Chương 668: Mở miệng đi, đồ ngốc
Miêu Mãnh trợn mắt càng lúc càng lớn, máu chảy ngược xộc thẳng lên đầu. Miêu Lan vẫn đang gào thét, vẫn đang kêu "giết cậu ta".
Sự phẫn nộ trong mắt những người còn lại như muốn nuốt chửng người, giống như thủy triều mỗi lúc một mãnh liệt. Tiếng côn trùng kêu trong đêm khuya thật ồn ào, tiếng Hôi tứ gia nhai ngón tay chóp chép lại càng khiến ông ta thêm bồn chồn.
La Bân dựa vào đâu mà lại bình tĩnh đến thế?
La Bân dựa vào đâu mà còn chưa ra tay, chỉ dựa vào hôi tiên này mà ăn hết cổ trùng của Miêu Lan, phế đi Miêu Lan?
Miêu Mãnh đã bình tĩnh lại...
Chuyện Miêu Lan ra tay đêm nay là do bọn họ ngầm đồng ý.
Thật ra, bấy nhiêu năm nay, người trong tộc bọn họ, bao gồm cả chính Miêu Lan, đã sớm cho rằng cổ trùng cuối cùng của Miêu Cô sẽ truyền lại cho Miêu Lan, có cả cổ Phệ Xác, thậm chí bao gồm cả cổ Phệ Tinh mà Miêu Cô vẫn luôn cố gắng nuôi dưỡng.
Không những thế, Miêu Miểu cũng sẽ gả cho Miêu Lan, huyết mạch đời sau của bọn họ sẽ càng thuần khiết hơn, tiềm lực càng lớn, địa vị trong trại Thiên Miêu càng cao.
Thế mà La Bân lại bất ngờ chen chân vào.
Hắn lại đã trở thành vật chủ của cổ Phệ Xác.
Sắp trở thành đệ tử cuối cùng của Miêu Cô.
Nhìn thấy tất cả những điều này sắp tan thành bọt biển, cho dù Miêu Lan là người trong cuộc không ra tay, thì những người lớn tuổi như họ cũng không thể nhịn được.
Chỉ là kết quả lại như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tim khiến người ta lạnh lẽo thấu xương.
Thật sự đối chất trước mặt bà Lê, sẽ thế nào đây?
Bà Lê sẽ bảo vệ bọn họ, hay sẽ cho rằng Miêu Lan đã vi phạm mệnh lệnh?
Ở trại Thiên Miêu, tuân lệnh luôn được đặt lên hàng đầu.
Nếu Miêu Lan thành công đêm nay, La Bân bị giết, tâm huyết bị lấy, cổ Phệ Xác đổi chủ, bà Lê không có lựa chọn nào khác, chắc chắn sẽ công nhận Miêu Lan.
Nhưng Miêu Lan... Đã bị phế rồi.
Ai lại ủng hộ một kẻ tàn phế?
"Sao ông không nói gì? Là vì con trai bị tàn tật, nên tâm trạng ông không tốt sao? Hay là ông đang nghĩ, khi đến trước mặt bà Lê, ông nên nói thế nào, tốt nhất là nói tôi cố ý gây thương tích, chứ không phải Miêu Lan chủ động ra tay đúng không? Hay là ông định cùng với cả đám người xông lên, phế tôi luôn, để báo thù cho con trai ông? Hoặc là ông không dám đi gặp bà Lê, bởi vì hiện tại, bà Lê chắc chắn không thể đứng về phía các ông?"
Năm câu hỏi liên tiếp của La Bân khiến sắc mặt Miêu Mãnh thay đổi, thậm chí cơ thể còn hơi run rẩy, sắc mặt trắng bệch.
Bước chân có chút loạng choạng, Miêu Mãnh tiến lên vài bước, đột nhiên khom lưng, cúi đầu.
"Miêu Lan nửa đêm ra ngoài gặp bà Lê, chúng tôi vốn định cùng đi xem, nhưng nó vừa vào không lâu đã quay lại, chúng tôi theo sau thì thấy nó dẫn cậu đến ven trại này. Đúng vậy, cậu nói đúng, là Miêu Lan ra tay muốn làm hại cậu trước, cậu làm nó bị thương, hợp tình hợp lý. Nó muốn mạng cậu, cậu chỉ phế nó, cậu đã nương tay rồi. Lúc đầu tôi chưa hiểu rõ tình hình, bây giờ thì tôi đã hiểu, xin cậu lượng thứ. Chuyện này, cậu cứ coi như chưa từng xảy ra đi. Đều do Miêu Lan tự tìm khổ."
Những lời Miêu Mãnh nói khiến những người còn lại phía sau kinh ngạc tột độ.
La Bân cũng ngây người.
Cậu chỉ dùng lời nói để chiếm thế thượng phong, tạo ra tình thế có lợi nhất cho mình. Khí thế là một yếu tố rất quan trọng khi đôi bên đối đầu, khí chất áp đảo đối phương thường đạt được hiệu quả gấp đôi.
Nhưng không ngờ, chỉ vài câu, cậu đã đánh gục đối phương sao?
Tinh thần của phe Miêu Lan lại yếu đến vậy?
La Bân híp mắt, lòng chùng xuống.
E rằng đây không phải là yếu ớt, mà là nhẫn nhịn.
Khi kết quả đã chắc chắn bất lợi cho họ thì phải cố gắng hết sức để lật sang trang mới.
Người đàn ông trước mặt này không dễ đối phó.
Miêu Lan còn lâu mới cao thâm được như ông
La Bân vừa nghĩ rõ điều này, Miêu Mãnh lại thở dài, nói: "Tôi sẽ nghiêm khắc quản giáo Miêu Lan, chắc là nó sẽ không còn mang lại rắc rối gì cho cậu nữa."
Trong lúc nói chuyện, Miêu Mãnh giơ tay lên, phẩy nhẹ ra sau.
Những người còn lại dù hận thù và không cam lòng, nhưng cũng không có hành động nào khác, họ nâng Miêu Lan lên, vội vã đi về hướng trại Thiên Miêu.
Hôi tứ gia đột ngột phóng ra từ vai La Bân, kêu "chít chít" đe dọa vài tiếng, Miêu Mãnh lập tức lùi lại mấy bước.
Sau đó Hôi tứ gia kêu "chít chít chít" the thé, dù La Bân không hiểu, nhưng cũng biết nó đang rất phấn khích.
Sau đó, Miêu Mãnh lần nữa cúi người xin lỗi, đứng thẳng dậy, quay lưng rời đi.
Hôi tứ gia quay đầu lại, kêu "chít chít" với La Bân.
"Cậu muốn hỏi tôi tại sao không ra tay nữa à?" La Bân thở dài.
"Chít chít chít!" Tiếng Hôi tứ gia trở nên cao vút, vẩy mạnh đuôi.
La Bân giải thích: "Người đứng đầu kia chắc chắn mạnh hơn Miêu Lan rất nhiều, những người còn lại thì khó nói, họ đông người, dù có ra tay cũng không thể giữ lại hết được. Quan trọng nhất là họ đã xin lỗi trước, nói rằng họ không hề hay biết chuyện này, họ muốn ngăn cản Miêu Lan. Chúng ta ra tay tiếp, sẽ từ có lý trở thành vô lý. Dù sao đây cũng là trại Thiên Miêu, cho dù Miêu Lan mang ý xấu ra tay với chúng ta, đại đa số người vẫn sẽ đứng về phía hắn. Vì thế, dừng tay lúc này mới là có lợi nhất. Lát nữa tôi sẽ nói hết mọi chuyện với bà Lê."
Hôi tứ gia không lên tiếng nữa, uốn éo cái mông chuột rồi quay lại chỗ La Bân, nhưng không chui ra khỏi vai.
La Bân theo đường cũ quay về, cậu đến vị trí đã từng đi qua vào ban ngày trong trại Thiên Miêu, sau đó theo hướng đó đi về phía nhà của bà Lê.
Khi đến nơi, cậu thấy cửa mở toang, ở giữa bồn hoa có một người đang quỳ, chính là Miêu Lan với tay chân trụi lủi, một bên mắt đã mù.
Bên cạnh là cha của Miêu Lan đang đứng, lưng cũng không thẳng nổi.
Giữa phòng khách, bà Lê vẫn nghiêng mình nằm trên giường.
Bên cạnh, Miêu Miểu mím chặt môi, vẻ mặt căng thẳng, đôi mắt đẹp lộ sự phẫn nộ mà nghiêm túc.
Sau khi La Bân bước vào viện, bà Lê ngẩng đầu nhìn, Miêu Miểu cũng vui mừng ngẩng đầu.
La Bân đi lướt qua Miêu Mãnh.
Cậu nhìn hai cha con, trên mặt nở một nụ cười nhạt.
Trông Miêu Lan vẫn rất đau đớn, hốc mắt, tay chân của hắn đều được bôi một loại bột đặc biệt, không còn chảy máu nữa.
Con mắt độc nhất của hắn đầy vẻ oán độc nhìn chằm chằm La Bân.
Còn về phần Miêu Mãnh, đáy mắt mang vẻ hối lỗi, nhưng trong lòng lại rùng mình.
Sở dĩ ông dẫn Miêu Lan đến quỳ là để dứt mọi hậu họa, không để một mình La Bân nói những lời thêm mắm dặm muối.
Bây giờ bọn họ đã đến, Miêu Lan đã thảm đến mức này rồi, bà Lê sẽ không làm gì nữa.
Thế nhưng, nụ cười của La Bân vẫn khiến nội tâm ông ta lạnh lẽo.
Rất nhanh, La Bân bước vào trong. Cậu khom lưng cúi đầu, chắp tay, cung kính gọi: "Bà Lê."
"Ông nội Miêu Miểu muốn nuôi dưỡng cổ huyết mới, có chút khó khăn, không có cổ huyết thì sẽ không tỉnh lại được, nên cần mượn một ít máu của cậu. Miêu Miểu bảo Miêu Lan đi đón cậu, kết quả nó lại bất lợi cho cậu, cậu trừng phạt là đúng. Miêu Mãnh là cha, đã tự tay đánh gãy ba cái xương sườn của Miêu Lan. Cậu đã thấy hài lòng chưa?" Bà Lê hỏi.
"Chỉ cần bọn họ không còn ôm suy nghĩ muốn giết tôi nữa, chuyện này coi như lật sang trang. Nếu có, nếu họ lại lén lút đến tìm tôi, tôi tự vệ hợp lý, lúc đó ra tay sẽ không biết sống chết."
La Bân ngẩng đầu lên, sắc mặt không đổi.
Cậu làm vậy không phải là bất kính với bà Lê, chỉ là đang nói chuyện đúng sai.
"Miêu Mãnh, ông đã nghe thấy chưa?" Bà Lê nhìn người đàn ông đang ở ngoài sân.
Miêu Mãnh hành lễ, trả lời: "Tôi nhất định sẽ nghiêm khắc quản giáo Miêu Lan."
Bà Lê cúi đầu, hít một hơi thuốc lào.
Miêu Mãnh lúc này mới đỡ Miêu Lan ra ngoài.
Sau đó, Miêu Miểu cẩn thận đỡ bà Lê xuống giường, cô gật đầu với La Bân, rồi từ từ bước ra khỏi phòng khách.
La Bân đi theo.
Đến trước cửa một căn nhà bên phải, họ dừng lại, bà Lê giơ cánh tay gầy nhỏ lên đẩy cửa.
Bên trong nhà, hai bên tường đều đặt chân nến, thắp đầy nến trắng.
Ở giữa có một cái chum đồng, chỉ có vài lỗ nhỏ ở trên đỉnh để thông khí.
Trên thân chum bò đầy những con cổ huyết đỉa không ngừng ngọ nguậy, ngay cả La Bân cũng phải nổi da gà.
"Cổ nhân có hai hình thức tồn tại, một là như ông nội Miêu Miểu, có thể giữ được thần trí, hai là mất thần trí như ở ngoài trại, còn có một số nơi đặc biệt cũng có sự tồn tại của bọn họ. Sức mạnh của chúng liên quan đến sức mạnh khi còn sống. Cổ bản mệnh của ông nội Miêu Miểu là cổ huyết đỉa, sau đó ông ấy nuôi dưỡng con cổ bản mệnh thứ hai, chính là cổ Phệ Xác. Để khống chế cổ Phệ Xác, ông ấy đã bị ăn hết phần lớn thịt, cổ huyết đỉa lấp đầy cơ thể, nuôi dưỡng cổ huyết, giữ cho ông ấy tỉnh táo và sống sót. Cổ huyết gần như bị tổn hại hoàn toàn, cổ huyết đỉa cũng không thể tự nuôi ra nhiều như vậy nữa. Trên người cậu có khí tức của cổ Phệ Xác, truyền máu của cậu, Miêu Cô có thể dùng. Chỗ kia có lỗ, cậu rạch lòng bàn tay ra, có thể truyền bao nhiêu thì truyền bấy nhiêu."
Bà Lê lại giơ tay lên, chỉ vào cái lỗ trên đỉnh chum đồng.
La Bân bước tới, rạch lòng bàn tay trái không chút do dự.
Máu chảy như suối đổ vào lỗ.
Lúc này, những con cổ huyết đỉa kia đột nhiên nháo nhào cả lên, tất cả đều bò lên tay cậu, cậu cảm thấy da thịt bị thứ gì đó như giác hút hút chặt lấy, máu chảy càng nhanh hơn.
Sắc mặt hơi thay đổi, La Bân muốn lùi lại, nhưng lại phát hiện cơ thể mình không thể cử động.
La Bân r*n r*, cậu cảm thấy choáng váng vì mất máu quá nhiều.
Nhưng những con cổ huyết đỉa kia vẫn đang hút, như thể muốn hút cạn máu cậu.
"Đừng sợ, cậu sẽ không chết đâu."
Lời của bà Lê vừa dứt, La Bân đã cảm thấy trời đất quay cuồng, ngã vật xuống cái chum đồng.
...
Mãi đến khi La Bân tỉnh lại, cậu phát hiện mình đã nằm trên giường.
Môi trường xung quanh quen thuộc, đây chẳng phải là căn phòng cậu được sắp xếp để ở sao?
Miêu Miểu ngồi bên giường, trên đầu giường đặt một cái mâm, bên trong có mấy cái bát.
Tay trái không cảm thấy đau, ngược lại là một cảm giác mát lạnh, khá dễ chịu.
"Hi hi, cậu tỉnh rồi à! Đến lúc uống thuốc rồi, tôi đút cho cậu." Miêu Miểu nở một cười ngọt ngào.
La Bân vốn định nói không cần, nhưng cơ thể cậu mềm nhũn gần như không thể nói được, yếu ớt đến mức khó mà tự ngồi dậy.
Miêu Miểu đến đỡ cậu, để cậu tựa vào đầu giường.
"Bà Lê nói cậu thật cứng cỏi, vậy mà lại truyền đi nhiều máu như thế, hơn nữa máu của cậu có lực, ông nội lúc đó đã nửa tỉnh nửa mê, xem ra ông ấy có thể tham gia lễ Phá Trúc rồi."
La Bân th* d*c, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Máu tốt là do đã từng sử dụng thi đan, ít nhiều gì cũng còn lưu lại chút tác dụng sao?
Lúc này, Miêu Miểu bưng một cái bát lên, trong bát còn có thìa, cô múc một thìa thuốc, còn thổi nhẹ, mới đưa đến bên môi La Bân.
"Ngẩn ra làm gì, mở miệng đi, đồ ngốc."
Mắt Miêu Miểu cười cong như vầng trăng khuyết, trên má còn xuất hiện hai lúm đồng tiền nho nhỏ.
"A." Cô há đôi môi anh đào ra để ra hiệu.