Chương 541: Phương sĩ lục thuật
Mạnh quá!
Trong đầu Hồ Tiến giờ chỉ còn lại hai chữ đó.
Trong mắt hắn, sức mạnh mà La Bân thể hiện đã vượt xa nhận thức của hắn về khả năng của một tiên sinh.
Còn sức mạnh của Đới Chí Hùng thì lại khủng khiếp hơn.
Phương sĩ lại toàn diện đến vậy, không có bất kỳ điểm yếu nào sao?
Tần Thiên Khuynh mở to mắt, trong ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc, giận dữ và không cam lòng.
Không chỉ vậy, mặt ông cũng đỏ bừng, gần như tím lại.
Đúng.
Ông yếu thật.
Với tư cách là thần toán Thiên Cơ của thế hệ này, có lẽ ông là người yếu nhất kể từ khi đạo trường Thiên Cơ được thành lập.
Thực tế, nếu không phải vì môn đồ của đạo trường đã chết hết, chỉ còn lại một mình ông, ông sẽ không bao giờ được thừa kế danh hiệu thần toán Thiên Cơ.
Nhưng dù vậy, đây cũng không phải là lý do để Đới Chí Hùng để sỉ nhục đạo trường Thiên Cơ!
Tần Thiên Khuynh nhấc chân, muốn tiến lên!
Đạo trường Thiên Cơ tuyệt đối không thể bị sỉ nhục dưới tay ông!
Nhưng ngay lập tức, Tần Thiên Khuynh khựng lại.
Giận dữ thì có ích gì?
Kém hơn người ta, bị người ta bắt nạt, đó là chuyện quá đỗi bình thường.
Vì tức giận mà mất bình tĩnh, rồi bị thương, tàn phế, thậm chí bị giết, điều này có lợi gì cho đạo trường Thiên Cơ?
Đúng lúc này, Thượng Quan Tinh Nguyệt đột nhiên lạnh lùng lên tiếng: "Cấn sơn thiên, Càn thiên hạ, sơn thiên đại súc. Đứt ruột, nứt chân, thủng bụng!"
Trong Tiên Thiên Toán, Thập Lục Quái để giao sát (*), Lục Thập Tứ Quái là chú sát (**). La Bân chỉ có thể dùng quẻ âm. Còn Thượng Quan Tinh Nguyệt không chỉ dùng cả hai loại quẻ, mà còn kết hợp âm dương, dùng đến hai trăm năm mươi sáu loại.
(*) Giao sát (絞殺): thiên về tấn công vật lý từ xa
(**) Chú sát (咒殺): thiên về tấn công tinh thần và năng lượng bằng lời nguyền
Hơn nữa, hai trăm năm mươi sáu loại quẻ này không phải tất cả đều để giết người. Quẻ hung có thể lấy mạng, nhưng quẻ cát vào một lúc nào đó lại có thể cứu người.
Trước đó, Thượng Quan Tinh Nguyệt đã dùng một quẻ cát để cứu Trương Bạch Giao.
Giờ phút này, Thượng Quan Tinh Nguyệt đã quyết tâm phải giết!
Cô ta tuyệt đối sẽ không để mình bị mang đi!
Ai cũng không thể bắt cô ta rời khỏi núi Quỹ!
Đới Chí Hùng nhíu mày. Ông ta hơi khom xuống, dường như bụng đau. Sau đó, một chân run rẩy, như thể cũng bị đau.
Tuy nhiên, một loạt động tác này cực kỳ nhẹ.
Giây sau, ông ta đứng thẳng trở lại.
Thượng Quan Tinh Nguyệt phun ra một ngụm máu lớn.
Giống như La Bân dùng quẻ âm giao sát để chống lại Viên Ấn Tín và phải chịu phản phệ, Thượng Quan Tinh Nguyệt cũng suy sụp và ngã xuống đất.
Hai tay Tần Thiên Khuynh bỗng bấm quyết.
Đây chỉ là một động tác giả vờ.
Các thủ thuật của đạo trường Thiên Cơ và núi Quỹ khác nhau, không có loại chú thuật tương tự.
Bấm quyết chỉ có thể bói quẻ.
Tuy nhiên, Đới Chí Hùng rõ ràng đã khựng lại một lần nữa.
Chiêu vừa rồi của Thượng Quan Tinh Nguyệt rõ ràng vẫn khiến ông ta phải cảnh giác.
Dù sao, thực lực của Tần Thiên Khuynh mạnh hơn Thượng Quan Tinh Nguyệt rất nhiều!
Đột nhiên, trước ngực Tần Thiên Khuynh có một cánh tay thò ra.
Một cái ống nhỏ được đưa tới miệng Tần Thiên Khuynh.
Tiếng "phụt phụt phụt" vang lên, những cây kim màu đen bạc b*n r*.
Tốc độ quá nhanh.
Đới Chí Hùng hoàn toàn không ngờ ngực Tần Thiên Khuynh lại có thể thò ra một cánh tay, ông ta hoàn toàn không có phòng bị.
Chiêu này Viên Ấn Tín còn không tránh được, Đới Chí Hùng không tránh được cũng là lẽ đương nhiên.
Những cây kim c*m v** ấn đường, sống mũi và gò má của Đới Chí Hùng, đuôi kim liên tục rung lên.
"Sơn, Y, Mệnh, Tướng, Bốc, phương sĩ ngũ thuật. Ông quả nhiên phi phàm. Nhưng đừng coi thường bất kỳ thế hệ Thiên Cơ Thần Toán nào, dù ta là người yếu nhất. Những cây kim này được tôi luyện bằng độc, ít nhất có ba mươi loại trở lên. Ông sẽ chết."
Tần Thiên Khuynh nhíu mày, ánh mắt phức tạp.
"Ông đã giết một môn đồ của tôi, bắt ông đền mạng, tôi cũng không tính là độc ác." Tần Thiên Khuynh nói thêm một câu.
Thông thường, các tiên sinh thường ẩn mình ở đằng sau, đấu phong thủy hoặc thuật bói toán. Khi đối mặt trực tiếp, phần lớn là một người chết một người bị thương.
Vì vậy, những người trong nghề này đều cố gắng giảm thiểu cơ hội đối đầu trực diện với đối thủ.
Đới Chí Hùng quá hung hăng, Tần Thiên Khuynh đã không còn lựa chọn nào. Vừa rồi là cơ hội duy nhất.
Nếu Thượng Quan Tinh Nguyệt không ra tay, ông cũng không có cơ hội.
Mười đệ tử của đạo trường Thiên Cơ từ từ bao vây Đới Chí Hùng.
Đới Chí Hùng đứng đó, không hề nhúc nhích...
Hồ Tiến đang nấp trong đống đá, ban đầu còn phấn khích, nhưng khuôn mặt hắn bỗng trở nên trắng bệch.
Rõ ràng đang chiếm thế thượng phong, vậy mà chỉ một đòn đã thất bại rồi sao?
Người bình thường nào mà trước ngực lại có một cánh tay?
Đúng là quái vật!
Nhưng... Những môn đồ của đạo trường Thiên Cơ đó, có ai bình thường đâu?
Chẳng phải ai cũng là quái vật, cũng dị dạng sao?
Cố kìm sự hoảng loạn trong lòng, Hồ Tiến đã bắt đầu có ý định rút lui...
Thấy những người kia không chú ý đến mình, hắn từ từ lùi lại...
Nhanh chân chuồn lẹ, đó là một trong những bí quyết giữ mạng của Hồ Tiến bấy lâu nay!
Hắn không muốn rơi vào tay Thượng Quan Tinh Nguyệt!
Phải nhanh chóng đi báo cho Hoàng Oanh chạy trốn, nếu không Thượng Quan Tinh Nguyệt phát hiện ra cô còn sống, sẽ không thể có may mắn nữa!
Rất nhanh, Hồ Tiến đã rời khỏi đống đá lộn xộn, chạy như điên về phía xa.
Hơn mười môn đồ của đạo trường Thiên Cơ hoàn toàn không để ý đến Hồ Tiến.
Tần Thiên Khuynh thậm chí không nhìn Hồ Tiến một cái.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào Đới Chí Hùng.
"Mười... Chín... Tám..."
...
"Ba..." Tần Thiên Khuynh đã bắt đầu đếm ngược.
"Hai, một." Đới Chí Hùng đột nhiên mở miệng, nói tiếp. Ông ta giơ tay, rút mấy cây kim trên mặt ra, "Rồi sao nữa?"
"Ông!" Tần Thiên Khuynh trợn tròn mắt, không dám tin những gì đang xảy ra trước mặt.
Viên Ấn Tín không trúng chiêu là vì ông ta khoác một lớp da người.
Đới Chí Hùng... Dựa vào đâu mà không bị làm sao?
Thậm chí, Tần Thiên Khuynh đã rút kinh nghiệm từ Viên Ấn Tín, lần này ông bắn thẳng vào mặt.
Trên mặt không có gì che chắn, thậm chí một mảnh vải cũng không có!
Theo lý mà nói, Đới Chí Hùng đã phải ngã xuống, đã phải thất khiếu chảy máu mà chết.
Nhưng ông ta lại rút kim, nói chuyện, thậm chí còn tiến lên một bước.
Bước chân này của Đới Chí Hùng đã khiến các môn đồ của đạo trường Thiên Cơ lùi lại ba bước!
Đồng thời, tất cả mọi người lại giơ tay lên, chuẩn bị phát động một đợt tấn công mới!
"Nghĩ kỹ chưa? Ra tay lần nữa, tôi cũng sẽ nổi giận. Khi đó, người chết sẽ không chỉ có một. Còn nữa, tôi phải nhắc nhở ông một điều. Tôi không phải phương sĩ ngũ thuật, đó chỉ là những kẻ theo con đường phụ trong giới âm dương, không thể nhập vào chính tông của tôi. Tôi có lục thuật."
Đới Chí Hùng vung tay, những cây kim liền rơi xuống đất.
Tần Thiên Khuynh cúi đầu, nhìn Thượng Quan Tinh Nguyệt đang nằm bất động trên đất.
Mí mắt ông lại giật liên hồi.
Ông đỡ Thượng Quan Tinh Nguyệt đứng dậy.
"Ông muốn Thượng Quan Tinh Nguyệt làm gì?" Tần Thiên Khuynh khàn giọng hỏi.
"Vấn đề của ông quá nhiều rồi." Đới Chí Hùng lắc đầu, "Bỏ cô ta xuống, nếu không, ông sẽ chết. Còn tiếp tục giở trò nữa, không những ông không thể đưa cô ta đi, mà tất cả các môn đồ của ông đều sẽ phải ở lại."
Quả thật, Tần Thiên Khuynh đã điều chỉnh lại tư thế.
Ông cách chân núi rất gần.
Núi Quỹ đã bị Viên Ấn Tín phong tỏa. Một khi vào trong, Đới Chí Hùng chưa chắc đã đuổi kịp họ.
Nhưng không ngờ... Lại bị nhìn thấu rồi sao?
"Ba, hai..."
Người bắt đầu đếm ngược đã trở thành Đới Chí Hùng.
Một cảnh tượng khiến Tần Thiên Khuynh rùng mình lại xảy ra.
Đới Chí Hùng vén vạt áo ở eo lên. Nơi đó có một sợi thắt lưng, gài ít nhất vài chục thanh đao với kiểu dáng khác nhau. Về cơ bản, lưỡi đao rất hẹp, chỉ rộng bằng ngón tay, nên số lượng nhiều như vậy cũng không gây cảm giác chật chội.
La Bân có kỹ thuật của tư hình, nhưng cũng không có nhiều dao như vậy!
Đới Chí Hùng tiện tay rút một con dao ra, xoay tròn trong tay, đùa nghịch.
Nhưng Tần Thiên Khuynh lại có cảm giác cơ thể mình dường như đang bị cắt thành từng mảnh.