Mí mắt La Bân khẽ giật, lòng nặng trĩu.
Cậu hiểu mức độ nặng nhẹ trong lời Miêu Cô nói.
Rốt cuộc là ai trong tình huống này lại không biết điều như vậy?
Miêu Na sao?
La Bân cõng vại gốm của Miêu Cô lên, chậm rãi bước ra khỏi phòng.
Cổ Phệ Xác đã trở về với La Bân từ lúc nào không hay, nó ở ngay chính giữa ấn đường của cậu, vừa hay che được vạch ngang màu tím vàng kia.
Hôi tứ gia ở trên vai phải của La Bân, mũi phập phồng mạnh, liên tục kêu chít chít, như đã có phát hiện.
Hai con cổ trùng từ trong mắt Miêu Cô bay ra xoay quanh ông, phát ra tiếng vo ve.
"Suỵt..." Miêu Cô ra hiệu La Bân im lặng.
La Bân nín thở, tập trung tinh thần.
"Phát hiện rồi chứ?" Miêu Cô khẽ hỏi.
Phát hiện gì?
Xung quanh nhà cửa vẫn như cũ, mọi thứ đều vô cùng bình thường, phát hiện cái gì?
Nhưng La Bân không hỏi, tập trung quan sát thật kỹ lưỡng.
Tiếng côn trùng kêu rất êm tai.
Gió đêm mát lạnh.
Trăng tròn như bị sương mù che khuất, trông mờ ảo.
La Bân cuối cùng cũng phát hiện ra chi tiết không đúng.
Tiếng côn trùng kêu!
Trại Thiên Miêu vốn không có tiếng côn trùng kêu, ở đây toàn là cổ trùng, phải đi ra ngoài mới có tiếng côn trùng kêu, sao lúc này lại có?
"Đi về bất cứ hướng nào cậu muốn đi." Miêu Cô đột nhiên lại mở lời, "Bây giờ rất nguy hiểm."
La Bân giật mình, cậu bước xuống cầu thang, không chút chần chừ, đi thẳng về phía nhà bà Lê.
Lời Miêu Cô nói trước đó đã ám chỉ, dường như ông muốn làm việc khác để đạt được nguyện vọng của bản thân và tạo ra mối quan hệ khác với cậu.
Do đó, có lẽ Miêu Cô muốn đơn độc đối mặt với chuyện này.
Nhưng với La Bân, nếu có nguy hiểm, lại là sau khi thân phận cậu đã được làm rõ, mà còn ở trong trại Thiên Miêu, đối phương hung hăng như vậy thì nhất định là đã chuẩn bị đầy đủ, nhất định phải tìm bà Lê, mới có thể tránh được việc thất bại thảm hại.
Miêu Cô không thấy được, sẽ không biết cậu đi hướng nào.
La Bân đi rất nhanh.
Nhưng càng đi, cậu càng phát hiện sự khác biệt!
Rõ ràng cậu đi theo một hướng.
Kết quả nhà cửa mặt đường không xa lại không giống với dự đoán của cậu, không, phải nói là không giống với những gì cậu nên đi qua.
Một cái cổng lớn đứng sừng sững ở cuối tầm nhìn.
Cậu lại đang đi ra khỏi trại Thiên Miêu sao?
La Bân dừng bước, quay lại.
Hai phút đầu vẫn ổn, càng đi, không hiểu sao cậu lại thấy cái cổng lớn kia.
Hơi thở vô thức trở nên gấp gáp.
Hôi tứ gia cũng kêu chít chít, trông có vẻ bồn chồn không yên.
"Có người không!" La Bân hét lớn.
Tiếng hô này, đủ sức xuyên qua màn đêm, vọng lên tận trời cao!
Kết quả không có bất cứ phản hồi nào, chỉ có sự yên tĩnh.
Những ngôi nhà bên cạnh, không một cánh cửa mở.
Miêu Cô khàn giọng mở lời: "Không có ai đâu, cậu bị theo dõi rồi. Cậu bị theo dõi trong quá trình đến chỗ tôi, vì Cổ Phệ Xác và tôi vẫn có chút liên hệ, nên đến khi cậu đến được chỗ tôi thì cậu mới rơi vào trong đó, tôi cũng bị rơi vào."
"Rơi vào cái gì?" La Bân đầy rẫy nghi vấn.
"Thi Ngục." Miêu Cô lạnh lùng nói, "Núi Tam Nguy, trại Thiên Miêu, động Di Linh. Quá trình cậu và Miêu Miểu rời khỏi cấm địa đầm sâu nhất định đã bị nhìn thấy. Kẻ theo dõi cậu chính là họ."
"Họ có ân oán với trại Thiên Miêu sao?" La Bân híp mắt hỏi.
"Không có ân oán, nhưng cũng không có quan hệ tốt, người Miêu gặp người Di Linh sẽ xua đuổi, nếu không hợp ý sẽ ra tay. Bởi vì họ rất nguy hiểm. Họ cũng cho rằng người Miêu nguy hiểm, nên hai bên hoặc là tránh xa nhau, còn một khi chạm mặt thì nhất định sẽ có người sống kẻ chết. Nhưng dù là người của trại Thiên Miêu, hay là người của động Di Linh, tình huống đi vào khu vực của đối phương vẫn rất ít khi xảy ra."
"Vậy tại sao họ lại ra tay với tôi? Điều này không có lý do." La Bân vẫn không hiểu nhiều điều.
"Cậu là người ngoài, cậu khiến họ cảm thấy không thoải mái, cảm thấy bị đe dọa, một người như vậy ở núi Tam Nguy họ sẽ không chấp nhận, còn có một điểm vô cùng quan trọng, họ rất muốn có được cái xác sống trong đầm sâu kia, tối qua trời mưa sấm sét, họ đã quan sát nó. Cậu thoát chết từ tay xác sống. Cậu gây ra sự kiêng kỵ, không thoải mái và tò mò, có lẽ còn có lòng tham trong họ." Miêu Cô thở dài, "Người bình thường vô tội, mang ngọc trong mình thì có tội."
Lần này La Bân im lặng.
La bàn và lõ cây dẻ bị sét đánh sao?
"Thi Ngục được tạo thành từ gì?" La Bân lại hỏi.
"Xác chết." Miêu Cô nói: "Có thể vào trại Thiên Miêu mà không bị phát hiện là nhờ xác người Miêu, họ mượn hơi thở này, khiến cổ trùng thả lỏng cảnh giác. Oán khí của xác chết kết hợp với thủ đoạn đặc biệt của người Di Linh tạo thành một trận pháp tương tự như trận phong thủy của các cậu, trong phong thủy cũng có thể mê hoặc lòng người phải không?"
Miêu Cô vừa giải thích vừa đặt câu hỏi.
La Bân gật đầu: "Đúng. Vậy chúng ta đứng yên ở đây, đợi đến sáng, có phải mọi thứ sẽ bình thường lại không? Chỉ cần có người khác của trại Thiên Miêu đi ra là có thể phát hiện ra chúng ta đúng không?"
La Bân rất thận trọng, cho dù Miêu Cô có ý định ra tay, cậu cũng cần phòng ngừa trường hợp bất trắc.
Đặc biệt là khi phải đối mặt với một đối thủ hoàn toàn không hiểu rõ, thậm chí có thể không chỉ có một người, cậu không chắc chắn, không muốn mạo hiểm.
"Nếu là như vậy thì có lẽ được, nhưng thực tế, chúng ta còn ở trong trại Thiên Miêu sao?"
Câu này của Miêu Cô khiến La Bân giật thót tim.
Cậu bắt đầu hồi tưởng.
Thực ra La Bân đã rất cảnh giác.
Cuộc đối thoại giữa cậu và Miêu Cô không tốn nhiều thời gian.
Phản ứng của cậu cũng rất nhanh.
Chỉ là tình huống trước đó cậu không cần phải hồi tưởng.
Hơn nữa cậu luôn di chuyển, hồi tưởng cần phải dừng lại.
Lúc này hồi tưởng, cậu mới thấy sự khác biệt...
Ngay từ khoảnh khắc bước ra khỏi nhà Miêu Cô, bên cạnh cậu đã có người bao vây.
Hai hàng người.
Tất cả đều mặc trang phục sặc sỡ trong trại Thiên Miêu, chỉ là có cái cũ kỹ, có cái rách nát.
Không ngoại lệ, những kẻ đó đều dán đầy bùa trên đầu và người, tất cả đều nhìn chằm chằm vào cậu.
Trên người họ còn treo những con cổ trùng nhỏ xíu, giống như vật trang trí.
Tưởng như La Bân chủ động đi về một hướng, nhưng thực tế hai hàng người kia không ngừng di chuyển vị trí ở phía trước, luôn để La Bân và Miêu Cô ở giữa vòng kẹp của họ.
La Bân dừng lại vài lần giữa chừng, quay đầu lại, cũng không hề đi về phía nhà bà Lê, mà đã đi ra khỏi cổng trại Thiên Miêu, đã bước vào sâu trong rừng núi bên cạnh.
Thật kỳ lạ, rõ ràng ở cổng lớn có người canh gác mà.
Ông chú tám làm cái quái gì vậy?
Hồi tưởng kết thúc.
Cảnh cuối cùng, xung quanh đều là cây, xác chết người Miêu ở xa hơn, chúng đã mở rộng vòng vây.
Kết quả, khi tầm nhìn trở nên rõ ràng, La Bân vẫn thấy nhà sàn của trại Thiên Miêu và nhà cửa sân vườn.
Trước đây hồi tưởng có thể phá vỡ một số thứ.
Lần này, La Bân chỉ có thể thấy quá trình, lại không thể phá vỡ thế cờ này sao?
Không biết từ lúc nào, dưới chân đầy những cổ trùng nhỏ li ti bò, là sự phòng bị của Miêu Cô.
"Chúng ta đang ở trong rừng, nhưng tôi vẫn thấy trong trại." La Bân trầm giọng nói.
"Cậu vừa thấy được, lại vừa không thấy được? Là thông qua cảm giác khác sao?" Miêu Cô đột nhiên hỏi.
"Coi như là vậy." La Bân không thể nói với người khác về khả năng hồi tưởng của mình.
Sự quái gở của Thi Ngục khiến cậu khá rối bời.
Cứng rắn dùng xác chết người Miêu, khiến cậu thấy ảo ảnh, mà ảo ảnh này không thể tự phá vỡ được?
Điều này tương đương với bị che mắt sao?
Vậy người Di Linh đâu? Họ trốn ở đâu, chuẩn bị dùng cách nào để ra tay?
Nói thì chậm, nhưng sự việc xảy ra rất nhanh, cổ trùng dưới chân đột nhiên chuyển động.
Đám cổ trùng đó đồng loạt bò về một hướng không có ai!
Miêu Cô quay đầu.
Đúng vậy, ông không có mắt, nhưng cổ trùng giống như mắt của ông.
Người mù trong môi trường này ngược lại có lợi?
Một cảnh tượng kỳ lạ xảy ra, đám cổ trùng kia lại hoàn toàn bất động, như chết cứng tại chỗ.
La Bân hồi tưởng lại khoảnh khắc trước đó!
Cảm giác rùng mình lập tức ập đến.