Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 630

Chương 630: Người của núi Lục Âm đến

Miếng thịt rơi xuống ngay trước mặt con tằm đen.

Con tằm đen cắn một miếng, đầu không ngừng ngọ nguậy, đang nhai nuốt.

Ngón út vẫn chảy máu, máu đều rơi xuống con tằm, khiến nó bị nhuộm thành đen đỏ, trông mập hơn lúc nãy.

Khi miếng thịt ở ngón út được ăn hết, máu cũng ngừng chảy, con tằm đen bỗng cong mình phóng lên, rơi xuống mu bàn tay La Bân, chui vào ống tay áo cậu.

Ban đầu La Bân còn cảm thấy nó ngọ nguậy bò đi, sau đó cảm giác đấy biến mất.

"Nói điều kiện của cậu đi." Ông lão nói.

La Bân im lặng.

Cậu hỏi ông lão có giữ được cậu không.

Ông lão không dùng lời nói để trả lời, mà là hành động.

Cổ Phệ Xác.

Trông nó giống như con tằm trắng, chỉ là màu đen, tên cũng thay đổi.

Điều này tương đương với việc cho cậu thêm một con cổ trùng bản mệnh?

Như vậy thì đương nhiên có thể tránh được sự phản phệ do cổ Phệ Tinh gặp chuyện gây ra cho cậu sao?

Cậu đưa ra lựa chọn, ông lão liền đưa ra phản hồi.

La Bân thầm nghĩ: lấy chân thành đáp lại chân thành.

"Cảm ơn." La Bân nói.

Ông lão không nói gì.

La Bân nói tiếp: "Chúng tôi phải đến một nơi cứu hai người, ông có biết phương sĩ lục thuật không?"

Miêu Miểu lộ vẻ nghi ngờ.

Ông lão lắc đầu.

Từ đó có thể thấy tầm hiểu biết của Bạch Nguy quả thật rất rộng. Điều này có lẽ cũng bởi vì trước kia phương sĩ lục thuật từng đột nhập núi Tát Ô, nên xuất mã tiên đã điều tra kỹ về họ.

La Bân mô tả ngắn gọn và rõ ràng thực lực của Đới Chí Hùng.

Ông lão chưa kịp nói, Miêu Miểu mím chặt môi, rồi lên tiếng: "Cậu không thấy mình quá đáng hả? Vừa ăn vừa lấy à?"

La Bân im lặng.

Nói thật, câu trả lời là: Phải.

Cậu đoán ông lão nuôi cổ Phệ Tinh có lẽ là để truyền cho đệ tử. Nhưng bây giờ con cổ đó lại trở thành cổ bản mệnh của La Bân, khiến ông ta không còn lựa chọn nào khác ngoài cậu.

Để cậu tin tưởng và để giữ mạng sống cho cậu, ông ta còn tặng thêm một con cổ nữa, sau đó bảo La Bân nêu điều kiện.

Xét từ góc độ của cả hai bên, đúng là La Bân quá đáng thật.

"Hay là thế này đi, ông cho tôi địa chỉ, tôi sẽ đến tìm ông sau khi giải quyết xong chuyện này." La Bân nói.

"Nếu cậu chết thì sao?" Ông lão lắc đầu, quay sang nói: "Miêu Miểu, không được ăn nói bừa bãi, im lặng."

"Con..."

"Cố hết sức là được, tôi không thể nói chắc sẽ giúp cậu được bao nhiêu, nhưng giữ được mạng của cậu thì không thành vấn đề." Ông lão nói.

Tim La Bân đập thình thịch.

Ông ta... Đồng ý rồi?

Nhất thời, La Bân không biết phải nói gì.

Bầu không khí vốn nặng nề, bức bối, giờ lại như có tia sáng len lỏi.

Lại thêm một người giúp đỡ, hơn nữa thực lực người này không hề kém Bạch Nguy.

Đúng là trời giúp người.

Trương Vân Khê thở phào, ông chắp tay, nói: "Xin hỏi tôn tính đại danh."

"Miêu Cô." Ông lão chỉ đáp hai từ, sau đó rụt vào trong hũ.

Miêu Miểu đậy nắp, niêm phong cái hũ, sau đó phủ thêm một lớp vải lên giỏ tre.

Từ khi Miêu Cô cho La Bân cổ, Bạch Nguy đã cực kỳ im lặng, cho đến lúc này, ông ta càng không nói một lời nào, thậm chí còn vung ống tay áo.

Miêu Miểu vác giỏ tre lên, đi đến bên cạnh La Bân. Cô ta chỉ cao ngang vai cậu, ngẩng đầu nhìn, mím môi, vẫn không nói gì.

Trương Vân Khê thở dài: "Cũng gần xong rồi, có thể đi thôi."

Nhóm bốn người nay biến thành sáu người.

Mặc dù Miêu Cô ở trong hũ, được Miêu Miểu cõng trên lưng, không chiếm chỗ, nhưng chiếc xe năm chỗ mà Trương Vân Khê sắp xếp rõ ràng là không đủ dùng.

Họ đổi sang một chiếc xe bảy chỗ, nhân lúc đêm xuống, rời khỏi thành phố Nam Bình.

...

Minh Phường, tại quán trà cũ mà La Bân và Trương Vân Khê từng đến vài lần.

Một người phụ nữ lặng lẽ ngồi ở chiếc bàn ngoài cùng, trước mặt có tách và đĩa bánh ngọt.

Vị trí này khá xa, không thể nhìn rõ sân khấu bên trong.

Có tiếng bước chân từ bên cạnh truyền đến.

Trần Tổ tới gần, chắp tay nói: "Trần Tổ của Cửu U Ty chào tiên sinh, nghe người bên dưới báo lại, tiên sinh đang tìm người sao? Không có nai mà Minh Phường không tìm được, chỉ cần có thù lao hợp lý, Minh Phường sẽ giúp giải quyết nỗi lo của tiên sinh."

Thật ra khi người bên dưới báo cáo đột nhiên có một nữ tiên sinh đến, ra tay hào phóng, muốn giao nhiệm vụ tìm người, còn trực tiếp nói muốn gặp chủ Minh Phường Nam Bình, Trần Tổ đã biết điều phải đến cuối cùng cũng đã đến!

Ông ta không thể giả vờ không có ở đây, trốn tránh không gặp.

Điều đó chỉ gây ra nhiều nghi ngờ hơn!

Vì vậy, ông ta chỉ có thể ra mặt.

Hơn nữa ông ta còn phải thể hiện bản thân, không được để lộ chút sự bất thường nào.

"Lục Lệ của núi Lục Âm." Người phụ nữ cầm tách trà, nhấp một ngụm, "Khoảng thời gian trước, sư đệ của tôi từng đến Minh Phường ở Nam Bình của ông. Cậu ta tên Lục Hựu, ông có nhớ người này không?"

Nghe đến đây, lòng Trần Tổ lạnh ngắt.

Lục Lệ nhìn ông ta, nhíu mày.

Trần Tổ đang đeo mang một chiếc mặt nạ.

Một chiếc mặt nạ khiến người nhìn vô cùng khó chịu.

Mặt đỏ, ba mắt, đội mũ có năm vương miện trên đầu, mỗi cái là một đầu lâu, trên đỉnh trung tâm của đầu lâu còn có một chiếc mặt nạ mặt ngựa!

Hai lớp mặt nạ chồng lên nhau, dị thường đến rợn người.

Tiên sinh xem tướng để nhận biết người.

Chiếc mặt nạ này khiến cô ta không thể quan sát tướng mặt của Trần Tổ.

Thậm chí nhìn thêm một lúc, cô ta cũng cảm thấy không thoải mái.

Chiếc mặt nạ này Trần Tổ nhận được từ La Bân.

Thực ra còn có một chiếc nữa, ông ta chưa lấy ra dùng.

Làm ti trưởng Cửu U Ty nhiều năm, Trần Tổ biết rõ tiên sinh dựa vào điều gì để phân biệt lời nói của một người là thật hay giả.

Đó là mặt mũi và giọng nói.

Trên mặt có mặt nạ, thậm chí vị trí đồng tử cũng bị che lại, ở đó là một loại vải xuyên sáng kỳ lạ, nhìn từ ngoài vào không thể thấy rõ, nhưng nhìn từ trong ra thì là một lớp lưới vải mỏng, không ảnh hưởng đến tầm nhìn.

Còn về giọng nói, Trần Tổ đặt một vật ở cổ họng, giọng nói cũng thay đổi.

Trần Tổ lắc đầu: "Tôi chưa từng gặp người nào tên Lục Hựu."

Lục Lệ hỏi tiếp: "Thế có ai đưa ra bạch giao Chung Sơn hay Ngọc Tinh Hồi Thủy, nhờ ông làm việc không?"

Trần Tổ trả lời: "Không có."

"Ông nghĩ kỹ lại xem nào." Lục Lệ lấy ra một vật, đặt trên bàn, rồi mở nắp: "Bạch Hổ Thoát Xỉ, Kim Nha Thạch, nói ra câu trả lời khiến tôi hài lòng, chúng sẽ là của ông."

Trần Tổ nuốt nước bọt.

Đây là hành động cố ý của ông ta.

Nhìn thấy thứ tốt như vậy đặt trước mặt, ông ta vẫn dửng dưng mới là đáng nghi.

"Nghĩ ra chưa?" Lục Lệ hỏi.

Trần Tổ không nói gì, nhưng ngón tay ông ta hơi nhúc nhích, rồi lại đưa ra sau lưng.

Lục Lệ quan sát từng hành vi cử chỉ của Trần Tổ.

Cô ta lại lấy ra một chiếc hộp, chồng lên chiếc hộp trước đó.

Mở nắp ra, bên trong là một vật màu trắng, giống như một khối đá.

"Ngũ Tinh Kim, Dương Khởi Thạch. Ông có nhớ ra chút gì không?" Lục Lệ hỏi.

Trần Tổ nuốt nước bọt rõ hơn.

Nhất thời, bầu không khí vô cùng nặng nề.

Trần Tổ tỏ ra khó xử: "Minh Phường có quy tắc..."

"Quy tắc là chết, người là sống." Lục Lệ lắc đầu.

truyenfull,truyenfull vn