Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 60

Chương 60: Em gái chạy, chị gái không thoát được

Sau nửa đêm, trời đổ mưa khiến La Bân ngủ không yên. Thật ra nguyên nhân chính khiến cậu trằn trọc là do mãi suy nghĩ về hai chị em Trần Tiên Tiên.

Hai chị em này tên tuy nghe có vẻ giống nhau nhưng chữ viết lại khác, bọn họ có khuôn mặt tương tự nhưng tính cách hoàn toàn trái ngược.

Người cậu từng tiếp xúc quả thật rất khác nhau.

Thế nhưng dù phân tích thế nào, La Bân vẫn có cảm giác họ là cùng một người.

Ngoại hình có chút khác biệt, tính cách có vẻ không giống, nhưng khi tiếp xúc và nhớ lại những chi tiết nhỏ, hai người đó lại giống hệt nhau. Ngoài kiểu tóc và nốt ruồi ra, còn lại đều giống y đúc.

Tiếng gà gáy và tiếng chiêng đánh thức La Bân, cậu lờ đờ ngồi dậy, ngáp một cái dài rồi mới xuống giường.

Chỉ cần đến nhà Trần Tiên Tiên là mọi việc sẽ sáng tỏ.

Lần này cậu không đi một mình, mà có La Phong, dù xảy ra chuyện gì, hai người cũng có thể hỗ trợ nhau.

Huống hồ, chỉ là một cô gái yếu đuối... À không, cùng lắm là hai cô gái, họ thì có thể làm gì?

Dù trời có sập, họ cũng chẳng tạo ra được sóng gió gì to tát!

Có tiếng gõ cửa, La Bân lập tức chạy đi mở cửa, La Phong đứng bên ngoài gật đầu.

La Bân thấy thắt lưng ông buộc một dây da treo đầy dao.

"Bố đợi con một chút."

Nói rồi, La Bân quay lại cạnh bàn, lấy thắt lưng da La Phong đưa hôm trước, buộc lên eo. Thắt lưng nặng trĩu, cảm giác sờ được ngay vào chuôi dao giúp cậu bình tĩnh hơn.

"Đúng ra bố phải dạy con một số kỹ năng cơ bản, nhưng vì phải lục soát thôn, rồi đến chuyện hai chị em nhà họ Trần nên trì hoãn mãi. Hôm nay đến lúc dạy con dùng dao rồi." La Phong vỗ vai anh.

"Dạ vâng." La Bân gật đầu, lòng tràn đầy mong đợi, "Đi thôi bố."

"Không mất nhiều thời gian đâu, Tiểu Sam, con cần chững chạc hơn nữa." La Phong cười.

Lúc này, Cố Nhã dọn bữa sáng lên.

"Bà ngủ thêm một lát đi." La Phong nói.

"Nhớ chú ý an toàn, nếu không có chuyện gì thì về sớm một chút." Cố Nhã không dặn dò nhiều, bà về phòng nghỉ ngơi.

La Bân cùng La Phong đến phòng khách, nhìn món trứng hấp và khoai tây xào trên bàn, lòng cậu vô cùng ấm áp.

Dù thôn Quỹ có lạnh lẽo đến đâu thì nhà vẫn mãi là bến cảng ấm áp nhất.

Ăn xong, tinh thần cậu phấn chấn hẳn.

La Bân hỏi La Phong vì sao không tìm người hôm qua đến nhà Trần Tiên Tiên lục soát.

La Phong giải thích người đó tên Giang Sơn, bình thường trông nghiêm túc nhưng lại hay liếc mắt đưa tình với phụ nữ trong thôn, tâm tư không ngay thẳng. Nếu chị em nhà họ Trần có vấn đề, chị gái Trần Tiêm Tiêm chỉ cần dùng chút thủ đoạn, Giang Sơn chắc chắn sẽ bị xoay như chong chóng.

Nói rồi, La Phong chấm chút nước, viết chữ "Tiêm" (纖) lên bàn.

La Bân lập tức hiểu ra vấn đề.

"Liệu họ có âm thầm lên kế hoạch gì đó theo cách này không?" La Bân hỏi, cậu muốn biết La Phong có phát hiện điều gì khác không.

"Không, ít nhất là trước khi con nói hai chị em họ có vấn đề, thì chị gái Trần Tiêm Tiêm chỉ hay v* v*n đàn ông trong thôn. Ai từng vào phòng của cô ta đều nói cô ta như nữ Bồ Tát. Bố thật sự chưa nghĩ ra hai chị em họ muốn làm gì, nhưng qua phân tích của con, chắc chắn là có vấn đề, từ từ xem sao."

Nói rồi, ông đứng dậy ra ngoài, La Bân theo sau.

Trời còn sớm, ngoài đường chưa có ai.

Xung quanh tĩnh lặng.

Sau cơn mưa, rừng núi thoang thoảng hương thảo mộc.

Chẳng bao lâu, hai người đã đứng trước cửa nhà họ Trần.

La Phong giơ tay gõ cửa.

Cửa mở, Trần Tiên Tiên cười gượng gạo bước ra: "Chú La Phong, chú tới rồi."

"Ừ, nghe nói cô có chuyện muốn nói với tôi, hôm qua Tiểu Sam vội quá, chưa nghe cô nói hết nên sáng nay tôi dẫn nó đến." La Phong nói.

La Bân đứng phía sau gật đầu với Trần Tiên Tiên.

Nhìn bề ngoài thì đây là em gái Trần Tiên Tiên cũng là người tiếp xúc với cậu nhiều hơn thì phải.

La Phong vào nhà.

Trần Tiên Tiên lùi lại hai bước nhường đường.

"Nhà tối vậy, sao không mở cửa ra cho thoáng?" La Phong hỏi vu vơ.

"Cửa mở là thông ra hẻm, cháu với chị không quen lắm?" Cô trả lời.

"Chị cô đâu?" La Phong liếc nhìn chiếc đèn dầu rỉ sét trên bàn.

"Chị ấy... Hơi mệt, đang nghỉ."

"Bị bệnh hả? Có cần mời bà đồng đến xem không?" La Phong hỏi tiếp.

"Không, không cần phiền thế đâu." Cô vội lắc đầu.

"Chuyện người ngoài cô định nói là gì? Cô cứ kể đi, tôi sẽ xem xét có cần báo lại với trưởng thôn không." La Phong hỏi dồn dập.

Trần Tiên Tiên không kịp ứng phó.

Cô hoàn toàn không ngờ La Bân lại đưa cả La Phong đến.

Dù đã có chuẩn bị nhưng cô chỉ chuẩn bị để đối phó với La Bân.

Giờ thêm La Phong, cô thật sự hoảng loạn.

"Hửm?" La Phong nghi ngờ, "Sao không nói gì?"

"Người ngoài mà cháu nói... Thật ra là Chương Lập... Cháu thấy anh ta lên núi... Vâng, là vậy đấy, cháu nghi ngờ anh ta đang trốn đâu đó, ả điên Cố Di Nhân cũng bị anh ta cứu đi rồi, ở sau rừng trúc ấy. Mọi người có thể đến kiểm tra, chắc chắn là có vấn đề!" Trần Tiên Tiên nghiêm túc nói.

"Chỉ một câu như vậy mà gọi Tiểu Sam vào nhà làm gì? Không thể nói liền à?" La Phong đột nhiên trầm giọng, "Trần Tiên Tiên, cô đang che giấu điều gì đúng không? Trả lời!"

Khoảnh khắc đó, mặt Trần Tiên Tiên tái mét, theo bản năng lùi lại.

Tim La Bân đập thình thịch.

Sức ép!

Áp lực từ La Phong chính cậu cũng từng cảm nhận ngay khi mới tỉnh dậy.

Nếu La Phong đã nghi ngờ thì dù là con trai ruột, ông cũng không ngần ngại vung rìu lên đầu!

Một khi ông cảm thấy có gì không ổn thì nhất định phải điều tra tới cùng.

Đặc biệt là ông sẽ không hành động nếu chỉ có cảm giác.

Ông cần bằng chứng!

Chắc chắn ông đã phát hiện Trần Tiên Tiên có điều mờ ám, nên mới chất vấn dữ dội như vậy.

"Cháu... Cháu không biết... Chị cháu... Chị cháu biết hết... Đừng hỏi cháu... Hỏi chị ấy..." Trần Tiên Tiên run rẩy, sắc mặt trắng bệch, gần như bật khóc, "Chị ấy ở dưới hầm... Dỡ tấm ván dưới giường là vào được..."

La Bân định bước về phía đó.

La Phong nghiêng tai lắng nghe, hỏi: "Chị cô ở dưới hầm, vậy trong phòng kia là ai?"

Ông giơ tay chỉ cánh cửa sau lưng Trần Tiên Tiên, hoàn toàn ngược lại với hướng cô ấy chỉ.

Tim La Bân giật thót.

Hình như cậu loáng thoáng nghe thấy gì đó...

Sau cánh cửa kia phát ra tiếng "cộc cộc", như có gì đó va chạm, kèm theo tiếng nức nở.

La Phong lập tức đi về phía căn phòng kia.

"Tránh ra!" La Phong giơ tay đẩy Trần Tiên Tiên ra.

La Bân theo sát.

Cửa bị đá văng, đập mạnh vào tường.

Trong phòng không có ai!

Ngay lúc đó, Trần Tiên Tiên lao ra khỏi nhà.

"Bố, cô ta chạy rồi!" La Bân theo phản xạ muốn đuổi theo.

"Đừng đuổi! Giữ chặt cửa phòng còn lại, em gái chạy được nhưng chị gái thì không thoát đâu, phòng kia cũng có tiếng động." Nói rồi, La Phong bước về phía tủ quần áo.

La Bân không đuổi theo, mà tập trung nhìn về phía căn phòng mà Trần Tiên Tiên chỉ lúc nãy.

Hình như đúng là có tiếng động.

La Phong giật tung cửa tủ.

Bên trong là một người đàn ông bị trói chặt như bánh chưng, miệng bị nhét giẻ, môi sắp rách ra, ánh mắt hoảng loạn, giãy giụa mãnh liệt, nhưng toàn thân toàn là quần áo dày và bông gòn, không thể đập vào tường.

"Chương Lập?" La Bân kinh hãi, không ngờ Chương Lập bị nhốt ở đây.

Chương Lập lắc đầu liên tục, kêu "ư ư" lớn hơn.

truyenfull,truyenfull vn