Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 64

Chương 64: Có người, không lời

Nhà của bà thầy đồng Hà Quỷ ở gần sân nhà của Vưu Giang, mà nơi này lại vô cùng nguy hiểm, tốt nhất là không nên nán lại lâu.

Vì thế hai người họ hiểu ý nhau, rảo bước thật nhanh.

Đột nhiên, La Bân dừng lại.

"Sao thế Tiểu Sam?" La Phong hỏi.

Cậu theo bản năng ôm lấy ngực trái, tim đập loạn xạ không nói nên lời.

Rõ ràng lúc nãy vẫn ổn.

Là vì lo lắng Chương Lập sẽ nói ra việc cậu từng tiếp xúc với Cố Di Nhân?

Nhưng dù có nói thì cũng không sao, đó là chuyện từ lâu rồi.

Cố Di Nhân hiện tại cũng không còn bị nhốt dưới hầm phòng cậu nữa, những điều này đều có thể giải thích được.

"Không sao đâu, bố." La Bân cười nhẹ.

"Ừ, không sao là tốt, đi thôi." La Phong gật đầu.

Không bao lâu sau, hai người đi qua ngã rẽ phía trước và bước vào một con đường thẳng.

Bờ đường có một chỗ sụt lún, La Bân giẫm vào đó.

Từ đây đến sân nhà chỉ mất chưa đến hai phút rưỡi.

Trong sân rất yên tĩnh, dường như không có ai ở nhà.

"Bà nó?" La Phong gọi một tiếng.

Không có ai trả lời.

La Bân chạy về phía bếp, còn La Phong thì vội vàng vào phòng ngủ.

Trong bếp không có ai, La Bân quay đầu, La Phong cũng từ phòng ngủ trở ra, nhíu mày.

"Có phải bên nhà họ Trần có biến động lớn quá, mẹ lo cho chúng ta nên chạy qua đó xem không?" La Bân hỏi.

"Ừ, chắc là thế rồi." La Phong gật đầu. "Vốn dĩ bố định gọi mẹ qua để bảo Trương Vận Linh đến, giờ thì con tự đi đi, chắc không cần bố dặn dò, con hiểu mà đúng không?"

La Bân lúng túng.

Cố Nhã vốn có ý định tác thành cậu với Trương Vận Linh.

La Phong tuy trong một số hoàn cảnh đã có cái nhìn khác về Trương Vận Linh, nhưng vẫn chưa thực sự xem cô như người nhà, có gì cũng phải đợi đến khi ra khỏi thôn.

Thật ra, La Bân cũng hiểu điểm này, nên dù trong lòng có chút rung động nhưng cậu cũng muốn đợi cả nhà đến nơi an toàn rồi tính tiếp.

La Bân gật đầu, rồi chạy đi.

Trên đường thôn không có nhiều người, có lẽ đều đang tụ tập ở đầu hẻm nhà chị em họ Trần.

...

Lúc này, trong sân nhà Vưu Giang.

Bên giếng nước, Vưu Giang đang múc nước, cọ rửa một miếng thịt hun khói dính đầy tro bếp. Miếng thịt từ đen xì dần chuyển sang màu đỏ thẫm vàng ươm của thịt hun bình thường.

Thịt hun khói bình thường đều có cả nạc lẫn mỡ, kể cả thịt lợn rừng treo trong bếp anh ta cũng vậy, nhưng miếng thịt này lại rất nạc, thớ cơ hiện rõ ràng, trông như một khối gân.

Trương Vận Linh đứng cách hắn ba mét, trên tay cầm một con búp bê vải khâu vụng về, nghi ngờ hỏi: "Đã mấy ngày rồi, sao anh vẫn chưa hành động?"

"Chuyện săn mồi, cô không hiểu đâu." Vưu Giang không ngẩng đầu, lại lấy một chậu nước sạch rửa thịt lần nữa.

"Săn mồi? Tôi đâu bảo anh đi săn mồi?" Trương Vận Linh nghiêm túc nói: "Muốn rời khỏi thôn, chúng ta cần loại bỏ kẻ cản đường."

"Với cô, hắn là người. Nhưng với tôi, hắn là con mồi, một con mồi thông minh, gian xảo, có răng nanh sắc nhọn. Cơ hội chỉ có một lần, thành công thì được, thất bại thì không bao giờ săn được nữa. Tôi đang chờ cơ hội, cô gấp cái gì?" Vưu Giang đứng dậy, đang định đi vào bếp thì dừng lại trước mặt Trương Vận Linh: "Ở lại ăn cơm không? Thịt gân hun khói, cơm nếp rút nước, còn có canh sườn xông khói."

Trương Vận Linh mím môi, ánh mắt lộ rõ sự phản cảm.

Thật ra, cô thấy phản cảm không phải vì con người Vưu Giang, mà là vì món ăn hắn chuẩn bị.

"Cảm ơn, tôi ăn chay." Cô từ chối.

"Ồ." Vưu Giang gật đầu, "Đừng đến nhà tôi nữa, như vậy không ổn. Tôi là người bình thường, không nên quá thu hút sự chú ý. Cô thì khác, cô không nên quen biết tôi, cũng không nên đến đây, cô có thể sẽ dẫn những người khác đến."

"Trong thôn đang xảy ra chuyện, đội bảo vệ đều ra ngoài, thôn dân cũng tụ tập qua đó hết rồi nên tôi mới đến. Tôi rất cẩn thận, trên đường hầu như không gặp ai." Trương Vận Linh giải thích.

"Vậy thì tốt. Tóm lại, đây là lần cuối cùng. Sau khi tôi săn được Chung Chí Thành, sẽ đến tìm cô." Vưu Giang nói.

"Được." Trương Vận Linh cúi đầu, quay người rời đi.

Bất ngờ, Vưu Giang vụt qua bên cạnh cô.

Bóng dáng mạnh mẽ, tốc độ bùng nổ như một con báo!

Cửa mở bật ra, Vưu Giang lao ra ngoài.

Trương Vận Linh vừa mới ngẩng đầu thì đã thấy ở ngoài có một người đang chạy.

Là một người phụ nữ!

Trông rất quen!

Cố Nhã!

Bà vừa chạy được bảy, tám mét thì bị Vưu Giang túm tóc, đánh mạnh vào gáy.

Sau đó, Vưu Giang nhanh chóng quay lại sân, lúc đóng cửa còn cảnh giác nhìn quanh bốn phía.

Hắn kéo Cố Nhã vào giữa sân, ném mạnh xuống đất, rồi lại vội vã ra ngoài xóa dấu vết kéo lê, động tác nhanh gọn, chỉ chừng một hai phút là xong.

Mặt Trương Vận Linh tái mét.

Vưu Giang trầm giọng: "Đây là cẩn thận mà cô nói hả?"

"Tôi..." Trương Vận Linh hoảng hốt.

"Cô với nhà họ La vốn đã thân nhau, La Phong rất khó đối phó." Vưu Giang ngồi xổm, tay bóp mặt Cố Nhã, híp mắt, dùng sức khiến khuôn mặt cô biến dạng, đỏ bừng, rồi lại kéo mạnh đầu lên.

"Đừng làm hại dì Cố!" Trương Vận Linh bước tới, giơ tay ra cản.

Vưu Giang buông tay, đầu Cố Nhã đập mạnh xuống đất.

"Cô có biết mình đang nói gì không? Cô ta nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng ta, cô ta đã theo dõi cô đến đây."

"Cô không thấy lạ sao? Mấy hôm trước, cô còn mở cửa sổ nhà họ, họ đều có thể chết. Sao giờ lại không cho đụng đến cô ta?"

Cơ mặt Vưu Giang co giật dữ dội, nói một câu phải giật ba lần.

Hắn từ từ đứng lên, nhìn Trương Vận Linh: "Cô... Sẽ không vì vậy mà nói linh tinh ra ngoài chứ? Tôi giao kèo với cô là vì muốn rời khỏi thôn. Và đừng quên, người phải du thôn là cô, không phải gã mập Trương Quân. Chúng ta đang cùng ở trên một con thuyền mà." Vưu Giang nở nụ cười quái dị.

Trương Vận Linh run rẩy, mắt không rời khỏi Cố Nhã đang nằm dưới đất, mặt trắng bệch rồi đỏ bừng.

"Cô có thể đi rồi."

Nụ cười của Vưu Giang biến mất ngay, giọng nói trở nên lạnh lẽo.

...

"Tiểu Linh?"

La Bân gõ cửa hơn một phút, trong sân vẫn im lặng, không có cả tiếng bước chân.

Trương Vận Linh không ở nhà?

La Bân gọi thêm một tiếng, vẫn không ai trả lời, nghĩ bụng chắc cô cũng ra ngoài xem náo nhiệt ở hẻm nhà họ Trần.

La Bân thở dài, xoay người về nhà.

Thật ra vết thương ở cánh tay phải không còn chảy máu nữa, chỉ là chỗ khâu bị bung ra, đợi liền sẹo sẽ hơi xấu, không có gì nghiêm trọng.

Cậu đi được nửa đường, vừa lên đến đường chính thì gặp một người đi ngược lại, cúi đầu, bước nhanh.

"Tiểu Linh?" La Bân vui mừng gọi.

Trương Vận Linh giật mình.

"Tiểu Sam? Sao cậu lại ở đây? Không phải cậu nên..." Trương Vận Linh bối rối.

La Bân mỉm cười: "Nên về nhà đúng không?" Nhìn vai phải một cái, La Bân nói: "Bên nhà chị em họ Trần xảy ra chuyện ngoài dự đoán của ba và em, ông ấy bị thương nặng, vết thương của em cũng bị rách, bà đồng nói xử lý chưa kỹ, bảo em đến tìm chị."

"Ừ... Đi thôi..." Trương Vận Linh cúi đầu, bước về phía nhà mình.

La Bân đi theo, nhưng có hơi nghi ngờ.

Trương Vận Linh có gì đó không đúng thì phải.

Là vì Trần Tiên Tiên nuôi tà ma sao?

Đúng rồi, Chung Chí Thành công bố chuyện này chắc chắn sẽ khiến dân làng hoảng loạn, mất bình tĩnh.

Như Cố Nhã chỉ biết trong làng có người giả làm tà vật giết người thôi mà đã sợ đến mức như vậy, giờ xuất hiện một kẻ nuôi tà ma trong nhà, thậm chí bắt thôn dân làm thức ăn, nghĩ thôi đã rùng mình.

Trương Vận Linh hồn bay phách lạc thế này cũng hợp lý.

Trong lúc đi, La Bân còn gặp vài người trông có vẻ hoảng loạn. Trừ những người đi cùng gia đình, còn lại ai nấy đều giữ khoảng cách như sợ bị tiếp cận.

Không lâu sau, hai người đã đến nhà Trương Vận Linh.

Vào phòng khách, cô lấy ra bộ kim dao, tỉ mỉ xử lý lại vết thương cho La Bân.

Trong lúc làm, mấy lần cô đâm sai kim, La Bân đều nhịn đau không hé răng.

Trương Vận Linh thực sự không tập trung.

Cuối cùng cũng xử lý xong vết thương.

"Tiểu Sam, cậu... Có thể đừng về nhà không?" Trương Vận Linh ngẩng đầu, mắt ngấn nước như sắp khóc.

La Bân sững sờ.

"Tôi sợ..." Cô run rẩy.

Lúc này La Bân mới nhận ra Trương Vận Linh đã cắn môi sâu đến mức môi rướm máu.

"Việc này..."

La Bân không biết nên làm sao.

Trương Vận Linh nghĩ rằng bố mẹ mình chết vì Trần Tiên Tiên sao?

Chuyện này có thể chủ nhân của thân xác này biết, nhưng cậu thì không.

Chỉ có Cố Nhã từng nhắc sơ qua, cha mẹ Trương Vận Linh là bác sĩ Đông y, còn chi tiết cụ thể cậu không hề hay biết.

La Bân vỗ nhẹ lên lưng Trương Vận Linh, không nói gì, chỉ yên lặng ở bên.

Có lúc, khi nỗi đau quá sâu, người ta không cần lời an ủi, chỉ cần có người bên cạnh, dù im lặng.

Kiếp trước, khi hay tin mẹ mất, nhìn đống trứng hấp vỡ, khoai tây xào văng tung, máu thịt lẫn lộn, cậu đau đớn tột cùng. Vậy mà họ hàng chỉ biết nói "nén đau thương", nói mẹ cậu chết vậy là được giải thoát, mà cậu thì lại càng khổ sở. Thậm chí mỗi lần nhớ lại, cậu không thể nào chợp mắt.

Vì thế sự đồng hành của một người ở bên bạn khi đang đau buồn, chỉ cần "có người, không lời".

truyenfull,truyenfull vn