"Trần ti trưởng, ông có từng nghe câu này chưa?" Trương Vân Khê thở dài: "Mặc cho địch có mạnh, ta vẫn kéo bốn lạng bạt nghìn cân."
Trần Tổ sững sờ.
Trương Vân Khê... Sao cũng...
Không phải nói Trương Vân Khê nghiêm khắc sao?
Những tại sao trong thời khắc quan trọng này ông lại không dứt khoát hơn? Rõ ràng họ có nhiều người như vậy, có thể trực tiếp tóm gọn Tiêu Khắc.
Hơn nữa Tiêu Khắc đã bước ra khỏi đại điện đó, căn bản sẽ không có bất kỳ nguy cơ ngầm nào.
Lỡ như có sai sót, đó chẳng phải là thả hổ về rừng sao?
Trong lúc mọi người chần chừ, Tiêu Khắc đã dẫn một nhóm tiên sinh đi xa.
Bây giờ muốn bao vây gần như là không thể.
La Bân bước nhanh về phía trước, vội vã theo kịp nhóm Tiêu Khắc từ phía sau.
Trương Vân Khê đi ngay sau, Trần Tổ cũng theo sát, toàn thân ông đã đổ đầy mồ hôi lạnh.
Khi ba người bước ra, người đầu tiên phát hiện ra họ là Không Trần. Ông lập tức đuổi theo La Bân, võ tăng cũng lập tức theo sau.
...
"Sư phụ..." Tiêu Tấn nhìn phía sau, tỏ ra bất an, "Hình như họ vẫn phản ứng kịp rồi."
Tiêu Tấn đương nhiên không nhận ra La Bân, hắn chỉ cảm thấy đối phương đã phát hiện thân phận của Tiêu Khắc và lại bắt đầu đuổi theo.
"Chậm nửa nhịp rồi." Ngữ điệu của Tiêu Khắc hết sức lạnh nhạt.
Gã cũng nhìn ra sau, khoảnh khắc nhìn thấy La Bân, cơn giận trong lòng cứ thế trào l*n đ*nh đầu.
Nhất thời, gã có cảm giác hối hận không kịp.
Nếu biết trước như vậy, lẽ ra gã đã không dùng nhiều kế hoạch như vậy để lấy truyền thừa. Trực tiếp giết La Bân thì đã sao?
Tại gã quá tự mãn, lại còn đánh giá thấp bản lĩnh của La Bân, khiến La Bân có cơ hội lật ngược tình thế, hủy hoại tâm huyết của gã bao năm, thậm chí còn xâm nhập đạo trường nhà gã, đuổi gã ra ngoài, biến thành chó nhà có tang.
Đương nhiên, Tiêu Khắc hận thì hận, nhưng gã hiểu bây giờ không thể để xảy ra sai sót nữa.
Bảo toàn lực lượng, mọi chuyện chưa kết thúc, còn có thể chơi tiếp!
Chẳng bao lâu, nhóm họ đã đến rìa đỉnh núi phía Tây.
Tiêu Khắc hơi khựng lại.
Ở đây có một kiến trúc tháp canh cao, đỉnh đang sáng đèn.
Phần vách núi phía dưới trống trải, cầu ván chưa được mở.
Trong cửa sổ tháp canh có bóng người, đang ngóng về phía họ.
"Sao có thể..." Tiêu Tấn kinh ngạc, những tiên sinh còn lại đều sững sờ.
"Cầu ván chưa mở... Người canh gác cũng ở đó, nhóm người này lên núi bằng cách nào?"
"Chuyện này... Quá khó tin rồi?"
"Còn đường nào có thể đi lên?"
Nhất thời, mọi người vô cùng hoảng loạn.
Tiêu Tấn hét lớn: "Mở cầu!"
Cả nhóm không hề dừng lại, tốc độ vẫn rất nhanh.
Một tấm ván gỗ lớn dài hơn hai mươi mét rơi xuống từ bên cạnh kiến trúc tháp canh, nghiêng tựa vào sườn núi.
Chếch xuống phía dưới là một đoạn đường mòn ẩn dưới dây leo, nhưng khoảng cách hai mươi mét với đỉnh núi, vách đá trọc lóc, không có dây leo, không có chỗ đặt chân, thậm chí cả khe đá để leo trèo cũng bị lấp đầy, giống như một hào thiên nhiên không thể vượt qua.
Sau đó một người xông ra từ kiến trúc tháp canh.
Người này rất sợ hãi.
Hắn là người phụ trách cảnh giới và mở đoạn đường cuối cùng.
Đúng, vị trí hắn có thể nhìn thấy chuyện xảy ra trong đạo trường, luôn có ánh lửa, còn lờ mờ nghe thấy một vài âm thanh.
Chỉ có vậy thôi.
Hắn không thể phát hiện thêm.
Hơn nữa, hắn không thể tự ý rời vị trí.
Điều quan trọng hơn là chủ đạo trường cũng đang ở trong đạo trường, còn có thể xảy ra rắc rối gì?
Nhưng lúc này thấy chủ đạo trường dẫn đầu, tất cả tiên sinh đều chạy trốn hối hả, hắn mới biết thực sự đã xảy ra chuyện lớn rồi.
Tiêu Khắc nhanh chóng bước lên cầu ván, mọi người ồ ạt đi theo. Tấm ván gỗ phát ra tiếng cọt kẹt không chịu nổi sức nặng, rung lắc không ngừng, suýt chút nữa thì gãy.
...
Tất cả mọi người đều đã lên đường mòn.
Khoảng một hai phút sau, La Bân đã đuổi kịp.
Họ cũng đi qua cầu ván và bước vào đường mòn.
Thực ra, tốc độ của họ tương đối nhanh, nếu thực sự muốn bắt người, chắc chắn có thể đuổi kịp.
Nhưng La Bân cố ý giảm tốc độ, khiến khoảng cách với phía trên luôn cách một đoạn.
"Sư phụ... Bọn họ cứ theo sát không thôi..." Tiêu Tấn vô cùng bất an.
"Bọn họ sẽ phát hiện dù dốc hết sức lực, dù đã mời rất nhiều hòa thượng, đánh úp bất ngờ, nhưng cũng không thể làm gì được chúng ta. Trời muốn giao trọng trách lớn, các con cứ xem chuyện lần này là một buổi tôi luyện. Một ngày nào đó, khi chúng ta quay lại sơn môn, tất cả những kẻ này sẽ là đá lót đường."
Lời này của Tiêu Khắc lại khiến các đệ tử phấn chấn lên hẳn.
Đúng vậy, đối phương đã tốn hết tâm cơ rồi, kết quả thế nào? Họ không phải vẫn đi sao?
Hơn nữa, còn là do chính đối phương thả đi!
Đợi khi họ thoát thân, nhóm bên kia sẽ xảy ra mâu thuẫn nội bộ thôi.
Tâm trạng mọi người không còn ủ ê nữa, mà là lòng ngực tràn đầy hận thù, nghĩ đến một ngày nào đó sẽ quay lại báo thù.
...
Sắp đến chân núi rồi, cùng lắm chỉ còn bảy tám mươi mét độ cao.
Chớp mắt, khoảng cách này trở thành bốn năm mươi mét.
Khi chỉ còn ba bốn mươi mét độ cao là có thể xuống núi, tim Tiêu Khắc đột nhiên đập thình thịch.
Gã đột ngột dừng bước.
Sau đó, gã quay đầu!
Tận cùng tầm nhìn có người đứng ở góc cua đường mòn.
Người dẫn đầu chính là La Bân!
La Bân không hề đuổi theo.
Thậm chí La Bân còn dang tay, chặn những người phía sau, không cho họ tiến lên.
Có phải La Bân biết rằng kết quả đã không thể thay đổi, hết cách xoay chuyển, vì vậy bỏ cuộc truy đuổi?
Nhưng Tiêu Khắc vẫn cảm thấy không đúng...
Cho dù bỏ cuộc thì cũng nên xuống đến chân núi rồi mới bỏ cuộc chứ!
"Sư tôn... Sao sư phụ không đi nữa?" Tiêu Tấn nuốt nước bọt.
Những đệ tử môn nhân còn lại cũng không hiểu, trên mặt lộ vẻ nôn nóng.
Trán Tiêu Khắc bắt đầu đổ mồ hôi.
Càng lúc gã càng thấy có vấn đề.
Nhưng rốt cuộc là không ổn ở đâu?
Không kịp nghĩ nhiều nữa, đi trước là thượng sách!
Vừa nhấc chân bước đi, gã đột nhiên nghe thấy một tiếng rắc nhẹ.
Đường mòn dưới chân bất thình lình rung lên.
Kiến trúc bằng gỗ rung lắc là khó tránh.
Nhưng đường mòn này khác, đích thân Tiêu Khắc giám sát, dùng không ít thợ mộc tinh xảo, lại còn chọn gỗ chất lượng cực tốt. Mặc cho gió táp mưa sa, đường mòn cũng sẽ không lay động.
Đường mòn không chỉ lắc lư, mà âm thanh đó dường như sắp đứt gãy?
"Quay lại!" Tiêu Khắc quát lớn.
Tiếng hét này gần như vỡ giọng, mang theo sự kinh hãi và phẫn nộ tột cùng.
Nhóm tiên sinh vẫn chưa kịp phản ứng.
Tiếng rắc rắc dày đặc đột nhiên vang lên!
Đường mòn nghiêng hẳn, sau đó phần nối với xà gỗ trên vách núi đồng loạt đứt rời.
Trong tiếng ầm ầm vang dội, từng người như rơi xuống như trút nước.
Nếu chỉ có một đoạn đường mòn gặp vấn đề thì phía dưới vẫn còn đường mòn khác, người rơi xuống cũng không sao. Đường mòn vốn là hình chữ Z uốn lượn qua lại trên vách núi.
Nhưng đường mòn phía dưới cũng gặp vấn đề. La Bân đã phá gần hết đường mòn dọc theo vách núi ở độ cao bốn năm mươi mét.
Nếu chỉ có một hai người đi qua, hoàn toàn không ảnh hưởng.
Hơn hai mươi người, quá đông!
Tiếng gỗ va chạm ầm ầm.
Tiếng la hét thảm thiết của người bị gỗ đâm xuyên, rơi xuống.
Nhất thời, dưới đỉnh Tham Lang này như tấu lên một bản nhạc của cái chết.
La Bân vẫn đứng ở đó, lặng lẽ quan sát mọi chuyện xảy ra.
Trần Tổ đơ người.
Là ti trưởng của Cửu U Ti, ông ta đã chứng kiến rất nhiều cảnh tượng lớn.
Nhưng cảnh hơn hai mươi tiên sinh cùng với một đại tiên sinh trực tiếp rơi xuống từ vách núi, ông ta thực sự chưa từng thấy, thậm chí chưa từng nghĩ đến...
Nước cờ sau cùng này lại đáng sợ như vậy sao?
Trước đó ông ta còn cảm thấy La Bân để chùa Kim An cho họ một lối thoát vì cậu nhân hậu, điều này có thể gây ra vấn đề lớn. Ví dụ như môn đồ Tiêu Khắc có đáng được tha hay không, có gây ra nguy cơ ngầm trong tương lai không?
Đương nhiên, Trần Tổ biết vị trí của mình, chuyện này Trương Vân Khê còn không lên tiếng, ông ta càng không thể nói gì.
Bây giờ cảnh tượng trước mắt nói cho ông ta biết, làm gì có lối thoát nào.
La Bân cho người ta hy vọng sống, sau đó lại hủy hoại tia hy vọng đó ngay trong niềm niềm vui sướng, khiến người ta tuyệt vọng hoàn toàn trong sự sụp đổ, rồi mất mạng...
Đây mới thực sự là diệt cỏ tận gốc, không chừa đường lui!
Trương Vân Khê gật đầu, ánh mắt lộ rõ sự hài lòng.
"Trần ti trưởng, ông có biết tại sao lại cần phải như vậy không?" Trương Vân Khê đột nhiên hỏi.
Trần Tổ nuốt nước bọt, lắc đầu, tỏ vẻ không hiểu.
"Đừng đánh giá thấp bản lĩnh của bất kỳ tiên sinh nào, đặc biệt là người như Tiêu Khắc. Ông luôn đứng trên mặt đất của đạo trường ông ta, không biết ông ta còn bao nhiêu lá bài tẩy, không thể thực sự để ông ta tuyệt vọng mà chống trả. Sư tử vồ thỏ cũng cần dùng hết sức, huống hồ Tiêu Khắc này lại giống một con sói. Dù ông ta chết, cũng sẽ xé một miếng thịt từ trên người ông. Hơn nữa, tiên sinh đấu nhau, điều mà họ đấu luôn là mưu đồ, chứ không đơn thuần là người. Điều này sẽ ảnh hưởng đến tinh thần của một tiên sinh. La tiên sinh làm rất tốt. Cứ như một ván cờ, mười phần thì cậu ấy đã kiểm soát được chín phần." Trương Vân Khê lại cảm thán.
"Chín phần? Vậy còn một phần là gì?" Trần Tổ ngạc nhiên.
Ông ta không hiểu...
Chuyện này chưa được gọi là hoàn hảo sao?
Mưu tính của một người đã tiêu diệt toàn bộ sơn môn của Tiêu Khắc.
Phải biết rằng, đó là Tiêu Khắc, là tiên sinh Âm Nguyệt!
Trương Vân Khê quá khắt khe rồi chăng?