Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 581

 Chương 581: Đầu bay

Cổ Long Phổ ngay lập tức lìa khỏi lồng ngực.

Ông ta vốn cao to, như một cánh cửa, kéo theo cả ngũ tạng cũng to hơn. Đầu bay lên, ruột gan văng tứ tung, bắn thẳng về phía La Bân!

Chính là lũ vu trùng!

La Bân né người, tránh được cú đâm đó.

Cái đầu không va vào La Bân, nhưng một phần ngũ tạng văng ra đã quẹt qua vai cậu! Máu sền sệt mang theo mùi mặn tanh nồng nặc, đặc biệt là âm thanh dính dáp đó càng khiến người ta rùng mình.

Cái đầu của Long Phổ dừng lại giữa không trung, xoay tròn.

Khuôn mặt của ông ta bỗng mở miệng, mí mắt cũng hơi nâng lên, nhưng đôi mắt đã không còn tiêu cự, không có chút biểu cảm nào, cả khuôn mặt chỉ còn sự vô hồn.

Cái đầu lại lao về phía La Bân! Miệng nó mở to đến mức La Bân có thể thấy rõ bên trong đầy cao răng, những chiếc răng đen vàng lẫn lộn!

Long Phổ đã bị giết.

Nhưng Long Phổ sau khi chết này lại trở thành cái xác bị vu trùng kiểm soát, hệt như trăm chân còn ngoe nguẩy dù đã chết, thật sự nguy hiểm hiểm khó đối phó!

La Bân rút con dao còn lại, bất ngờ chém mạnh song đao ra!

Cái đầu Long Phổ đột ngột nghiêng sang phải, lũ vu trùng nhanh nhẹn đến mức né được nhát dao!

Một mảng lòng ruột bị cắt đứt lớn, chất nhầy nhụa ghê tởm dính đầy lên lưỡi dao.

Bản thân những thứ này là vật chết, chỉ là vật trung gian bị vu trùng lợi dụng.

Cái đầu Long Phổ ngay lập tức quay lại, cắn vào vai La Bân!

La Bân vội vàng lùi lại tránh né. "Rắc", là âm thanh va chạm của răng cắn trượt.

Xoẹt!

Hai nhát dao chém hụt, chỉ chém bay một mảng lá phổi lớn. Đồng thời La Bân lại lùi thêm một bước.

Cái đầu Long Phổ truy đuổi không tha!

Tay trái cậu giơ dao lên, vung mạnh ra!

Cái đầu Long Phổ nghiêng sang phải để né tránh, nhưng ngay giây trước đó, tay phải của La Bân đã hành động. Ngay khi Long Phổ né tránh, cậu đã đoán được phán đoán của vu trùng. Con dao bay ra xuyên thủng đầu Long Phổ, quán tính khiến con dao tiếp tục b*n r* một đoạn, tạo thành một đường parabol, cắm thẳng xuống đất!

Đây là con dao dài nhất trên người La Bân nên mới có thể xuyên qua hộp sọ, đồng thời lưỡi dao cắm sâu vào lòng đất.

Long Phổ không hề đơn giản, ông ta vừa nham hiểm vừa độc ác.

Nhưng mạnh như Long Phổ cũng không phải đối thủ của Viên Ấn Tín.

Thậm chí Viên Ấn Tín không cần xuất hiện, chỉ cần có một mức độ liên kết nào đó với cậu, ông ta đã gián tiếp g**t ch*t Long Phổ rồi.

Vu trùng chỉ là côn trùng. Đúng là chuyện cái đầu bay lên này đủ để uy h**p tinh thần, chắc chắn sẽ có hiệu quả bất ngờ vào những thời điểm then chốt.

Chỉ là, điều đó cũng cần phải giết người một cách bất ngờ sau khi đã uy h**p được họ.

Chuyện này không đủ để giết La Bân.

Long Phổ chết và Long Phổ sống là hai khái niệm khác nhau.

La Bân th* d*c một lúc lâu, mới bước đến trước cái đầu của Long Phổ.

Có thể thấy rõ sự ngọ nguậy trong lòng ruột.

Càng có thể thấy Long Phổ chết không nhắm mắt. Sự không cam lòng ấy quá mạnh mẽ, đọng lại tất cả trên khuôn mặt người chết.

La Bân nhìn Long Phổ chằm chằm.

Thực ra, giây phút trước tâm trạng cậu rất tệ. Cậu đã đối mặt với nhiều lần tuyệt vọng, nhiều lần cận kề cái chết, nhưng không lần nào áp lực nặng nề như vừa rồi. Có nhiều thời điểm, sự sụp đổ của con người chỉ diễn ra trong khoảnh khắc.

Viên Ấn Tín đã mang lại cho La Bân cảm giác ông ta hiện diện ở khắp nơi, cậu không thể chiến thắng.

Cái đầu Long Phổ đột ngột động đậy, nhưng lại vừa hay đã cưỡng ép kéo La Bân ra khỏi loại cảm xúc đó.

Nếu không, La Bân nhất định sẽ chìm đắm vào, thậm chí có thể nản lòng và từ bỏ ngay lập tức.

Vu trùng chui ra khỏi ruột gan, chui ra khỏi mắt, tai, mũi, miệng Long Phổ, như muốn bò lên người La Bân.

La Bân không né tránh.

Cậu biết, ít nhất là lúc này, Viên Ấn Tín đang giúp cậu. Những con vu trùng này không làm hại được cậu.

Quả nhiên, sau khi lũ vu trùng dừng lại dưới chân, chúng không tiếp tục bò lên nữa. Sau đó, tất cả vu trùng như thủy triều rút, nhanh chóng biến mất vào bóng tối xung quanh, không còn ở lại trong người Long Phổ.

La Bân quay đầu, quan sát môi trường ở nơi này.

Màu sắc ban đầu của vách đá lẽ ra phải là xanh xám, chất liệu cứng rắn. Nhưng giờ đây nó lại phủ một lớp đen, ngay cả những tượng Phật cũng bị nhuộm đen, cảm giác như đá cũng không còn cứng như vậy nữa, như thể bị ăn mòn.

Tầm nhìn rất kém. La Bân lấy ra một chiếc đèn pin. Loại vật dụng này là thứ cậu luôn mang theo. Những thứ quan trọng đã bị lấy đi trước đó, không ai quan tâm đến một chiếc đèn pin như thế này.

Ánh sáng chiếu vào góc hang động, vừa vặn hay vào một khuôn mặt xanh đen. Khuôn mặt đó chỉ bằng bàn tay, trông rất non nớt, mắt to. Nhưng nó đầy máu, miệng còn dính thịt, răng nhọn hoắt, cộng thêm màu da và hành vi vừa rồi, khiến La Bân cảm thấy ghê tởm.

Khoảnh khắc tiếp theo, thứ đó lao vút sang bên phải rồi biến mất.

La Bân nhanh chóng quét đèn pin qua các góc tường còn lại. Những bóng hình vụt qua rất nhanh, tất cả đều biến mất ở phía bên phải.

La Bân chần chờ một lúc, cuối cùng cậu vẫn quyết định đuổi theo.

Hang động này không hề nhỏ, chỉ vì quá tối nên khiến người ta có cảm giác chật hẹp. Thực tế nơi đây phải rộng ít nhất bốn năm mươi mét vuông.

Bên phải còn có một lối hang khác. Chui vào trong, ánh sáng của đèn pin dường như cũng bị nuốt chửng.

La Bân không chiếu đèn quá xa, chỉ chiếu xuống chân.

Đập vào mắt là một đống xương trắng. Bên cạnh chân còn có một cái đầu lâu, một con rết đang chui từ hốc mắt bên này sang hốc mắt bên kia.

Mí mắt La Bân giật nhẹ. Cậu đi thêm vài bước, chiếu thấy một thi thể. Trên thi thể đó có chi chít cóc, những cái miệng mềm oặt đang không ngừng hút. Nửa cái xác đã bị hút khô, nửa còn lại da dẻ căng cứng. Đầu và mặt vẫn còn nguyên vẹn, đó là một cô gái trẻ xinh xắn, nhưng vẻ mặt lại vô cùng dữ tợn.

La Bân hít sâu, kiềm chế cơn nổi da gà và sự ghê tởm trong lòng, tiếp tục đi vào.

Cậu lại thấy thêm vài thi thể nữa và những con côn trùng đang bò trên xác.

Nơi này chính là chỗ Long Phổ dùng để nuôi vu trùng. Dưới tượng Phật, toàn là xương khô, toàn là vong hồn.

Ban đầu La Bân muốn đi ra, sự khó chịu trong lòng đã đạt đến cực hạn, cậu liên tục muốn nôn.

Nhưng rồi cậu lại thấy thêm một vật. Đó là một vài thanh gỗ chống đỡ một cái chậu lửa, trong chậu đầy mỡ, ở giữa có một sợi bấc to bằng cánh tay.

Bản năng thúc đẩy, La Bân châm lửa vào bấc.

Ban đầu chỉ là một ngọn lửa nhỏ, sau đó lan ra, lớn dần. Cả sợi bấc được thắp sáng, phát ra tiếng lách tách nhỏ. Ánh lửa lớn bằng cái đầu.

Toàn bộ hang động được chiếu sáng.

Trên vách tường có nhiều hang nhỏ. Trong mỗi hang đều có những tượng điêu khắc bị sứt mẻ. Có cái chỉ còn nửa th*n d***, có cái mất nửa đầu, có cái chỉ còn đôi chân.

Ngoài những thứ vốn có này, trong hang còn có những Kim Đồng Tử với làn da xanh đen. Lúc này La Bân mới nhận ra đây chính là những Kim Đồng Tử này đã xé xác Đậu Lại. Hơn nữa, chúng không giống với Kim Đồng Tử ở nhà họ Cố.

Con ở nhà họ Cố rõ ràng là vật chết, còn những thứ này sống. Chỉ là bây giờ chúng đứng yên không nhúc nhích, lại mất người chỉ huy, vì vậy sau khi trở về vị trí, chúng trở nên giống những pho tượng.

Thi thể trên mặt đất quá nhiều, côn trùng cũng quá nhiều.

Đây vẫn chưa phải là tất cả. Phía bên trái hang động, sát tường, màu sắc càng đen hơn. Một thi thể bị xuyên thủng bởi một thanh sắt thô, bên dưới có một vật chứa bằng sắt. Dưới vật chứa có một đống lửa đã tàn.

Có thể thấy bên trong là dầu xác màu vàng óng.

Cảm giác buồn nôn xông thẳng lên óc.

Chỉ là một lượng nhỏ dầu xác thì không sao, La Bân sẽ không thấy lạ, chủ yếu là cách nấu dầu này tương tự với cách Mạc Kiền luyện đèn dầu ngày trước. La Bân chợt nhớ đến những loại dầu tà mà cậu đã từng uống, dạ dày cứ không ngừng cuồn cuộn.

"Cứu... Cứu mạng..."

"Cứu chúng tôi..."

Giọng kêu cứu yếu ớt đột nhiên vang lên.

La Bân vừa che miệng che mũi, vừa chuyển hướng nhìn, không nhìn nồi dầu xác đó nữa. Khi đi đến cuối hang động phía trước, cậu thấy một cái lỗ trên mặt đất. Trên lỗ có một song sắt, cao khoảng nửa mét. Hai khuôn mặt áp sát vào song sắt, họ rất bẩn, ánh mắt tràn ngập nỗi sợ.

Đây là một nam một nữ trung niên, vẻ ngoài khá giống Cố Di Nhân.

"Chú Cố, dì Cố?" La Bân gọi.

Hai người sững sờ vài giây, rồi kích động lắc mạnh song sắt.

"Cậu nhận ra chúng tôi..."

"Cứu chúng tôi..."

"Trời ơi... Đây là cái quái gì, đây không phải là nơi con người ở... Quá kinh khủng!"

La Bân nhìn chỗ song sắt tiếp xúc với vách đá. Nó giống như loại chuồng chó, là kiểu kéo lên xuống để mở cửa, bên trên có một ổ khóa.

Dao của La Bân chém vàng chặt đá không thành vấn đề. La Bân dùng con dao lọc xương to nhất, cậy mở chỗ vách đá nối với ổ khóa.

Cánh cửa song sắt bị đẩy đổ, hai người bên trong kinh hoàng chui ra. Cơ thể họ thực ra sạch sẽ, chỉ dính nhiều đất, nhưng quần lại ướt sũng, còn bốc mùi nước tiểu hôi thối khó ngửi.

La Bân không thấy có gì cả. Trong môi trường như vậy, người thường sợ đến mức tè ra quần là chuyện rất bình thường. Không bị dọa chết đã là do gan họ lớn rồi!

Vợ chồng nhà họ Cố ngây người nhìn cậu.

"Nhưng... Cậu là ai?"

"Chúng tôi không quen cậu..."

"Cậu là cảnh sát à?" Chú Cố nuốt nước bọt hỏi.

La Bân đứng sững.

truyenfull,truyenfull vn