Chương 634: Núi làm ranh giới, khe núi làm đòn giáng
"Á?" Miêu Miểu lại bị hành động đột ngột của La Bân làm cho giật mình, cô ta khẽ hỏi, "Chỗ nào không đúng?"
"Tướng xương tuy thật, nhưng tướng mặt chưa thể hiện, vừa là do đối phương che giấu rất sâu, vừa là do mệnh số chưa cố định, nếu đã cố định, tướng mặt sẽ xuất hiện, lại chiếu rọi tướng xương, ba lần chết mới là cái chết không tránh khỏi. Hiện tại vẫn còn cơ hội. Chỉ là nếu trên đường chúng ta lên núi mà tướng mặt hoàn toàn biểu lộ thì thật sự chỉ có thể bỏ cuộc."
La Bân nói rất dứt khoát.
"Ông có thể đảm bảo an toàn cho Miêu Miểu không? Nếu ông có thể, vô hình trung, mệnh số giống như phản phệ, đối phương muốn bắt tôi, giết Miêu Miểu, thậm chí giết ông, chỉ cần hai người không chết, mục đích của hắn sẽ không thực hiện được. Nói cách khác, rất có khả năng chúng ta sẽ đạt được mục đích của mình, hoặc là tìm thấy Hồ tiên sinh, hoặc là bắt được người này, có thêm nhiều thông tin."
Nhưng chiếc bình gốm trong chiếc giỏ đeo lưng lại không có bất kỳ phản ứng nào.
"Không phải lúc nào ông nội cũng tỉnh táo, sức khỏe ông không tốt, trừ khi ông muốn tỉnh hoặc tôi gọi ông. Nhưng tôi nghĩ, không cần gọi, ông đều sẽ bảo vệ tôi." Miêu Miểu giải thích.
La Bân im lặng.
Miêu Miểu nói như vậy chẳng khác nào không nói.
Vẫn là mạo hiểm, vẫn là không chắc chắn.
Phải đánh cược.
Đừng nói là chắc chắn, ngay cả một nửa cơ hội thành công, La Bân cũng không có.
Những thứ không biết thường có nguy hiểm lớn nhất.
"Chúng ta đi thôi." La Bân khàn giọng nói.
"Hả?" Miêu Miểu sững sờ, khẽ hỏi: "Cậu sợ?"
La Bân nhíu mày.
Sợ?
Thực ra có thể nói phong cách làm việc của cậu bây giờ ngày càng giống một tiên sinh âm dương.
Nói thẳng ra, kiềm chế nguy hiểm trong phạm vi có thể kiểm soát mới là cách làm đúng đắn nhất của một tiên sinh đạt chuẩn.
Không giải thích với Miêu Miểu, La Bân quay người, trở lại theo con đường cũ.
Miêu Miểu vội vàng đi theo.
"Thực ra cậu hoàn toàn có thể thử. Cổ Phệ Xác trên người cậu rất lợi hại, ông nội đã nuôi nó nhiều năm rồi, dù cậu không thể chủ động thả nó ra, nhưng vào thời khắc mấu chốt, nó vẫn có thể bảo vệ cậu. Với lại tôi cũng lợi hại lắm, lúc quan trọng tôi cũng có thể nhờ ông nội ra tay."
La Bân: "..."
Khả năng của Miêu Miểu, về cơ bản La Bân đã bỏ qua.
Đúng, Miêu Cô mạnh, đây cũng là lý do Trương Vân Khê để Miêu Miểu đi cùng, nhưng cậu đã không nhận được câu trả lời của Miêu Cô, yếu tố không chắc chắn quá lớn.
Còn việc ký thác mạng sống vào cổ Phệ Xác, La Bân lại càng không yên tâm.
Phải biết rằng đối phương là phương sĩ lục thuật, môi trường sống của họ sẽ không yếu hơn núi Quỹ, không yếu hơn núi Thiên Cơ, càng không yếu hơn núi Phù Quy.
Trời mới biết đối phương có thủ đoạn gì, lỡ như họ ra đòn chí mạng thì sao?
Không trách La Bân chuẩn bị không chu đáo, Trương Vân Khê cũng không nhìn ra Miêu Miểu sẽ gặp nguy hiểm, tướng mặt không hề thể hiện điều gì.
Hai người nhanh chóng quay lại đầu thôn.
Ánh nắng rất gắt, đầu thôn cực kỳ yên tĩnh, cơ bản không thấy bóng dáng người dân nào.
La Bân tiếp tục đi về phía trước, cậu không chọn dừng lại.
Đột nhiên, điện thoại rung lên.
La Bân mở tin nhắn, đập vào mắt là một dòng chữ: "La tiên sinh... cứu mạng. Bọn họ muốn giết tôi, tôi tạm thời thoát được rồi, nhưng tôi không dám trực tiếp xuống núi... Cậu phải đến đón tôi."
Dòng chữ này khiến tim La Bân đập mạnh một lần nữa.
Lúc này, La Bân đã có thể khẳng định Hồ Tiến có vấn đề!
Không, không phải Hồ Tiến, điện thoại đã không còn do Hồ Tiến sử dụng nữa.
Là đối phương nhận thấy cậu không lên núi, nhận thấy cậu có thể rời đi nên lập tức có hành động.
La Bân đi nhanh hơn.
Nhưng đang đi, cậu bỗng phát hiện có điều không ổn.
Không phải đường đi có vấn đề, mà là sắc mặt của Miêu Miểu đã thay đổi.
Có thể thấy vị trí cằm của cô ta xuất hiện một vết lõm mỏng manh.
Đây là một trong những tướng chết.
Rõ ràng là đã kịp thời quay lại rồi mà?
Vẫn sẽ gặp chuyện sao?
Hay là phía trước có chuyện?
La Bân dừng lại.
"Sao vậy?" Miêu Miểu tỏ ra bất an, vì trông La Bân không bình thường.
La Bân không nói gì, chỉ chuyển ánh mắt khỏi Miêu Miểu, nhìn thẳng về phía trước.
Cách khoảng một dặm đường có thể nhìn thấy một khe núi.
Vào thôn Lỗ Đệ, đi qua khe núi đó, rồi đi thêm vài dặm nữa là có quốc lộ, họ có thể về lại thành phố.
Biểu hiện trên mặt, La Bân không nhìn thấy gì.
Nhưng tướng chết của Miêu Miểu sẽ không giả.
"Đi." La Bân nói.
Miêu Miểu không hiểu gì trước loạt hành vi kỳ lạ của La Bân.
Cô ta chỉ có thể nghe lời, cùng đi tiếp về phía trước.
Đi được khoảng nửa dặm, La Bân lại dừng lại.
Cảm giác lạnh lẽo lại xuất hiện, trên mặt Miêu Miểu lần nữa xuất hiện thêm một tướng chết, lông mày bị đứt đoạn ở giữa và rụng vài sợi.
Hay cho Đới Chí Hùng, chỉ cần đến tìm Hồ Tiến là đã vào bố cục của ông ta sao?
Đồi Phần Đầu mà Hồ Tiến chỉ dẫn có vấn đề.
Vấn đề không chỉ có vậy, chỉ cần đến thôn Lỗ Đệ là đã không thoát được sao?
"Quay lại." La Bân nói.
Không chút do dự, La Bân quay người trở về.
Miêu Miểu tuy không hiểu nhưng vẫn đi theo La Bân.
Có thể thấy lông mày của Miêu Miểu trước đó đang rụng đã không còn rụng nữa, đường lõm nhỏ trên cằm cũng biến mất.
An toàn rồi?
Nhưng trái tim đang treo lơ lửng của La Bân vẫn không thể bình tĩnh lại được.
Lúc này, hai người họ lại quay về điểm xuất phát, bên ngoài thôn Lỗ Đệ.
Đứng ở vị trí này vẫn có thể nhìn thấy đồi Phần Đầu.
Cái khe núi kia thì trở nên xa hơn.
Nhưng nhìn từ xa, toàn bộ khe núi có hơi giống phần lõm của cái máy chém.
Phía trên trống rỗng, trông có vẻ không bình thường.
Nhưng đối với núi mà nói, như vậy lại là bình thường, không thể nào phía trên núi lại hình thành nửa trên của cái máy chém được.
Điều đó căn bản là đi ngược lại với lẽ thường, cũng không thể tồn tại.
Chỉ là trong lòng La Bân vẫn có một nỗi lo không nói nên lời.
Mỗi lần đi qua khe núi đó là đi một đoạn trong máy chém sao? Chẳng qua phía trên không có nửa còn lại của lưỡi dao, nên không hình thành cục diện phải chết?
La Bân không còn chú ý đến bản thân khe núi nữa, cậu nhìn sang bên kia.
Nơi khe núi tọa lạc là một ngọn đồi nhỏ, bên cạnh là một ngọn núi lớn hơn một chút, vách núi dựng đứng.
Mồ hôi lạnh chảy xuống từ trán, lúc này La Bân mới phát hiện ra điểm mấu chốt.
Đúng, trên khe núi không có máy chém, nhưng một khi có một tảng đá từ vách núi bên cạnh rơi xuống thì sẽ hình thành thế máy chém, trực tiếp chém xuống!
Phong thủy sẽ trực tiếp thành hình!
Khoảnh khắc ấy, người đi qua khe núi nhất định sẽ bị chém thành thịt nát, xương tủy không còn!
Và đó còn chưa phải là điều nguy hiểm nhất.
Khi đi vào đây, La Bân đã không để ý hai bên khe núi đều là những dãy núi liên tục, tạo thành một vòng cung bao quanh.
Thôn Lỗ Đệ nằm trong vòng cung này, ít nhất là nhìn phía trước, con đường duy nhất để rời khỏi đây chính là khe núi.
Muốn đi đường khác, phải vượt núi!
Ra vào chỉ có một con đường!
"Sao cậu lại không nói gì nữa vậy? Cậu hơi kỳ lạ..." Miêu Miểu càng lúc càng không được tự nhiên, cô ta hỏi La Bân.
La Bân nhắm mắt, lấy lại bình tĩnh. Cậu không trả lời Miêu Miểu.
Đối với môi trường hiện tại, cậu đã có một suy đoán.
Nơi này đã là hang ổ của Đới Chí Hùng rồi!
Chỉ là nơi đây tương tự như núi Quỹ, bề ngoài là bề ngoài, bên trong là bên trong, hai nơi có sự khác biệt rõ rệt.
Việc bố trí phục kích cậu là ở bề ngoài.
Giống như đi trên con đường núi bình thường của núi Quỹ, nhưng lại không vào trong núi Quỹ!
Lối ra bình thường có nguy hiểm là kế hoạch dự phòng mà Đới Chí Hùng để lại, để tránh việc cậu không lên đồi Phần Đầu.
Như vậy càng không thể đến đồi Phần Đầu.
Những con đường khác chắc chắn không phải là lối ra, sẽ có nhiều nguy hiểm hơn, thậm chí giam giữ cậu, kéo dài thời gian, để những kẻ phục kích đến.
Bây giờ cậu không thể nghĩ đến lối ra, phải tìm một con đường khác!
Nghĩ đến đây, tim La Bân đập thình thịch.
Cậu có một ý tưởng. Ý tưởng này nếu có vấn đề, e rằng còn nguy hiểm hơn cả việc đi vào đồi Phần Đầu! Nhưng một khi thành công, hẳn là có thể tạo ra điều kiện để thoát đi, thậm chí là cứu Hồ Tiến và Hoàng Oanh!