Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 632

Chương 632: Động Tam Miêu, lễ Phách Trúc

Đã ba ngày trôi qua.

Nơi nhóm La Bân đặt chân đến gọi là thành phố thành phố Tế Thủy.

Địa chỉ mà Hồ Tiến cung cấp nằm ngay gần thành phố này.

Nơi ở do tài xế Triệu Lâm chọn. Người này là đệ tử của đạo trường Ngọc Đường, phụ trách mọi công việc lặt vặt.

Mấy ngày nay trên đường đi, cánh tay của Bạch Nguy đã đỡ hơn nhiều, phương pháp chữa trị vết thương của bạch tiên nương nương quả nhiên cao siêu.

Miêu Cô chưa từng ra ngoài lần nào.

Miêu Miểu cũng không nói chuyện.

Sau khi Triệu Lâm sắp xếp chỗ ở cho họ xong liền rời đi.

Trương Vân Khê giải thích rằng Triệu Lâm sẽ luôn ở gần đó, chờ lệnh điều động.

Về việc này, La Bân không có ý kiến.

Bạch Nguy và Hồ Hạnh lại càng không có ý kiến.

Lý do chính để họ chọn tìm chỗ ở trước là vì vết thương của Bạch Nguy chưa lành.

Nếu không phải vì mối đe dọa từ núi Lục Âm, thành phố Nam Bình thực sự quá nguy hiểm, La Bân và Trương Vân Khê cũng sẽ không chọn lên đường nhanh như vậy, bây giờ coi như đổi chỗ cho Bạch Nguy dưỡng thương.

Đương nhiên, họ có thể từ từ điều tra nơi ở của Đới Chí Hùng.

Đúng là Hồ Tiến đã cho địa chỉ chính xác, nhưng La Bân vẫn cẩn thận, không mạo hiểm đi ngay.

Khi đến nơi đã là buổi tối,họ không đi đâu khác.

Nghỉ ngơi một đêm, xua tan mệt mỏi sau mấy ngày đi đường, sáng sớm hôm sau, La Bân ra ngoài mua về mấy lồng bánh bao nóng hổi cùng với bánh quẩy vừa ra lò, coi như mọi người đã có một bữa sáng ấm áp.

Ăn xong, Trương Vân Khê mở lời: "Tôi nghĩ thế này, La tiên sinh đi gặp Hồ Tiến trước để thăm dò tình hình, mục đích của chúng ta không chỉ là cứu người, mà còn là thi đan. Ngoài ra, La tiên sinh phải tính đến việc cứu ba người, phải đưa Thượng Quan Tinh Nguyệt ra ngoài."

La Bân im lặng chỉ hơi nhíu mày.

"Nếu cậu còn muốn quay lại núi Quỹ thì không thể thiếu Thượng Quan Tinh Nguyệt, trừ khi cậu quyết định không quay lại, nếu vậy, cậu cũng phải tính đến mối họa trên người. Không chỉ có vậy, Tần tiên sinh có lẽ vẫn còn ở trong núi, theo suy nghĩ của tôi, dù La tiên sinh không cần Thượng Quan Tinh Nguyệt, tôi vẫn muốn thả cô ta về, biết đâu cô ta có thể giúp được Tần tiên sinh." Trương Vân Khê giải thích.

Ánh mắt của Bạch Nguy và Hồ Hạnh đều rất lạnh lùng.

Rõ ràng họ không có ấn tượng tốt với Thượng Quan Tinh Nguyệt.

Miêu Miểu không hiểu nên ngồi im bên cạnh.

"Tôi hiểu rồi." La Bân gật đầu, "Sẽ cứu."

"Ừ, vậy tạm thời cứ quyết định như thế, bước tiếp theo làm gì thì phải xem tin tức cậu dò la được. Hồ Hạnh, cô đi theo La tiên sinh,phải đảm bảo an toàn cho cậu ấy, rõ chưa?" Trương Vân Khê nhìn Hồ Hạnh.

"Được." Hồ Hạnh gật đầu.

Lúc này Miêu Miểu lại lắc đầu, cô ta nhíu mày lại, chu môi.

"Hửm?" Trương Vân Khê nhìn Miêu Miểu, nói: "Cô có ý kiến gì sao?"

Miêu Miểu không nói gì, chỉ nhìn La Bân.

Có tiếng ho khan vang lên từ sau lưng cô ta.

Miêu Miểu thở dài, tay còn phe phẩy trước miệng mấy cái.

"Ông ơi, con nghẹt thở chết mất." Cô ta trách móc.

Trương Vân Khê sững người.

Bạch Nguy mấp máy môi, dùng khẩu hình nói cô ta bị bệnh.

Lúc này La Bân mới nhớ khi đó Miêu Miểu định nói chuyện thì Miêu Cô đã bảo cô ta không được nói. Thoáng cái đã bốn ngày, cho đến giây trước Miêu Miểu vẫn còn tuân thủ, nếu Miêu Cô không ho, e là cô ta sẽ mãi im lặng như thế.

"Cô ta không được, cô ta quá yếu." Miêu Miểu nhìn Hồ Hạnh.

"Cô nói ai không được?" Hồ Hạnh đứng bật dậy.

"Ai gấp gáp thì người đó không được, tôi đạp phải đuôi của cô à?" Miêu Miểu trông vẻ ngoan ngoãn, nhưng cách nói chuyện lại rất châm chọc.

"Cô..." Hồ Hạnh trực tiếp chỉ ra sân, ý là hai người đấu một trận.

"Thế cô bằng lòng đi không? Nếu cô đi thì đương nhiên không thành vấn đề." Trương Vân Khê mở lời.

"Hạnh Nhi." Bạch Nguy gọi một tiếng.

"Ông Bạch, con..." Hồ Hạnh rõ ràng không giữ được bình tĩnh.

Trương Vân Khê không thiên vị ai, nếu Miêu Miểu đi theo La Bân, người lợi hại không phải là Miêu Miểu, mà là Miêu Cô ở sau lưng cô ta, vấn đề an toàn sẽ được đảm bảo tuyệt đối.

Bạch Nguy ngăn cản Hồ Hạnh cũng là vì lý do này.

Miêu Miểu lộ vẻ đắc chí, trả lời Trương Vân Khê: "Đương nhiên là bằng lòng rồi."

Mấy ngày nay, thái độ của Miêu Miểu đối với La Bân thay đổi rất rõ rệt, không còn gọi cậu là "tên đàn ông thối" nữa.

"Được, vậy cứ quyết định như vậy đi." Trương Vân Khê nói dứt khoát.

Bạch Nguy gật đầu, ra hiệu bằng ánh mắt, Hồ Hạnh cuối cùng cũng im lặng.

"Phải nhớ một vài chi tiết, đặc biệt là quan sát mắt, khuôn mặt và giọng điệu của Hồ Tiến. Chúng ta đã chia tay nhau một khoảng thời gian khá dài, không thể đảm bảo Hồ Tiến vẫn còn đứng về phía cậu, không thể đảm bảo Đới Chí Hùng có giở trò gì với hắn ta hay không, càng không thể đảm bảo cậu tìm được Hồ Tiến thì nhất định sẽ an toàn. La tiên sinh, phải thận trọng." Trương Vân Khê dặn dò.

Trương Vân Khê đi qua biết bao núi sông mà vẫn còn sống là có nguyên nhân.

Thực ra, La Bân cũng đã trải qua nhiều chuyện, cậu hiểu mọi chuyện phải giữ lại vài phần đề phòng, không thể vì đối phương là Hồ Tiến mà hoàn toàn tin tưởng.

Ba ngày nay, La Bân luôn hồi tưởng lại nội dung về tướng mặt trong Huyền Giáp Lục Thập Tứ Thiên Toán, đồng thời cậu ấy còn tham khảo những cái đầu lâu đã thấy bên ngoài đạo trường Thiên Cơ, không ngừng chứng thực tướng cách.

Đây chính là năng lực trời phú của La Bân.

Khoảng gần mười giờ, La Bân và Miêu Miểu rời khách sạn, bắt một chiếc xe, đi về phía ngoại ô.

Trong sân, Trương Vân Khê nói: "Cô Hồ Hạnh, cô bí mật đi theo để đề phòng sự cố đi."

Sắc mặt Hồ Hạnh nghiêm lại.

Bạch Nguy gật đầu, cuối cùng cũng thật sự kính phục Trương Vân Khê.

...

Trên xe, ở hàng ghế sau.

Ban đầu La Bân nhường ghế phụ lái cho Miêu Miểu, còn mình ngồi phía sau, không ngờ Miêu Miểu cũng chui vào, hai người ngồi cùng nhau.

"Mấy ngày nay cậu có cảm thấy chóng mặt, có lúc như thể tinh thần bị rút cạn không?" Miêu Miểu nghiêm túc quan sát La Bân.

Thực ra mấy ngày đầu, Miêu Miểu đã thường xuyên có hành động này, La Bân đoán được lý do nhưng cậu không hỏi nhiều.

Nếu không phải Miêu Cô không cho Miêu Miểu nói, e rằng Miêu Miểu đã hỏi vấn đề này trên đường đi rồi chăng?

"Tạm thời vẫn chưa." La Bân trả lời.

"Nếu xuất hiện, nghĩa là cổ Phệ Tinh đã chết, tốt nhất là nó đừng chết. Ông nội không muốn nó chết, hơn nữa còn đưa cả cổ Phệ Xác cho cậu rồi, nếu cậu nuôi dưỡng tốt được cả hai con cổ và có thể khống chế được chúng, thì dù ở trại Thiên Miêu, cậu không cần ông nội, cũng có được một chỗ đứng." Miêu Miểu nghiêm túc nói.

La Bân hỏi: "Cổ Phệ Xác ăn x*c th*t? Cổ Phệ Tinh ăn tinh thần?"

"Cũng không ngốc nhỉ!" Miêu Miểu gật đầu.

"Khống chế kiểu gì?"

"Cậu chưa bái động Tam Miêu, chưa hoàn thành lễ Phách Trúc, vẫn chưa phải là người Miêu, tôi không thể nói cho cậu biết. Ông nội cũng chưa nói là sẽ truyền thụ cổ thuật cho cậu bây giờ, chúng tôi chỉ bảo vệ cậu thôi." Miêu Miểu trả lời.

La Bân không hỏi thêm nữa.

Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trạng bay bay.

Chuyện này cũng đã xảy ra được mấy ngày rồi.

Suy nghĩ càng nhiều, cậu càng mơ hồ về tương lai.

Đây có phải chính là những con đường khác nhau mà con người đi không?

truyenfull,truyenfull vn