Chương 608: Cổ trùng ở trong người
Việc chùa Kim An phái tăng nhân cùng đi đối phó Tiêu Khắc là vì Trương Vân Khê đã hứa với họ sẽ xử lý tăng điên ở chùa cũ và cũng có ý định cân nhắc chuyển đạo trường Ngọc Đường về đó.
Nhưng trước đây ông có nói không nên ở lại thành phố Nam Bình đâu.
Nhưng làm sao có thể nói đi là đi được?
Tiên sinh coi trọng nhân quả, chuyện đã hứa chắc chắn phải làm, nhất là khi đã nhận thù lao thì càng không thể bỏ mặc.
Tiếng bước chân vang lên, là La Phong, Thượng Lưu Ly cùng với Văn Thanh và Văn Xương vội vã đi vào.
"Sau khi thắp hương, con chuột kia bỗng nhiên nổi điên chạy tứ tung, chúng tôi đi theo, nó dừng lại một chỗ rồi không nhúc nhích nữa..." Vừa tới, La Phong đã, giải thích vì sao họ không có mặt ở hậu điện.
Đến gần, La Phong mới thấy Bạch Nguy và Hồ Hạnh trong điện. Hơi sững người một lát, La Phong thở phào.
Ông hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Từ tối qua đến giờ có hơi nhiều chuyện." Nhất thời, La Bân không biết nên bắt đầu kể từ đâu.
Cậu nhìn Trương Vân Khê.
Trương Vân Khê đang suy nghĩ, không hề nhìn lại La Bân, chỉ cau mày, nhìn ra ngoài điện.
Gã đạo sĩ trẻ kia có vẻ hơi luống cuống, Văn Thanh vẫy tay ra hiệu lại gần, gã đạo sĩ trẻ mới thì thầm nhắc lại lời nói lúc nãy.
Văn Xương lắc đầu, ra hiệu cho cậu ta bình tĩnh.
Suy nghĩ trong đầu La Bân đại khái đã được sắp xếp lại.
Chuyện về Lục Hựu, không thể nói ra.
Vì vậy, La Bân tóm tắt lại rằng cậu đi tìm Cố Di Nhân, nhưng Cố Di Nhân không từ mà biệt, sau đó cậu bị theo dõi, đối phương có liên quan đến Long Phổ, việc thắp hương là muốn dẫn Bạch Nguy và Hồ Hạnh đến để giúp đối phó hai người kia.
Kết quả cậu không kịp quay về đạo quán, đành phải liên lạc với Trương Vân Khê nhờ ông tìm cách, đồng thời thay đổi hướng đi, đến chùa Bạch Phật gần nhất, chùa Bạch Phật đã phải trả một cái giá không nhỏ, cuối cùng cũng đánh lui được hai người đó.
Mọi chuyện vừa kết thúc, Trương Vân Khê cũng vừa kịp đưa Bạch Nguy và Hồ Hạnh đến.
Trong lời kể, La Bân đã hoàn toàn bỏ qua mọi chuyện xảy ra ở nghĩa trang.
"Có liên quan đến Long Phổ... Là ai chứ?" Thượng Lưu Ly thận trọng hỏi.
"Một bà lão và một cô gái trẻ giỏi dùng vu trùng." La Bân miêu tả ngoại hình của hai người đó và việc các tăng trực đã gặp phải.
Thượng Lưu Ly căng thẳng nhíu mày, trông có vẻ không ổn: "E rằng họ không phải vu nhân."
"Vậy là gì?" La Bân hỏi.
"Tôi chỉ biết một chút, khi trước là để tìm Long Phổ nên mới biết."
Thượng Lưu Ly hơi dừng lại, hít sâu một hơi, đang định nói tiếp thì Bạch Nguy tiếp lời: "Cổ."
Thượng Lưu Ly kinh ngạc nhìn Bạch Nguy.
"Cô chỉ là một người giữ miếu nhỏ bé mà có thể biết về cổ thì cũng coi như có chút bản lĩnh." Bạch Nguy nói.
La Bân cũng nhìn Bạch Nguy: "Xin nói rõ hơn."
"Cổ xuất phát từ người Miêu, nhưng gần đây đã rất hiếm. Họ không giống xuất mã tiên có thể mở rộng chi phái, không giống như đạo sĩ tùy tiện thu nhận đệ tử, lại càng không giống như tiên sinh có đệ tử khắp thiên hạ. Người Miêu dựa vào huyết mạch để truyền thừa, về cơ bản một trại chính là một mạch, qua năm tháng, người càng ngày càng ít đi. Những vu nhân mà mấy người nhắc đến là tà môn ngoại đạo phát triển từ cổ mà ra, nhưng dù vu trùng có nhiều hơn nữa, cũng không thể bằng một con cổ trùng. Hai người Miêu này không có khả năng đến để báo thù cho Long Phổ. Cậu nên nghĩ xem, có phải cậu đã đắc tội với họ ở một nơi nào khác, hoặc cậu đã lấy đi thứ gì của Long Phổ mà là của họ, nên họ mới đến tìm không?"
Vài câu giải thích của Bạch Nguy đã nói rõ nguồn gốc của cổ.
La Bân kinh hãi.
Không chỉ vậy, Bạch Nguy còn nói ra vấn đề then chốt nhất.
Bà lão và cô gái trẻ kia thật sự là đến để tìm vu trùng...
Không, là cổ trùng sao?
La Bân nhớ lại một chi tiết.
Trước khi Long Phổ chết, ông ta từng trừng mắt nhìn mình và nói ra một chữ cổ.
Lúc đó trong mắt ông ta có gì?
Chỉ có thể có sự liên hệ với Viên Ấn Tín.
Tại sao Long Phổ lại cho rằng đó là cổ?
Trùng hợp sao?
"Không dễ chọc vào người Miêu đâu. Họ mới thực sự là những kẻ đeo bám dai dẳng khó đối phó, một khi bị họ để mắt tới, nước cậu uống, thức ăn cậu ăn, thậm chí là không khí cậu hít thở, đều có thể bị họ hạ cổ. Mỗi loại cổ đều có đặc tính đặc trưng, nhưng không chỉ có độc tính. Nếu những tăng trực kia không thể rút được cổ trùng ra, có lẽ sẽ cứ điên điên dại dại như vậy suốt nửa đời người." Bạch Nguy bổ sung thêm đoạn này.
Hồ Hạnh cắn môi: "Chỗ này càng không nên ở lại lâu.
Thượng Lưu Ly ngày càng căng thẳng.
Mí mắt La Phong khẽ giật, lẩm bẩm: "Chẳng lẽ là vì con tằm trắng kia?"
Trước đó La Phong và Thượng Lưu Ly đều đã thấy tằm trắng, đều biết nó đến từ chỗ Long Phổ, nên lúc này đương nhiên liên tưởng đến nó.
"Nhưng thứ đó đã không rõ tung tích. Nếu còn, giao nó cho hai người Miêu kia, có lẽ sẽ khiến họ từ bỏ việc tìm Tiểu Bân." La Phong suy tư, "Khả năng cao nó vẫn còn ở trong đạo quán này, phải dùng quả tình hoa để dụ nó ra, bắt được rồi mang theo. Nếu gặp lại hai người kia thì giao nó ra."
"Dẫn cố ra trước, sau đó đến chùa Kim An một chuyến. La Phong, nếu ông không có gì vướng bận ở Nam Bình thì hãy dẫn Cố Nhã theo Thượng Lưu Ly đến miếu Hỏa Hâm ở núi Phủ đi." Chỉ một câu, Trương Vân Khê đã sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa.
Thượng Lưu Ly hỏi: "Có chuyện gì sao?"
"Chúng tôi sẽ rời khỏi thành phố Nam Bình một thời gian, nơi này cá rồng lẫn lộn, đổi sang một nơi vắng vẻ sẽ giảm bớt nhiều phiền phức." Trương Vân Khê giải thích ngắn gọn.
La Phong không hỏi thêm gì khác, chỉ gật đầu, sau đó ra hiệu cho La Bân ra ngoài.
La Bân nhìn Trương Vân Khê, rồi đi theo La Phong.
Trong sân, Cố Nhã thẫn thờ ngồi bên bàn đá.
Thấy La Bân và La Phong bước vào, bà lập tức đứng dậy, nhìn ra sau, thấy là Thượng Lưu Ly, ánh mắt Cố Nhã trở nên phức tạp.
La Bân biết Cố Nhã tưởng Cố Di Nhân đã quay lại. La Bân càng rõ Cố Nhã biết nguyên nhân Cố Di Nhân bỏ đi, nhưng bà không ngăn cản được.
Chuyện này, La Bân giữ im lặng, chỉ gọi: "Mẹ."
La Phong đến trước một cánh cửa phòng, nói: "Con tằm trắng đó trốn đi từ đây."
La Bân thò tay vào túi áo, lấy ra một túi vải nhỏ, mở ra, lấy ra một quả tình hoa, đặt dưới ngưỡng cửa.
Thượng Lưu Ly lấy ra một lọ sứ nhỏ, đứng bên cạnh, lặng lẽ chờ đợi.
Thời gian từng chút trôi qua, dưới ngưỡng cửa không có chút động tĩnh nào.
Chờ rất lâu, La Bân đột nhiên cảm thấy mũi hơi ngứa, như thể có chất lỏng sắp chảy ra, cậu thuận tay muốn quẹt một cái, nhưng khi chạm vào lại thấy mềm mềm.
Mắt nhìn xuống, sắc mặt La Bân thay đổi.
Nửa con tằm trắng nhỏ chui ra từ lỗ mũi bên phải của cậu, đang không ngừng ngọ nguậy.
Cậu nhanh chóng đưa tay ra kẹp, nhưng lại kẹp hụt!
Con tằm lập tức chui ngược vào trong cánh mũi!
Kỳ lạ là La Bân không hề cảm thấy bị tắc nghẽn!
La Phong và Thượng Lưu Ly gần như đồng thời quay đầu, nhìn chằm chằm La Bân.
Thượng Lưu Ly nổi da gà.
La Phong dựng cả tóc gáy.
La Bân bịt một bên lỗ mũi, dùng sức xì hơi ra ngoài, nhưng lại không xì ra bất cứ thứ gì.
Cậu cũng hãi hùng.
Cứ tưởng con tằm đi đâu mất rồi, không ngờ, nó vẫn luôn ở trên người cậu sao?
Không, là ở trong cơ thể cậu!