Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 6

Chương 6: Động kinh hay khả năng tiên tri?

"Trưởng thôn, Tiểu Sam mới mười bảy tuổi, sao có thể đi trông coi người ngoài?" Cố Nhã lập tức chạy tới đứng chắn trước mặt La Bân, sốt ruột nói, "Trong thôn có bao nhiêu người, ai cũng phù hợp hơn nó cả."

Sắc mặt trưởng thôn tối sầm.

"Tôi biết rồi trưởng thôn, tôi sẽ bảo Tiểu Sam đến sau." La Phong nói.

Trưởng thôn nhìn Cố Nhã rồi bỏ đi.

Sự im lặng kéo dài cho đến khi trưởng thôn đóng cửa, tiếng bước chân xa dần.

"Rầm", Cố Nhã đập mạnh thau rau xuống, dầu văn tung tóe khắp bàn.

Mắt bà đỏ hoe, quay đầu trừng mắt nhìn La Phong, hét lên: "Ông điên rồi hả? Tiểu Sam không phải con ông à? Bắt nó đi canh người ngoài, ông muốn nó chết sao?"

"Bà tỉnh táo đi, quyết định của trưởng thôn, bà phản đối có ích gì không? Nếu lỡ làm ông ta nghi ngờ nhà mình có vấn đề thì mới thật sự xảy ra chuyện lớn đấy!" La Phong nắm chặt cánh tay Cố Nhã, "Bà thử nghĩ xem tại sao ông ta lại làm vậy?"

"Tôi làm sao biết được? Tôi không quan tâm, quá nguy hiểm! Tôi phải..." Cố Nhà vùng vằng muốn thoát khỏi tay La Phong.

Cố Nhã khựng lại, ngơ ngác: "Sao có thể như vậy?"

La Bân cuối cùng bình tĩnh lại, không dám lên tiếng, lắng nghe La Phong.

"Tuy đêm qua chuyện ở nghĩa trang tạm thời che giấu được, nhưng móng út tay trái của Tiểu Sam vẫn mất, nhà mình thì đèn dầu hao hụt rõ rệt. Trưởng thôn đâu phải kẻ ngốc, ông ta chắc chắn sẽ nghi ngờ. Giờ ông ta nói gì, chúng ta phải làm theo đó, chỉ có vậy mới gột rửa được hoài nghi. Nếu không chắc chắn sẽ có chuyện." La Phong nói rành mạch, chắc như đinh đóng cột.

Mặt Cố Nhã tái mét, không nói được câu nào.

La Phong quay sang nhìn La Bân, hỏi: "Tiểu Sam, con hiểu ý bố chứ?"

"Hiểu... Hiểu..." La Bân lắp bắp đáp.

Gặp chuyện như vậy, ai mà bình tĩnh được?

La Phong quá thông minh, chỉ mấy câu đã phân tích được ý đồ của trưởng thôn, ông ta chắc chắn không hù dọa suông.

Dầu đèn là tài nguyên quan trọng để chống lại tà ma, ngay cả khi gọi hồn chủ cũ của thân xác này, La Phong và Cố Nhã cũng phải lén lấy dầu đèn dành dụm được ra dùng.

Dầu đèn tiêu hao bất thường, trưởng thôn không nghi ngờ mới lạ.

La Bân vô cùng hối hận, trách bản thân tối qua không suy nghĩ kỹ, cứ thế uống sạch dầu đèn, mới vô tình gây ra rắc rối này.

"Dọn cơm cho Tiểu Sam đi, ăn xong chuẩn bị vài bộ đồ cho nó." La Phong buông tay Cố Nhã ra, giọng đã dịu hơn.

...

Một tiếng sau, tại miếu Sơn Thần.

Đây là một tòa nhà gỗ lớn hơn cả nghĩa trang, tường gạch xanh, mái ngói xám, cột xà được sơn đỏ, vừa vững chải vừa trang nghiêm.

Trước miếu là cuối làng, rẽ phải là vào khu núi lớn.

Đối diện con đường là một căn nhà nhỏ một tầng.

La Phong đứng bên đường.

La Bân và trưởng thôn đang ở trong nhà.

Căn phòng nhỏ khoảng mười mét vuông, có giường, bàn gỗ và một cái tủ nhỏ, không gian vô cùng chật chội.

Cửa sổ bị đóng chặt bởi những tấm ván gỗ, không để lọt ánh sáng. Trên trần có một cái móc sắt rỉ sét nhô ra treo một chiếc đèn dầu đồng xanh, đầu đầy đến mức sắp tràn ra ngoài.

"Không được để ai tiếp xúc hay mang người ngoài rời khỏi đây. Nếu trước khi trời tối mà người ngoài chạy vào làng, lập tức báo cáo lại. Nếu họ không chạy, nửa tiếng trước khi trời tối phải thắp đèn, tự khoá mình trong phòng, dù có chuyện gì xảy ra cũng tuyệt đối không mở cửa, không tắt đèn, hiểu chưa?" Trưởng thôn nghiêm giọng dặn dò.

"Vâng ạ." La Bân gật đầu.

"Nhắc lại."

La Bân lặp lại gần như nguyên văn.

Lúc này trưởng thôn mới giãn cơ mặt ra, gật đầu: "Tốt lắm." Ông ta xoay người ra ngoài, gọi: "La Phong, con cậu rất bình tĩnh, sẽ không gặp nguy hiểm đâu. Chúng ta đi thôi."

La Phong nhìn lại một cái, khẽ gật đầu rồi theo trưởng thôn rời đi.

Khi hai người đã hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, La Bân mới thở phào, nhìn sang miếu Sơn Thần đối diện, thầm nghĩ: Ba ngày, mình chỉ cần ngoan ngoãn ở yên ba ngày là được.

La Bân lại vô thức nhìn về phía bên phải, con đường xi măng dốc cao dẫn vào rừng sâu. Cây cối rậm rạp u ám, đến ánh sáng cũng không xuyên qua nổi, cảm giác đè nén như thuỷ triều muốn nuốt chửng cả người.

...

Lúc này, trong miếu Sơn Thần.

Tượng Sơn Thần có hình dáng kỳ dị, tóc bạc xám, da mặt vàng vọt, sống mũi đỏ cao thẳng đến ấn đường, miệng nhọn hếch lên như mỏ chim.

Hai nam hai nữ bị trói tay chân, dựa vào cột đỡ.

Họ là thành viên đội khảo cổ thành phố. Núi Quỹ có một ngôi mộ cổ bị đào trộm, đội khảo cổ đến khai quật cứu hộ thì gặp sạt lở, mấy giáo sư bị chôn sống, tín hiệu hoàn toàn mất, đến điện thoại vệ tinh cũng không gọi được.

Vì vậy, tài xế Từ Kỳ,người rành đường nhất, lái xe đưa ba người đi tìm đội cứu hộ.

Nhưng từ nửa đêm hôm qua đã có gì đó rất sai, có người cứ cười đứng bên đường chặn xe, thậm chí lao đầu vào trước mũi xe, họ không dám dừng lại.

Sáng sớm vào làng, họ định cầu cứu, nhưng ánh mắt dân làng lại vô cùng bất thường.

Quan trọng nhất là trong ký ức của họ và bản đồ núi Quỹ không hề có cái thôn này.

Sợ gặp cướp, họ tăng tốc rời đi, nhưng lại lạc đường, chẳng bao lâu lại quay về thôn. Hết cách, họ hỏi dân làng thì ngay lập tức có cả trăm người kéo đến!

Họ bỏ chạy, nhưng vẫn quay về thôn, rồi xe nổ lốp, bị bắt...

"Nơi quỷ quái gì thế này..." Mắt Từ Kỳ đỏ ngầu, gương mặt ngoài bốn mươi hốc hác, muốn giãy khỏi dây trói nhưng càng vùng thì càng siết chặt.

"Anh Từ, em đã nói rồi, đừng quay xe lại, cái thôn này có gì đó không ổn. Giờ thì xảy ra chuyện rồi đúng không?" Cô gái lên tiếng tên là Chu Thiến Thiến, khoảng hai mươi hai, tóc ngắn, vẻ ngoài tuy mạnh mẽ nhưng lúc này lộ rõ sự sợ hãi.

"Bắt cóc thì cứ nói là bắt cóc, bày ra mớ chuyện tào lao nào là tà ma, nào là không rời khỏi thôn... Toàn là trò hù dọa để bắt chúng ta nghe lời. Tối nay phải tìm cách vào thành cứu người, trời sắp lạnh rồi, mấy giáo sư già yếu không trụ nổi đâu!" Người đàn ông tên Chương Lập, khoảng hai mươi bảy tám, sốt ruột nói.

"Giờ chỉ mong trời tối tìm lại được xe, trong cốp có lốp dự phòng." Từ Kỳ vừa nói vừa ngả nghiêng người, đầu quay đúng hướng cổ tay Chương Lập.

"Tiểu Chương đừng nhúc nhích, tôi giúp cậu cởi dây trước."

Từ Kỳ cắn đầu dây, phồng má, cố cắn mở nút thắt.

"Tôi đã đến nơi này rồi..." Người phụ nữ có nốt ruồi nước mắt khẽ nhìn tượng Sơn Thần, lẩm bẩm: "Chính trong ngôi miếu này, đêm đầu tiên, khi trời tối, Chương Lập mở cửa, rất nhiều người ùa vào... Xé xác anh ấy, rồi ăn thịt chúng ta... Đêm thứ hai, có người nói biết xe ở đâu, anh Từ tin, kết quả là... Bị ăn mất não... Chúng ta... Đã chết hết rồi. Đêm thứ ba... Thiến Thiến, bọn chúng... xé nát mặt cô... Đêm thứ tư... Tôi... Tôi... Máu... Có người đang uống máu tôi..."

Giọng Cố Di Nhân càng lúc càng run rẩy, đột nhiên cô hét lên một tiếng rồi ngã vật ra đất, co giật liên tục, người cong lại như con tôm.

Chu Thiến Thiến lo lắng, lí nhí nói: "Không lẽ là thật? Nhưng lúc trên xe Di Nhân nói là không biết nơi này mà?"

Mặt Chương Lập căng cứng, lắc đầu nói: "Di Nhân bị động kinh nhẹ, gặp k*ch th*ch sẽ sinh ra ảo giác. Cô ấy vào miếu là cứ nhìn chằm chằm tượng Sơn Thần, tôi biết ngay sẽ có chuyện. Anh Từ, nhanh giúp tôi cởi dây, Di Nhân phát bệnh rồi!"

truyenfull,truyenfull vn