bắt người.
Kết quả hiện tại không chỉ chết hai người, bốn người còn lại cũng tàn phế.
Trong lúc đi, một người đột nhiên đứng cứng tại chỗ, không nhúc nhích.
"Điền Tấn? Làm sao vậy? Mau đi!" Người bên cạnh giơ tay đẩy Điền Tấn đang đứng lại.
"Rầm", Điền Tấn ngã mạnh xuống đất, máu không ngừng trào ra từ cổ hắn.
"Gặp quỷ rồi sao?" Người đẩy kinh hãi.
Hai người khác cũng hãi hùng, lập tức một người ngồi xổm xuống, túm lấy cổ Điền Tấn, nhấc lên xem.
Trước cổ họng có một lỗ máu hai ba centimet, máu vẫn đang chảy ra ngoài.
Ngay sau đó, một người khác khẽ rên một tiếng. Hai người còn lại nhìn thấy, người rên đó đứng cứng ngắc không nhúc nhích.
Một con chuột béo mập chui ra từ cổ áo hắn, cắn đứt cổ người đó chỉ trong một ngụm!
Hôi tiên này thành tinh rồi sao?
Hai người kia lập tức lắc mạnh chuông ở thắt lưng.
Loại chuông này là dùng để điều khiển xác sống, về bản chất khác với với chuông trấn hồn của La Bân.
Chớp mắt, những xác chết đó nhanh chóng ùa về phía hai người họ. Không chỉ vây quanh họ hoàn toàn, mà còn có xác sống lao về phía Hôi tứ gia, hoặc bắt, bóp, đâm. Sau khi Hôi tứ gia rớt xuống đất, chúng lại còn dùng chân giẫm loạn xạ!
"Chít chít chít", Hôi tứ gia vọt ra khỏi đám xác sống, ẩn mình trong màn đêm.
Dưới ánh trăng trong rừng rậm có một người đang đứng, đó chính là La Bân!
Trước đấy, cậu đã lợi dụng quẻ âm giảo sát, lần lượt khống chế hai người, rồi để Hôi tứ gia ra tay.
Đây là thủ đoạn cậu nghĩ ra.
Hôi tứ gia cắn đứt ngón chân người ta thường là trong lúc bất ngờ. Ngón chân có cả xương cũng bị cắn đứt lìa trong nháy mắt, vậy cổ thì sao?
Cậu không hiểu tiếng chuột, nhưng Hôi tứ gia lại có thể hiểu lời cậu nói.
Quả nhiên, chỉ thử một chút, đã giết hai người ngay!
Chỉ là hai người còn lại điều khiển xác sống như vậy, điều này khiến La Bân không thể phân biệt phương hướng.
Tình huống hiện tại, cho dù cậu có dùng chuông trấn hồn đi nữa, Hôi tứ gia cũng không thể vào được đám xác sống.
Vì vậy, cậu chậm rãi theo dõi từ phía sau. Hai người kia bị đám xác sống vây quanh tiếp tục đi về phía trước.
Họ đi một quãng thời gian khá dài...
La Bân theo dõi rất lâu, khi đêm đến lúc sâu nhất, trước mắt xuất hiện một cái đầm nước. Hai người kia dọc theo bờ hồ sâu, đi nhanh hơn dưới sự vây quanh của đám xác sống. Dường như họ biết mối đe dọa tiềm ẩn trong bóng tối, chỉ có như vậy họ mới có thể an toàn.
"Không thể giết nữa rồi, dù sao là người sống lâu trong rừng, họ quá cảnh giác. Chúng ta nên quay về thôi." La Bân dừng lại, thì thầm.
Hôi tứ gia kêu "chít chít", rõ ràng là không cam lòng.
La Bân không tiếp tục đi theo nữa.
Tổng cộng có sáu người đến đối phó cậu, cuối cùng chết bốn.
Vốn dĩ cậu từng cân nhắc có nên diệt cỏ tận gốc không. Bây giờ chết nhiều người như vậy, họ đã biết sợ chưa?
Bản thân họ lén lút đột nhập vào trại Thiên Miêu, ra tay bất ngờ, kết quả tổn thất binh lực, liệu họ có thấy mất mặt, không dám xâm phạm nữa không?
Quay về báo với bà Lê, trại Thiên Miêu tăng cường phòng bị, vấn đề hẳn có thể được giải quyết nhỉ?
Sau khi đưa ra quyết định, La Bân quay người định rời đi.
Hôi tứ gia lại không lập tức đi theo cậu, mà đến bên bờ hồ, uống hai ngụm nước. Sau đó, nó ngồi xổm xuống, gặm từng ngón tay ngón chân vừa cắn khi nãy.
La Bân không thúc giục, Hôi tứ gia đã lập công, nó xứng đáng được hưởng.
La Bân cũng không tiến lại gần hồ sâu quá nhiều, giữ một khoảng cách nhất định.
Trong lúc chờ đợi, La Bân theo bản năng quan sát hồ sâu này. Một đầu của hồ sâu là núi, vì vậy mặt nước bên đó không phải hình vòng cung, mà là đường thẳng.
Ở phía La Bân đang đứng, hồ sâu tạo thành hình móc câu.
Tại sao lại nói là móc câu?
Là vì La Bân phát hiện trung tâm hồ sâu tưởng chừng là mặt nước yên tĩnh, thực ra không phải như vậy, nhìn kỹ xuống, ở giữa có bóng tối.
Nói một cách nghiêm khắc, đây không phải là một cái hồ bằng phẳng, ở giữa giống như một hòn đảo giữa hồ hơn.
Do đó, đầm sâu là hình móc câu. Thậm chí có thể liên tưởng rằng đây là một con sông trong núi, chảy dọc theo vách núi, bao quanh một khối núi nhô lên, tạo thành hình dạng tương tự hồ sâu.
Lúc đầu, khi La Bân và Miêu Miểu ngang qua đây, những xác chết trôi nổi giữa hồ mà họ thấy thực ra là đang nằm yên tĩnh trên hòn đảo giữa hồ có lớp nước mỏng chảy qua đó.
"Móc vàng treo ngược, rồng quay đầu, trong đó sinh ra huyệt lớn. Nơi thịt đất tròn đầy, cá thiêng hiện bóng, điềm phú quý vượt cả Thạch Sùng." La Bân lẩm bẩm, "Đây chính là chỗ sâu sắc nhất của quẻ Trạch Lôi Tùy, lấy động mà cầu sinh, thuận theo trời mà được phúc. Vì thế vào những ngày mưa gió sấm sét là lúc trấn thi trấn sát, xác chết xuất hiện, sinh khí lại dâng lên. Huyết lớn... Là phong thủy lớn sao? Sinh khí xuất hiện, xác chết xuất hiện... Không có thiên thời, xác chết thì sao?"
La Bân rơi vào trầm ngâm.
Không biết từ lúc nào, trời đã sáng.
Không biết từ lúc nào, Hôi tứ gia đã quay lại trên vai cậu, kêu chít chít ầm ĩ.
"Im lặng." La Bân ra hiệu im lặng.
Cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời.
"Âm tà trú ẩn ban đêm xuất hiện, dương khí xuất hiện thì hung tà ẩn mình."
La Bân bước tới gần hồ sâu.
Đến bên bờ, bóng cậu phản chiếu trên mặt nước.
La Bân tiếp tục đi về phía trước, nửa thân mình chìm vào trong nước.
"Chít chít chít!" Hôi tứ gia kêu không ngừng.
La Bân không dừng lại, tiếp tục đi, toàn thân chìm vào trong nước, bắt đầu bơi về phía trước.
Hôi tứ gia nổi lên trên, bốn chân không ngừng khua nước, bơi theo La Bân.
Đầm sâu thẳm, giống như một cái miệng khổng lồ, La Bân và Hôi tứ gia giống như con mồi có thể bị nuốt chửng bất cứ lúc nào, ngay cả khi mặt trời xuất hiện, cái lạnh vẫn không tan biến.
Cuối cùng, La Bân đến vị trí gần trung tâm đầm nước.
Quả nhiên, nước ở trung tâm rất cạn, chỉ có một lớp mỏng.
Nhờ sự quan sát tinh tường, cộng thêm là âm dương tiên sinh, La Bân mới có thể nhìn ra sự tồn tại của hòn đảo giữa hồ.
Cậu bước lên khu vực này, tiếp tục đi vào trung tâm. Hôi tứ gia bò lên người cậu, lắc mạnh người, nước văng tung tóe.
Đi đến chính giữa, La Bân lấy ra một viên thi đan xám xịt trên người, đứng yên không nhúc nhích, ánh mắt luôn đặt vào thi đan.
Cậu không quên Trương Vân Khê từng nói nơi phong thủy lớn có thể giúp thi đan khôi phục!
Cậu không chắc chắn nơi này có phải là phong thủy lớn hay không, cậu chỉ biết nơi này nhất định có huyệt lớn!
Huyệt lớn mới tồn tại thi thể đặc biệt!
Gió hình như khá ấm áp. Viên thi đan trong tay vốn đã mất đi sự ấm áp, lúc này dường như có một luồng nhiệt chảy qua.
La Bân vô cùng kinh ngạc.
Quả nhiên có tác dụng?
Bất chợt, La Bân lại rùng mình một cái. Cậu cúi đầu nhìn bên dưới.
Chính giữa vị trí hai chân đang đứng có một màu đen đến mức rợn người, giống như một cái hang sâu không đáy!
La Bân ngồi xổm xuống, quan sát kỹ lưỡng.
Không phải ảo giác, trung tâm hòn đảo giữa hồ này chính là có một cái hang!
Tim đập thình thịch.
Yết hầu La Bân lên xuống, lộ rõ sự khát khao.
Đây là đặc điểm của tiên sinh âm dương.
Cậu muốn xuống xem thử.