Chương 644: Pháp khí chuyên dùng đối phó con người
Ngay từ lần gặp đầu tiên Đới Chí Hùng đã ngửi thấy mùi hương còn sót lại của ô huyết đằng trên người La Bân cùng với một mùi thi thể khác, cả hai mùi đó đều không hề đơn giản.
Một người sống lại có thể mang ô huyết đằng trên người sau đó rút nó ra, cơ thể lại có thể thi hóa rồi khôi phục lại bình thường.
Ngay lúc ấy, Đới Chí Hùng đã có hứng thú mãnh liệt với La Bân.
Chẳng qua ông ta lờ mờ cảm nhận được mối liên hệ như có như không giữa núi Quỹ và La Bân.
Trên người La Bân có thứ gì đó.
Nếu ông ta trực tiếp ra tay ngay, La Bân sẽ chạy trốn vào núi Quỹ, ông sẽ không còn cơ hội giành phần thắng.
Vì vậy, ông ta chọn rời đi.
Thượng Quan Tinh Nguyệt là mục tiêu của ông ta.
La Bân là phát hiện kèm theo.
Nếu có thể đạt được thì cả hai cùng vui, nếu không có được, đối với ông ta cũng không có tổn thất.
Ông ta có thể không cần mang theo Hồ Tiến.
Để lại Hồ Tiến chính là để lại một sợi dây.
Thà rằng La Bân không đến tìm ông ta, nếu đã to gan đến tìm, cậu phải để lại một thứ.
Hai câu trước đó khi nói với Thượng Quan Tinh Nguyệt, Đới Chí Hùng chừa lại chỗ trống, muốn xem Thượng Quan Tinh Nguyệt có nói dối hay không. Ông ta cố ý không nhắc đến tên La Bân, để cô chủ động nói ra.
Nét mặt và giọng nói đều rất bình thường, chứng tỏ Thượng Quan Tinh Nguyệt không có vấn đề gì.
Đới Tế được phái đi cũng bình thường.
Vậy là La Bân cẩn thận quá mức, nên vẫn chưa đến chăng?
Điểm này, Đới Chí Hùng vẫn chưa chắc chắn.
Đối với Thượng Quan Tinh Nguyệt, ông ta đã có cách giải thích, ngay cả khi biết La Bân đã vào địa cung, cô cũng sẽ không nghi ngờ gì nhiều.
Trong lúc suy nghĩ, thần thái của Đới Chí Hùng không hề thay đổi, vẫn ôn hòa và mỉm cười.
"Con hiểu rồi sư phụ." Thượng Quan Tinh Nguyệt tiếp tục giã thuốc.
"Hôm nay tâm trạng con có biến động, không thể luyện thành đan, về nghỉ ngơi cho tốt đi." Đới Chí Hùng đột nhiên nói.
"Vâng."
Thượng Quan Tinh Nguyệt đặt chày giã thuốc xuống, cung kính hành lễ, rồi bước ra ngoài.
Khi bóng dáng Thượng Quan Tinh Nguyệt biến mất giữa các kẽ tủ, Đới Chí Hùng lại nhìn cây đèn thứ ba, ngón tay khẽ gõ vào bàn dài.
Một người khác bước ra từ phía bên kia của chiếc tủ.
Người này gầy nhỏ, mặt đầy nếp nhăn, tóc đã bạc trắng, trông già hơn Đới Chí Hùng rất nhiều.
"Sư phụ." Đới Thông hành lễ.
"Đi coi chừng cô ta, đừng để cô ta đi lung tung. Lão Tam vẫn chưa về." Đới Chí Hùng nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn trên ngón tay: "Sắp xếp Lão Tứ đi xem sao."
"Vâng."
Đới Thông gật đầu, quay lưng rời đi.
Trong chốc lát, xung quanh cực kỳ yên tĩnh, Đới Chí Hùng luôn chú ý đến lò lửa, cho đến khi lửa lò dần tắt, ông ta mới đi về phía chiếc tủ bên phải, trong ngăn tủ bày rất nhiều bình lọ, ông ta lấy một cái, vặn vài vòng.
Tiếng cơ quan lách cách vang lên, dưới đáy tủ, bên cạnh chân Đới Chí Hùng xuất hiện một chiếc cầu thang đi xuống.
...
Đi sâu vào thần đạo khoảng trăm mét thì xuất hiện một cánh cửa.
Cửa đang mở, bên trong là một ngôi mộ rất lớn chứa đầy đồ tuẫn táng.
Ngôi mộ này không phải dùng để đặt quan tài, mà giống như phòng khách trong âm trạch, trong đồ tuẫn táng còn có bàn ghế, vì số lượng quá nhiều nên khiến người ta có cảm giác chật chội và không thể nhận ra được tác dụng của nơi này ngay.
La Bân đi một vòng quanh hang mộ này, sau đó tìm thấy một cánh cửa, là một con đường nghiêng xuống.
Đang định đi xuống, cậu đột nhiên cảm thấy ống quần cử động.
Cúi đầu nhìn, hóa ra là một con chuột lông xám trắng chui ra.
Là một con hôi tiên đi theo cậu vào sao?
Con hôi tiên kia đứng thẳng lên như người, nhìn cậu hai giây, sau đó vẫy đuôi, chui xuống con đường kia.
La Bân nhận ra vị tiên gia này có linh tính, nó xuống đây không phải vì chủ động đi theo, mà chắc là Hồ Hạnh biết cậu không cho cô đi cùng, nên đã sai khiển tiên gia đi theo cậu.
Khoảng một hai phút sau, hôi tiên quay lại, kêu vài tiếng chít chít, rồi lại chui vào lối đi cùng hầm mộ.
La Bân không hiểu tiếng của hôi tiên, nhưng cậu biết là bên dưới an toàn.
Trong đường đi hầm mộ quá yên tĩnh, tiếng bước chân quá rõ ràng, ánh sáng lại quá tối.
Chỉ có thần đạo là có đèn dầu sáng, khi đèn pin của La Bân chiếu vào một số đèn dầu trên đường đi, dầu đèn bên trong đã khô cạn từ lâu.
Sự yên tĩnh của nơi này khiến La Bân không khỏi hoài nghi rốt cuộc cậu đã vào rồi hay chưa vào, hay chỉ là đi trên bề mặt của địa cung mà thôi.
Không, đây chỉ là lối vào, phải là khu lăng mộ, vẫn chưa đến địa cung sao?
La Bân vừa suy nghĩ vừa đi.
Đi tiếp một khoảng thời gian rất dài, con đường gấp khúc vài lần, sau một lần gấp khúc nữa, đã đến điểm cuối, đây là một hầm mộ tám mặt rộng bằng nhau, ở giữa có một bức tượng người bằng đồng, bề mặt phủ đầy gỉ xanh.
Ở tám bức tường, mỗi bức tường đều có một cánh cửa, điều này khiến La Bân nhíu mày.
Sai sót rồi, cậu không nghĩ rằng vào địa cung lại gặp vấn đề về đường đi, hoàn toàn là do kinh nghiệm không đủ.
Tuy nhiên trong tình huống này trừ khi dẫn Đới Tế theo, để hắn dẫn đường, chứ chỉ bằng ba lời hai chữ cũng không thể nói hết bản đồ được.
Hôi tiên kêu vài tiếng chít chít, bò tới hướng một cánh cửa trong số đó.
La Bân đi theo, hôi tiên dừng lại, lại kêu chít chít.
"Ở đây ư?" La Bân thử hỏi.
Hôi tiên thật sự nghe hiểu, nó đứng thẳng lên, còn gật đầu.
La Bân không khỏi nuốt nước bọt.
Trừ lúc ban đầu cả nhóm cậu bị xuất mã tiên đè đến không ngóc đầu lên nổi, sau đó gặp lại Bạch Nguy thì cứ thua liền một mạch.
Bây giờ cậu mới cảm nhận được tác dụng của tiên gia.
Hôi tiên này dùng cách nào để xác định cánh cửa này là đường chính xác, mà không phải mấy cánh bên cạnh?
Nghi ngờ thì nghi ngờ, nhưng La Bân biết giờ không phải lúc tìm hiểu nguyên nhân.
Đúng lúc này, cậu đột nhiên có một cảm giác quái dị khó tả, giống như bị thứ gì đó nhìn chằm chằm.
Cậu quay đầu lại, bức tượng đồng phủ đầy gỉ xanh vẫn đứng yên tĩnh ở đó, không hề nhúc nhích.
Ảo giác sao?
Rõ ràng cậu cảm thấy có thứ gì đó đã động đậy và luôn nhìn chằm chằm cậu.
Nhưng không đúng, tượng đồng làm sao có thể động được?
La Bân đưa tay đẩy cửa, chuẩn bị đi tiếp.
Bất thình lình, có một tiếng hét chói tai vang lên!
La Bân rợn người, quay người lại thật nhanh.
Đập vào mắt là một bóng dáng cao gầy không biết từ lúc nào đã xuất hiện phía sau cậu, áo choàng rộng lớn, khuôn mặt vuông.
Dưới ánh đèn pin, trên khuôn mặt kia đầy lông màu đỏ li ti, trên đỉnh đầu dán một lá bùa, bùa rất hẹp, chỉ chiếm vị trí giữa lông mày, rũ xuống vị trí sống mũi, đôi mắt không bị che khuất, tròng trắng toàn là màu đỏ máu!
Phương sĩ lục thuật sao?
Nhanh quá!
Kỳ lạ quá!
Đối phương đã theo dõi cậu và đến phía sau cậu từ lúc nào?
Nhưng hình như có chút khác biệt?
Đối phương bất ngờ giơ hai tay lên, giáng thẳng vào mặt La Bân!
Móng tay sắc nhọn dài đến hai tấc!
Bị cào như vậy, xương cũng phải lộ ra!
Tốc độ phản ứng của La Bân không chậm, cậu lập tức né sang bên trái, tay quẹt qua thắt lưng, cầm lên chiếc chuông đồng!
Cậu dùng sức lắc mạnh!
Trong tiếng vang chói tai, người kia lại không có phản ứng gì, lại vung tay về phía La Bân!
Chuông đồng lại không có tác dụng sao?
Pháp khí của núi Lục Âm này khi đối phó với người luôn bách chiến bách thắng mà!
Thứ trước mặt này không phải là người sao?
Cũng không đúng, bản thân vật trấn dùng để đối phó với tà ma, tà khí càng mạnh, vật trấn càng mạnh.
Nếu đối phương đã không còn là người thì vật trấn càng nên phát huy tác dụng của nó...
Không kịp suy nghĩ, La Bân lại né đi.
Đối phương chộp hụt!
La Bân nhanh chóng cất chuông đồng, kéo giãn khoảng cách với thứ kia.
Cậu lùi rất nhanh, nhưng vẫn chưa đủ nhanh.
Thứ kia xoay người tại chỗ, lao thẳng về phía La Bân như gió.
Tiếng chít chít vang lên, là con hôi tiên thoáng qua, đến trước mặt La Bân, trong miệng ngậm một ngón chân cái rất lớn.
Thứ kia chậm lại trong một khoảnh khắc.
Lại là tiếng chít chít vang lên, Hôi tiên lần nữa xông về phía thứ kia.
Thứ kia dừng lại, nhấc chân, giẫm mạnh xuống đất!
Hôi tiên nhanh chóng né tránh, mặt đất rung chuyển.
La Bân lấy côn đồng ra, nắm chặt trong tay.
Chuông đồng không có tác dụng, thứ này chắc là có tác dụng chứ?
Có điều, lòng La Bân không khỏi chùng xuống.
Lỡ như cũng không có tác dụng thì sao?
Thứ kia đã bắt đầu tiến lại gần cậu.
Trong đầu La Bân đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.
Bộ pháp khí mà Lục Hựu sử dụng nếu chỉ là để đối phó với người thôi thì sao?
Nó chuyên dùng để đối phó với người, chứ không phải đối phó với tà vật?
Nghĩ đến đây, La Bân cất côn đồng, lại né tránh.
Bóng dáng xám trắng lướt qua.
Thứ kia vung chân đá ra một cú quét ngang.
Tiếng chít chít vang lên, Hôi tiên lại tấn công hụt.
Nhưng điều này đã giúp La Bân tranh thủ được thời gian.
Bên vai kia của La Bân có đeo một cái túi, cậu luôn mang theo người, Lúc này cái túi đã ở trong tay cậu và được mở ra.
Đó là một khúc gỗ dài bằng cẳng tay, màu vàng trắng xen kẽ, mang theo một vệt đen cùng với các vân lưới như mạng nhện.
Là gỗ dẻ bị sét đánh!
Thứ này là Trần Tổ đã nhờ người chế tác rồi giao cho La Bân.
Trên người La Bân còn có vài lá bùa gỗ bị sét đánh, nó trong túi khi Bạch Nguy trả lại truyền thừa, ban đầu bị Tiêu Khắc lấy đi, sau đó được Bạch Nguy cướp lại.
Bùa gỗ bị sét đánh dùng một lá là mất một lá.
Còn tâm gỗ này lại là vật trấn trực tiếp!
Nắm chặt một đầu, La Bân dùng nó như một cây gậy ngắn, quất mạnh vào thứ kia!
Thứ kia hét lên một tiếng chói tai, đột ngột dừng lại. Điều này hoàn toàn trái với quán tính, nó quay người muốn chạy!
Bóng dáng xám trắng lại thoáng qua.
Thứ kia loạng choạng không thể phòng bị hôi tiên, chân lập tức mất thăng bằng, ngã sầm xuống đất!
La Bân bước nhanh lên, trực tiếp quất tâm gỗ vào sau gáy nó!
Cảm giác đau nhói và nóng bỏng ập đến, giống như bị điện giật, La Bân đột ngột buông tay.
Trong tiếng lách tách, thứ kia bắt đầu bốc cháy dữ dội!
Quần áo nhanh chóng cháy thành tro, cơ thể cũng nhanh chóng trở nên cháy đen.
Tâm gỗ lăn sang một bên, La Bân vội nhặt lên, thở phào, may mà bản thân tâm gỗ không bị hư hại gì.
Tâm gỗ dẻ bị sét đánh này thật hung dữ!
Còn chưa khắc bất kỳ phù chú mà đã trấn chết thứ tà vật này sao?
Trong tiếng chít chít, hôi tiên chạy về từ góc tường, nó nhảy lên nhảy xuống giống như đang lo lắng.
"Còn có vấn đề gì sao?" La Bân nhíu mày.
Hôi tiên vẫy đuôi thật mạnh, rồi đứng yên, chỉ quay mông về phía La Bân.
Không có chuyện gì xảy ra nữa ư?
La Bân bình tĩnh lại.
Cậu ngồi xuống bên cạnh thứ kia, dùng con dao khều nó lật lại.
Làn da cháy đen của nó giống như bị sét đánh, nhất là đôi mắt đã mất đi màu đỏ máu, chỉ còn lại sâu hõm khô quắt, giống như bị mất nước.
"Thi thể sao?" La Bân lẩm bẩm: "Có chút không đúng..."
Thực ra về phương diện này, La Bân không biết nhiều.
Cậu đã thấy không ít người chết, càng thấy rất nhiều tà ma, nhưng thi thể theo ý nghĩa thực sự cậu chỉ thấy có một thứ là Yểm thi.
Yểm thi ban đầu không thể cử động, luôn ở trong quan tài, thứ cử động là kẻ săn mồi, sau này Yểm thi cử động, bước ra là vì đã bị Bạt Tiêu đồng hóa và kiểm soát.
"Bị một thứ gì đó kiểm soát à?" La Bân tự lẩm bẩm, đồng thời nhìn về cánh cửa bên cạnh.
Thi thể này cậu phải giấu đi, mới có thể đi tiếp, nếu không một khi có người khác đi qua đây, sẽ phát hiện nơi này có vấn đề.
Thứ này chắc là vật bảo vệ của địa cung, ngăn người khác vào.