La Bân chỉ cảm thấy ớn lạnh, ghê tởm và kỳ quái, quái đản.
Dùng từ "gặp ma" để hình dung cũng không thể tả xiết sự quỷ dị lúc này.
Không An này rốt cuộc là ai?
Tại sao bất cứ phương pháp nào cũng không có tác dụng với hắn?
Côn đồng rơi xuống đất.
Không An vung tay, bóp lấy cổ La Bân.
So với Không An, La Bân lúc này giống như một thư sinh yếu ớt, bị nhấc bổng lên giữa không trung.
Cảm giác nghẹt thở ùa đến.
Không khí trong phổi bị vắt kiệt, chỉ có thể thở ra, không thể hít vào, đầu óc bắt đầu quay cuồng.
Không An nhìn La Bân, khóe miệng cong lên, càng nhìn càng hài lòng.
Trên mặt hắn có máu, là máu La Bân phun ra trước đó.
Cái lưỡi thô ráp đầy vệt trắng thè ra khỏi môi, l**m sạch máu dọc khóe miệng.
La Bân càng thấy ghê tởm, da gà nổi lên không ngừng.
Không An vẫn giữ nguyên tư thế đó, như muốn để La Bân hoàn toàn hôn mê mới chịu buông cậu xuống.
La Bân không còn thở được, vì căn bản không có khí để thở, ý thức bắt đầu trở nên trì trệ.
Tại sao... Viên Ấn Tín không xuất hiện?
Tại sao lần này hoàn toàn không có phản ứng?
Với Viên Ấn Tín, La Bân bài xích, chán ghét.
Cậu không muốn có bất kỳ mối liên hệ nào với Viên Ấn Tín.
Nhưng với tình huống hiện tại, Viên Ấn Tín là biện pháp phá giải duy nhất!
Viên Ấn Tín phải xuất hiện, phải dùng lời nói g**t ch*t Không An mới có thể giúp họ thoát thân!
Cậu liên tục trừng mắt, cảm giác máu sắp ứa ra khóe mắt.
Nhưng La Bân chỉ cảm thấy ý thức càng ngày càng mơ hồ, cơ thể càng ngày càng tê liệt, tay chân bắt đầu rủ xuống.
Bỗng nhiên, La Bân thấy trên mặt Không An có một vật đen sẫm, đó là một con bọ cạp, đuôi giương cao, chích mạnh vào mặt hắn!
Không chỉ vậy, trên người Không An không biết từ lúc nào đã đầy các loại trùng, gần như cùng lúc tấn công hắn.
Ngay tức khắc, vô số trùng đen từ bốn phương tám hướng xuất hiện, ùa lên cơ thể Không An như thủy triều, thậm chí che kín cả mặt hắn.
Bàn tay đang bóp cổ cậu nới lỏng, La Bân rơi mạnh xuống đất, th* d*c từng hơi lớn, cổ họng đau rát.
Không An không ngừng co giật.
Không ngờ lại nhiều độc trùng đến thế. Không, đây không chỉ là độc trùng, mà còn là cổ trùng.
Không An thậm chí không cần bị cổ trùng khống chế, chỉ riêng chất độc cũng đủ lấy mạng hắn!
Nhưng La Bân không thể vui được. Ve sầu bắt ve, chim sẻ rình sau. Không ngờ, bà lão người Miêu và cô gái Miêu Miểu lại luôn theo dõi cậu!
"Bà ơi, thằng hòa thượng điên này hung dữ quá." Giọng cô gái trong trẻo, pha lẫn sự sợ hãi.
Ngoài điện, trong màn đêm, hai người bước vào.
Họ mặc trang phục sặc sỡ, mang đậm nét dân tộc đặc trưng. Đúng vậy, La Bân từng xem qua nhiều video ngắn về bản làng người Miêu, cách ăn mặc của họ giống hệt như vậy.
Sắc mặt bà lão không hề thay đổi: "Dù hung dữ đến mấy, hắn cũng chỉ có thể làm mồi cho cổ trùng thôi. Miêu Miểu, cháu phải ghi nhớ kỹ, đối mặt với tình huống này, nhất định phải chờ đến thời cơ chín muồi mới được can thiệp. Một khi ra tay, phải nhất kích tất sát. Nếu không, gã hòa thượng điên này rất khó đối phó, chúng ta sẽ bị thương, thậm chí mất mạng."
"Vâng." Miêu Miểu ngoan ngoãn gật đầu.
Tiếp đó, Miêu Miểu nhìn La Bân, ban đầu cười tươi như hoa, sau đó biểu cảm trở nên lạnh lùng: "Tên đàn ông thối, cậu tưởng mình sắp chết rồi à? Cậu sẽ không chết dưới tay người ngoài đâu, tôi và bà quyết thu nhận cậu rồi."
La Bân cố gắng gượng dậy, muốn với lấy chuông đồng rơi phía trước.
Một con cóc màu xanh đen bất chợt nhảy ra, rơi xuống cạnh chuông đồng, lè lưỡi, đánh vào tay La Bân.
La Bân rùng mình, rụt tay lại né tránh.
Bà lão và cô gái Miêu Miểu bước vào trong điện.
Trương Vân Khê th* d*c, bò dậy. Bạch Nguy cũng lảo đảo đứng lên.
"Người Miêu." Bạch Nguy khàn giọng nói: "Đừng động đến La Bân, nếu không tự chịu hậu quả."
"Xuất mã tiên ư? Tiên gia của ông sợ đến mức không dám nhúc nhích kìa! Tự chịu hậu quả ư? Điều gì khiến ông dám nói những lời này hả? Ông muốn làm mồi cho cổ trùng à?" Bà lão không hề sợ hãi, vô cùng thản nhiên.
Bạch Nguy trừng mắt nhìn bà lão: "Bà dám không? Đến nơi khác, tiên gia sẽ ăn sạch cổ trùng của bà."
"Phải rồi, ông nhắc tôi mới nhớ, phải giết ông, giết hết tiên gia ở đây, tránh để mấy người tìm đến gây rắc rối cho chúng tôi sau này." Sát khí lóe lên trong mắt bà lão.
Có thể thấy, Bạch Nguy nói chuyện thẳng thắn, không hề có mưu mẹo. Trong tình huống này, bà lão ra mặt ngư ông đắc lợi, sao có thể dễ dàng bỏ qua cho họ?
"Cổ trùng ở trên người tôi, hai người có thể dẫn ra và mang đi. Trước đó tôi không biết mục đích của hai người, tưởng hai người đến trả thù nên mới ra tay. Chuyện này, tôi xin lỗi." La Bân cố giữ giọng điệu bình tĩnh, không để lộ ý xấu.
Bà lão gật đầu: "Ừ."
"Tên đàn ông thối, cậu đừng sợ, bà chưa giết cậu ngay đâu." Miêu Miểu ngồi xổm trước mặt La Bân, nhân tiện nhặt chiếc chuông đồng lên, dường như muốn lắc thử.
"Miêu Miểu!" Bà lão nổi giận, giọng điệu nặng hơn.
Miêu Miểu lè lưỡi, nhét chuông đồng vào túi áo.
"Kéo cậu ta dậy, chúng ta đi." Bà lão nói.
"Vâng." Miêu Miểu vươn tay kéo vai La Bân, đỡ cậu đứng dậy, "Đừng có động chạm lung tung nhé, nếu không tôi chặt chúng đấy."
Giọng nói rõ ràng rất dễ nghe, nhưng nội dung lại vô cùng chói tai.
Trái tim La Bân thắt lại.. Thật ra lúc này cậu đã hồi phục được một chút, tay chân đã cử động được, trước đó chỉ là ngạt thở nên cơ thể mất sức thôi.
Nhưng với tình hình này, cậu hoàn toàn đã rơi vào tay bào lão kia và Miêu Miểu, không có bất kỳ cơ hội phản kháng, phản kháng cũng không có chút cơ may chiến thắng.
Vị trí cậu đang đứng và vị trí Miêu Miểu và bà lão người Miêu đang đứng không thể dùng quẻ âm giảo sát.
Hơn nữa, hiện tại chỉ cần bà lão kia không ra tay với Trương Vân Khê và Bạch Nguy, họ cũng coi như được lợi một phần, ít nhất Không An đã bị khống chế!
La Bân suy nghĩ rất nhanh, đồng thời có một cảm giác tê ngứa lan trên mặt, cảm giác đó đến khóe miệng, châm chích nhẹ, là môi cậu bị khép lại.
Cảm giác ngứa ngáy bò lổm ngổm theo môi đi tới, La Bân cố hết sức cúi mắt, không thể nhìn rõ miệng, nhưng có thể thấy ở vị trí đó đang có một con rết bề ngang bằng ngón tay, miệng cậu bị hai hàng chân rết phong ấn.
Đầu rết lắc lư, như thể cậu dám mở miệng, nó sẽ cắn xuống ngay.
"Tên đàn ông thối, cậu không có ý tốt, chuyện này không lừa được bà đâu." Miêu Miểu tươi cười, sau đó nhìn Trương Vân Khê và Bạch Nguy, hỏi bà lão, "Bà ơi, vậy họ thì sao? Tên hòa thượng điên chết rồi, giữ họ lại cũng không ai xử lý, có cần giết luôn không?"
Miêu Miểu trông như một thiếu nữ vô hại, nhưng nói đến chuyện giết người lại nhẹ nhàng như ăn cơm uống nước.
La Bân trừng mắt nhìn. Nếu hai người này thực sự muốn giết Trương Vân Khê hay Bạch Nguy, cậu thật sự bó tay, không có cách.