Chương 665: Ba tướng lại xuất hiện
La Bân không phải là đứa trẻ ba tuổi, càng không có cái tính cách gọi là "chất phác".
Đối phương đảm bảo thì nhất định an toàn sao?
Miêu Miểu cũng không ngây thơ đến thế.
Cô biết rõ, nếu nói phải bị hạn chế hành động mới được vào trại Thiên Miêu thì cậu chắc chắn sẽ không đồng ý, cho nên cô ấy không nói cho đến khi đến tận cửa.
Thế thì sự ngang ngược bướng bỉnh trước đây của Miêu Miểu đâu rồi?
Chỉ là vì cậu đã đồng ý vào Trại Thiên Miêu nên mới kìm nén lại, chứ không phải là biến mất!
"Cậu sẽ vào trại Thiên Miêu, cậu là người sẽ trở thành người ngoại tộc Miêu. Không có sự tin tưởng cơ bản về trại Thiên Miêu, làm sao cậu bắt trại Thiên Miêu tin tưởng cậu được?" Ông chú tám nhìn chằm chằm La Bân, nghiêm giọng nói.
La Bân hỏi ngược lại: "Không có sự tin tưởng cơ bản vào tôi thì làm sao tôi tin tưởng trại Thiên Miêu được?"
Điều đáng sợ nhất chính là sự tĩnh lặng đột ngột.
Ông chú tám im lặng, ánh mắt lạnh lùng tỏ rõ sự tức giận.
Những người Miêu trong trại nhao nhao tiến lại gần hơn.
La Bân nhận thấy ánh mắt người Miêu nhìn họ khác biệt.
Giống như...
Đúng vậy, ở thôn Quỹ, ánh mắt người dân nhìn người ngoài cũng cảnh giác, thận trọng như thế này, thậm chí còn có sự bài xích và thù địch.
Thôn Quỹ đã đối xử với người ngoài như thế nào?
Hạn chế tự do, sau đó để người ngoài tự mình đối mặt với nguy hiểm.
Ngay cả như vậy, cũng có những người hành động bất chính.
Trại Thiên Miêu có nhiều người hơn, yếu tố không chắc chắn càng lớn!
"Nếu cả hai bên đều không tin tưởng nhau, Miêu Miểu, vậy thì đây không phải là vấn đề riêng của tôi nữa." La Bân chắp hai tay lại, thể hiện thái độ rõ ràng, chỉ thiếu nói ra.
"Không được!" Miêu Miểu lập tức lắc đầu.
Cô lập tức kéo cổ tay ông chú tám, bước nhanh sang một bên cổng chào, nói nhỏ.
La Bân không nghe rõ Miêu Miểu nói gì.
Hồ Tiến tỏ vẻ do dự, sự bất an vẫn chưa tan đi.
Hoàng Oanh thì luôn mím môi, mặt căng thẳng.
Trương Vân Khê nhíu mày, rõ ràng ông không hề thoải mái.
Khoảng vài phút sau, Miêu Miểu quay lại trước mặt mấy người.
Ông chú tám thì đi thẳng vào trại Thiên Miêu.
Khi ông ta đi vào đám đông, hơn mười người từ trong đám đông bước ra, chặn ngay cổng chào, không cho nhóm La Bân tự ý xông vào.
"Ông chú tám đi tìm thủ lĩnh Lâu Phương báo cáo chuyện này rồi, chúng ta đợi ở đây một lát." Miêu Miểu tủi thân.
"Ừ." La Bân gật đầu.
Thời gian trôi qua từng chút , người Miêu tụ tập trước cổng trại Thiên Miêu ngày càng nhiều, mỗi người một vẻ mặt.
Ngay cả đối với La Bân, đây là một loại áp lực khó tả.
Nhưng đột nhiên, cậu tập trung ánh nhìn vào khuôn mặt của người Miêu đi đầu.
"Tai cao vượt qua lông mày..." La Bân nói thầm trong lòng.
Thuật xem tướng cần phải quan sát khuôn mặt.
Hiện tại, cách La Bân học tướng thuật là thông qua những chiếc đầu lâu trong ký ức ở ngoài đạo trường Thiên Cơ.
Chỉ là những cái đầu ở đó cũng có hạn, không đủ để thuật xem tướng thành công.
Nghìn người có nghìn mặt. Số lượng người mà La Bân tiếp xúc cùng lúc lại không đủ.
Trại Thiên Miêu này có mật độ dân số cao, rất thích hợp để cậu nghiên cứu sâu về thuật xem tướng.
Không biết đã qua bao lâu, vai bị vỗ nhẹ một cái, La Bân hoàn hồn, là Trương Vân Khê khẽ gật đầu với cậu.
Ngay phía trước, bảy người bước ra từ đám đông người Miêu.
Đi đầu là hai người già, là ông chú tám lúc nãy và một ông lão thấp bé, gầy gò, hói đầu.
"Đó là thủ lĩnh Lâu Phương, ông ấy tên là Miêu Di." Miêu Miểu nói nhỏ với bên cạnh La Bân: "Những người còn lại là cấp dưới của ông ấy, cũng là những trưởng lão được kính trọng trong trại Thiên Miêu chúng tôi."
La Bân từng nghĩ thủ lĩnh là danh xưng, còn Lâu Phương là tên, không ngờ cậu đã nhầm.
Rất nhanh, ông chú tám và Miêu Di đã dừng lại trước mặt họ, cả hai cùng đánh giá và xem xét.
"Có thể không cấy cổ, nhưng mấy người phải chịu sự giám sát của trại Thiên Miêu. Cậu phải đi gặp bà Lê. Bà ấy sẽ kiểm tra cậu, xem cậu có tư chất để giữ cổ Phệ Xác hay không. Nếu không, cậu phải để lại cổ Phệ Xác, rời khỏi trại Thiên Miêu. Việc này, cậu không có vấn đề gì chứ?"
Miêu Di tuy gầy gò thấp bé, nhưng khí chất rõ ràng cao hơn ông chú tám nhiều.
La Bân gật đầu.
Cậu không phải là người thích gây chuyện, đối phương đã nhượng bộ, như vậy đã đủ rồi.
Đợi Miêu Cô tỉnh lại, có thể nói chuyện, tình hình của nhóm Trương Vân Khê chắc chắn sẽ tốt hơn.
Mấy người phía sau Miêu Di tản ra, tạo thành một vòng vây quanh Trương Vân Khê, Hồ Tiến và Hoàng Oanh.
Sau đó Miêu Di đi vào trong trại Thiên Miêu, Miêu Miểu ra hiệu cho La Bân đi theo.
Những người đứng trước cổng trại đều tản ra, nhưng họ không đi xa, mà luôn đi theo bên cạnh.
Trại Thiên Miêu rất lớn, đường đi rộng rãi hơn ngoài trại nhiều.
Đi khoảng bảy tám phút, mấy người phía sau đột nhiên đưa nhóm Trương Vân Khê rẽ sang hướng khác, rời khỏi ngã rẽ.
"Họ đi về chỗ ở rồi, cậu yên tâm. Thủ lĩnh Lâu Phương chính là trưởng lão của trại Thiên Miêu chúng tôi, ông ấy hiểu quy tắc nhất, nói một là một." Miêu Miểu hạ giọng giải thích.
Về điều này, La Bân chỉ có thể thầm nghĩ, đã đến thì cứ an phận.
Mười phút sau, họ dừng lại trước một khoảng sân.
Hầu hết các tòa nhà của trại Thiên Miêu là nhà sàn. Đây là một khoảng sân vuông vức hiếm thấy, gạch xanh ngói nhỏ sát đất.
Trong không khí thoang thoảng mùi hương liệu, xen lẫn chút mùi khói hắc nồng.
Miêu Di bước lên đẩy cửa, rồi dẫn La Bân vào trong.
Trong sân có nhiều luống hoa, hương hoa lẫn vào, La Bân cảm thấy mũi mình hơi ngứa.
Gian nhà lớn ở giữa, cửa mở toang.
Theo bố cục thông thường, đây nên là nhà chính, nhưng bố cục bên trong hoàn toàn khác, sát tường là một chiếc giường lớn, sát mép ngoài có một bà lão rất già đang nằm.
Mí mắt bà cụp xuống, một tay đỡ cây trúc lớn, đầu nghiêng ra ngoài giường, miệng mũi đối diện với một đầu ống trúc, trên ống trúc có cắm một số ống trúc nhỏ, khói trắng bay lượn lờ.
Chỉ cần nhìn qua, La Bân xác định bà ta chính là bà Lê mà Miêu Miểu đã nhắc đến.
Miêu Di nói nhỏ vài câu, giải thích về lai lịch của nhóm La Bân, sau đó ông nhìn Miêu Miểu.
Miêu Miểu lập tức bước lên, đặt chiếc giỏ trước mặt bà Lê, rồi ghé sát tai bà, nói một tràng.
Nhìn trực diện, La Bân có thể nhận ra khẩu hình Miêu Miểu đang nói về cổ Phệ Tinh, cổ Phệ Xác và chuyện ông nội cô thu nhận đệ tử.
Đến đây, mọi thứ đều bình thường.
"Khụ khụ..." Bà Lê ho khan hai tiếng, mí mắt nâng lên một chút, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng mặt La Bân.
Một tay bà khẽ gõ lên điếu thuốc, La Bân liền cảm thấy mũi hơi ngứa.
"Tách", một con tằm đen rơi ra.
Con cổ Phệ Xác đó đó uốn éo hai cái trên mặt đất, dường như muốn bò về phía bà Lê.
La Bân lập tức cảm thấy ngạt thở, như thể tim cậu bị người ta siết chặt, không thể đập!
Cổ bản mệnh liên kết với sinh mạng.
Vô hình trung, cổ Phệ Tinh đã trở thành cổ bản mệnh của cậu.
Sau khi cổ Phệ Tinh bị mắc kẹt trong người Không An, đáng lẽ cậu phải bị thương nặng, may mà có Miêu Cô phóng ra cổ Phệ Xác để thay thế.
Không An ép cổ Phệ Tinh ra rồi thu nó lại, La Bân đã phải chịu một vết thương, nếu không có cổ Phệ Xác, cậu thực sự sẽ tàn phế về mặt tinh thần hoặc chết.
Thế này, có phải bà Lê muốn thu hồi cổ Phệ Xác không?
Cổ Phệ Xác đã di chuyển, uốn éo bò về phía Bà Lê.
Sắc mặt Miêu Miểu thay đổi, bất an cắn môi.
Tiếng gõ nhẹ liên tiếp vang lên, âm thanh này đối với La Bân vô cùng chói tai, giống như một con dao nhỏ đang chọc vào một bộ phận nào đấy trên người cậu, muốn cắt đứt một thứ gì đó.
Bất chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu La Bân.
Cổ Phệ Xác thực sự bị thu hồi rồi.
Vậy tổn thương do Cổ Phệ Tinh gây ra sẽ tái diễn sao?
Không chỉ vậy, cậu còn mất đi cổ bản mệnh thứ hai, hai tổn thương chồng chất lên nhau, tình hình sẽ còn tồi tệ hơn việc chỉ mất cổ Phệ Tinh đúng không?
Đột nhiên, La Bân ngẩng đầu nhìn chằm chằm bà Lê.
Bà ta muốn phế cậu sao!?
Đôi mắt của bà Lê vẫn đối diện với La Bân.
Không.
Không đúng.
Trong đôi mắt này không hề để lộ ý định giết người.
Là kiểm tra!
Bà Lê giống như Miêu Di đã nói, đang kiểm tra cậu có tư chất để giữ lại Cổ Phệ Xác hay không!
Nếu cổ Phệ Xác hoàn toàn bò qua, nghĩa là cậu không có. Trại Thiên Miêu sẽ trực tiếp ném cậu ra ngoài, mặc kệ cậu sống chết. Bất kể Miêu Cô nghĩ gì, đều là do Miêu Cô đã nhìn lầm!
La Bân đưa ra quyết định trong khoảnh khắc.
Cậu giơ tay trái lên, dựng ngón út, tay phải rút ra một con dao, cắt một cái, máu từ ngón út cậu lập tức chảy ra như suối, đồng thời một mẩu thịt nhỏ rơi xuống.
Con cổ Phệ Xác đang bò nửa chừng đột nhiên dừng lại, bật ngược trở về, chui vào vết máu, cắn lấy mẩu thịt của ngón tay đó, thân hình lại có vẻ mập mạp hơn một chút.
"Nuôi cổ bằng máu và thịt..." Bà Lê đột nhiên cười. Giọng bà quá khàn, lại còn hơi the thé, sự pha trộn này khiến tai người ta vô cùng khó chịu.
Miêu Di híp mắt, cảm xúc trong đôi mắt vô cùng phức tạp, phần lớn là ngạc nhiên và nghi ngờ.
Máu trên mặt đất biến mất, thịt cũng bị cổ Phệ Xác ăn sạch.
Bất chợt, cổ Phệ Xác cúi mình, phóng lên, rơi vào vết thương ngón út tay trái của La Bân, La Bân cảm thấy bị chích một cái thật mạnh, cổ Phệ Xác hút chặt ở đó, cậu vẫn cảm nhận được máu đang chảy là do con cổ này chủ động hút máu.
"Cậu có tư chất." Bà Lê không gõ điếu thuốc nước nữa, "Nhưng đừng tùy tiện dùng máu thịt nuôi cổ."
Cảm giác hút trên ngón tay biến mất, cổ Phệ Xác chui vào tay áo cậu, biến mất không thấy tăm hơi.
"Ông nội cháu quyết định cho cậu ta ở lại trại Thiên Miêu rồi sao? Vậy thì cứ tiến hành lễ Phách Trúc trước, rồi đi bái ba động Miêu sau." Bà Lê nhìn Miêu Miểu.
"Vâng, vâng." Miêu Miểu gật đầu mạnh.
"Còn về những người cậu dẫn đến, đừng làm gì cả. Cậu ta không có vấn đề thì người bên cạnh chắc cũng vậy. Đợi ông của Miêu Miểu tỉnh lại là có thể tiến hành nghi thức bái sư." Bà Lê dặn dò Miêu Di, "Chỗ ở thì cứ sắp xếp gần Miêu Cô."
"Vâng." Miêu Di gật đầu.
Bà Lê nhìn La Bân lần cuối, gật đầu, lộ vẻ hài lòng.
La Bân thở phào nhẹ nhõm. Cậu chắp tay lại, hành lễ.
Rời khỏi khoảng sân này, Miêu Di vẫn dẫn đường, Miêu Miểu đi bên cạnh cậu, tâm trạng vui vẻ và thoải mái hơn nhiều so với trước cổng trại.
Ánh nắng chiếu lên mặt cô, vẻ trong sáng, ngây thơ, còn xen lẫn chút non nớt, tạo nên một vẻ đẹp khác.
Đến đây, thực ra tâm trạng La Bân vô cùng tốt. Mọi chuyện tiến triển rất thuận lợi. Nhóm Trương Vân Khê được an cư, cậu cũng có thể yên tâm ở lại học nghệ, còn có thể nhân cơ hội này hoàn toàn chìm đắm vào đó, để thông suốt Thiên Tiên Toán.
Chỉ tiếc, La Bân không nhìn thấy tướng cách trên mặt mình lúc này.
Gò má cắm Thiên Thương, màu môi trắng sáng, ấn đường tròn sáng bóng, dáng mày thanh mảnh.
Đây không phải là tướng xấu, mà là tướng tốt!