Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 670

Chương 670: Vạch ngang trên trán

Cảm giác đau đớn khiến La Bân rên lên một tiếng.

Bản năng thúc đẩy, cậu muốn giật phăng dải vải trên mắt!

Nhưng tay vừa đưa lên, La Bân lại dừng lại...

Đã đến trại Thiên Miêu rồi.

Đã quyết định học cổ thuật rồi.

Vậy nếu không tuân theo quy tắc của trại Thiên Miêu thì làm sao học được?

Nếu trại Thiên Miêu muốn gây bất lợi cho cậu thì đã làm từ lâu!

La Bân cố gắng kiềm chế những hành động khác của mình.

Bỗng nhiên, một vật gì đó đâm vào mũi cậu, cảm giác như đâm thẳng vào cuống họng, La Bân nôn khan, cả cơ thể cong lại, vật đó bị rút ra, rõ ràng La Bân cảm thấy không chỉ vật đó, mà còn có thứ khác bị kéo ra khỏi mũi!

La Bân th* d*c, cảm giác khó chịu ở mũi từ từ hồi phục.

Xung quanh thật tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập.

Giây sau, La Bân đột nhiên cảm thấy một cơn đau nhói truyền đến từ đỉnh đầu, cậu rên lên một tiếng, cố gắng chịu đựng không nhúc nhích.

Ngay sau đó, cánh mũi lành lạnh, có thứ gì đó lại chui vào.

Cơn đau ở trán được thay thế bằng một cảm giác ấm áp khác.

Đó giống như một bàn tay đặt lên trán cậu.

Rất lâu sau, bàn tay kia vẫn dừng lại ở đấy, sau đó nhẹ nhàng đẩy một cái.

La Bân loạng choạng lùi lại hai bước.

Cậu đứng im hai giây, rồi quay người bước nhanh ra ngoài.

Khi cảm nhận được ánh sáng, cậu liền giật phăng dải vải trên mắt.

La Bân thở hổn hển, đưa tay sờ lên giữa hai hàng lông mày.

Chỗ đó có một cảm giác lạ.

"Trời ơi." Miêu Miểu kinh ngạc che miệng.

La Bân nhìn thấy biểu cảm của Miêu Miểu.

Cậu lập tức lấy điện thoại ra, dùng màn hình soi mặt mình.

Vị trí ấn đường giữa hai lông mày có thêm một đường kẻ mảnh.

Bóng phản chiếu trên điện thoại hơi tối, tuy không phải đen trắng, nhưng vẫn không nhìn rõ đường kẻ đó màu gì.

"Về nhanh!"

Miêu Miểu vội vàng bước tới, nắm lấy cánh tay La Bân, kéo cậu vội vã quay trở lại.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Hai bước đầu tiên của La Bân có hơi lảo đảo, sau đó cậu bước đi vững vàng, gỡ tay Miêu Miểu ra.

Miêu Miểu mím môi, má ửng hồng, cơ thể thoáng run rẩy, trông rất kích động.

"Tôi không tiện nói, phải đợi bà Lê xem qua mới có thể xác định. Chúng ta phải đi nhanh lên, đường về có thể sẽ không an toàn."

Miêu Miểu tỏ ra bất an, ngữ điệu lộ rõ sự căng thẳng.

La Bân rùng mình.

Vốn dĩ không có chuyện gì quá bất thường xảy ra trong động.

Tính ra, quá trình còn rất đơn giản.

Bây giờ xem ra, đơn giản chỉ là do cậu tự nghĩ, thực tế lại hoàn toàn không đơn giản.

Rất kỳ lạ, trên đường trở về, ở những cửa động kia đều xuất hiện người.

Toàn bộ đều là phụ nữ.

Toàn bộ đều là loại phụ nữ mặc áo sa mỏng manh, thân hình đẹp đẽ không che giấu gì cả như vừa rồi.

Tuổi tác của những người phụ nữ này không giống nhau, một phần còn rất trẻ, non nớt thanh thuần, da trắng mặt đẹp. Một phần hai ba mươi tuổi, thành thục đầy đặn. Lại có một số khoảng bốn mươi tuổi, vẫn còn nét quyến rũ.

Những điều này thì vẫn ổn.

Cho đến khi một số bà lão tóc bạc phơ, lưng còng đi ra khỏi hang, cảm giác quỷ dị đột nhiên nảy sinh.

Không một ngoại lệ, những người phụ nữ này đều đang giơ tay vẫy gọi.

Sau đó, họ yểu điệu bước ra.

"Đừng nhìn họ..."

"Đừng dừng lại..."

"Đi nhanh lên!"

Mặt Miêu Miểu đã trắng bệch, cô nắm chặt cánh tay La Bân, tăng tốc độ.

La Bân cũng tăng tốc.

Chỉ là dù hai người có nhanh đến mấy, đi hết khe núi này cũng không thể trong một hai phút.

Phía trước có phụ nữ chắn đường, phía sau phụ nữ đã vây lại.

Tay họ lướt qua người La Bân, v**t v*, nắm lấy.

Chiếc áo sa mỏng manh hoàn toàn không che được bất kỳ tầm nhìn nào, ngược lại càng tăng thêm sự quyến rũ.

Đối mặt với cảnh tượng này, bất kỳ người đàn ông bình thường nào cũng sẽ đỏ mặt tim đập nhanh.

Nhưng La Bân không phải người bình thường.

Hơn nữa, trong đám phụ nữ này còn xen lẫn những bà lão.

Mặc dù họ chỉ đứng bên đường không tiến lên, chỉ nhìn chằm chằm La Bân, nhưng vẫn khiến La Bân lạnh sống lưng.

Nhắm mắt lại, khi La Bân mở mắt ra, trong mắt cậu không còn nhìn thấy bất kỳ sự quyến rũ nào nữa.

Điều cậu nhìn thấy là từng cái đầu.

Là điện nằm ngoài đạo trường Thiên Cơ.

Cậu sử dụng khả năng hồi tưởng để giảm bớt tác động của thị giác.

Mặc dù không nhìn thấy phía trước nữa, nhưng Miêu Miểu kéo cậu, cậu vẫn có thể đi vững vàng.

Cuối cùng, cảm giác bị chạm vào người biến mất.

Cuối cùng, bước chân vội vã của Miêu Miểu dừng lại.

"Trời ạ." Cô th* d*c nói.

Khi khả năng hồi tưởng dừng lại, La Bân vừa vặn đối mặt với Miêu Miểu.

Ngay cả Miêu Miểu cũng mặt đỏ tim đập, tai như muốn rỉ máu.

"Mặc dù chúng ta đã ra khỏi đó... Mặc dù không có chuyện gì xảy ra... Mặc dù cậu rất có định lực... Nhưng mà..."

Mặt Miêu Miểu càng đỏ hơn, cô không nói tiếp.

La Bân nhíu mày, quay đầu nhìn lại.

Thực ra lúc này họ vẫn đang ở trong khe núi, chỉ là dường như có một ranh giới, nhóm phụ nữ kia đều ở đầu kia của khe núi, Miêu Miểu và cậu bước ra khỏi ranh giới đó, nhóm phụ nữ không đi theo nữa.

"Họ là ai?" La Bân hỏi.

Cậu không tiếp lời Miêu Miểu, mà đưa ra thắc mắc của mình.

"Người trong trại." Miêu Miểu khẽ đáp.

"Họ mất thần trí rồi sao?" La Bân hỏi tiếp.

"Đúng, mà cũng không hẳn." Miêu Miểu lộ sự bất lực và buồn bã, ngay sau đó cảnh giác nói, "Chuyện này liên quan đến bí mật của chúng tôi, sau lễ Phá Trúc cậu mới có thể biết được. Bây giờ chúng ta thực sự phải quay về ngay, nguy hiểm không chỉ có họ."

Gió trong khe núi lớn hơn nhiều, ánh mặt trời không biết đã biến mất từ lúc nào, mây đen bao phủ đỉnh đầu.

Khuôn mặt đỏ bừng của Miêu Miểu dần dần trở lại vẻ trắng trẻo.

Cô lại đi về phía trước.

La Bân đi theo.

Mặc dù lòng đầy nghi ngờ, cậu cũng không hỏi nhiều.

Hai người vừa đi ra khỏi khe núi thì nghe thấy một tiếng sấm sét vang trời!

Mưa lớn như trút nước đổ xuống.

Chưa đầy nửa phút, cả hai đã ướt sũng như chuột lột.

Tiếng sấm vang rền không ngớt, mưa càng lúc càng lớn, gió càng lúc càng mạnh, cây cối ngoài cửa khe núi lắc lư dữ dội!

Trong cơn mưa xối xả này, một số người đứng dưới gốc cây.

Họ đứng im không động đậy.

Cánh tay hơi nhói đau, cảm giác bị kéo mạnh rất rõ ràng, là Miêu Miểu đang lùi lại!

Tầm nhìn quá thấp, ánh sáng quá tối, mưa quá lớn.

La Bân không phản kháng, mặc cho Miêu Miểu kéo.

Rất nhanh, hai người chui vào một hang động!

Mưa đã không còn xối thẳng vào người nữa.

Nhưng sức nặng của nước đè lên quần áo, trong không khí lại tràn ngập mùi ẩm mốc, khiến lòng người càng thêm khó chịu.

Đặc biệt là những người đứng bất động trong mưa gió kia cứ như đang đợi họ!

La Bân lấy ra một chiếc đèn pin, bật lên, hang động có ánh sáng.

Mặt Miêu Miểu trắng bệch: "Nhiều quá... Động nữ đã ra ngoài... Quả nhiên... Cổ nhân cũng đều bị thu hút... Trời ơi... Làm sao để về trại bây giờ?"

Rõ ràng, Miêu Miểu đã chịu kinh hãi.

La Bân nhíu mày, nhìn ra ngoài hang.

Mưa tạo thành một bức màn, che khuất phần lớn tầm nhìn.

Ít nhất là bây giờ, không nhìn thấy một người nào nữa.

"Chắc không cổ nhân nào phải ai cũng mạnh như ông nội cô đâu nhỉ?" La Bân hỏi.

"Bà Lê đã nói rồi... Sức mạnh liên quan đến thực lực khi còn sống. Người ở ngoài trại thì coi như bình thường, có lẽ những người đã trở thành cổ nhân trong trại Thiên Miêu đều có sự đặc biệt riêng, hơn nữa trại Thiên Miêu đã có rất nhiều năm rồi, bấy nhiêu năm qua, cổ nhân dần được tích lũy, thậm chí có cả người đứng đầu hoặc như bà Lê đã trở thành cổ nhân."

Miêu Miểu nắm chặt tay, các khớp ngón tay đều trắng bệch.

"Vậy họ là người chết sao?" La Bân trầm tư.

"Người chỉ là cái xác, cổ mới là vật sống. Cậu cứ coi họ chỉ là một lớp vỏ ngoài, bên dưới toàn bộ là cổ, hơn nữa là cổ đã phản phệ chủ. Có người còn mạnh hơn cả ông nội." Miêu Miểu cắn môi.

La Bân không nói gì nữa.

Cậu đứng ở cửa hang, đưa tay sờ lên trán, trong lòng càng lúc càng nhiều nghi vấn, nhưng đồng thời cũng vừa hồi hộp vừa khát khao.

Người trong động Tam Miêu rốt cuộc đã làm gì với cậu mà lại gây ra động tĩnh lớn đến vậy?

truyenfull,truyenfull vn