Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 532

Chương 532: Ông khiến cô ấy tan nát cõi lòng

Viên Ấn Tín không nói thêm lời nào.

Ông ta biết, mọi chuyện đã vô ích.

La Bân thực sự hoàn toàn miễn nhiễm với những sự khống chế này, thuật pháp không thể ảnh hưởng đến trái tim cậu.

Ông ta giơ tay, túm lấy da mặt trên đầu, giật sang một bên.

Lớp da mặt bị xé ra, khuôn mặt thật của Viên Ấn Tín lần nữa lộ ra.

Lớp da người này đã được xử lý, bên trong không có máu, khuôn mặt của Viên Ấn Tín vẫn sạch sẽ.

"Vốn dĩ tôi không muốn giết cậu, dù cậu không làm đồ đệ của tôi, gây cho tôi nhiều rắc rối như vậy, tôi vẫn muốn giữ lại mạng sống của cậu. Cậu nhất định có rất nhiều bí mật. Trong cuộc đời này, việc tôi thích khám phá nhất chính là bí mật của con người. Cậu đã tạo ra hoa tam sinh. Đối với núi Quỹ, cậu thật sự rất có giá trị. Nhưng bây giờ, cậu buộc phải chết. Núi Quỹ không thể nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi. Cậu đã không muốn nói ra tất cả, vậy thì cậu dẫn tôi đi. Người xưa có câu, hổ phụ sinh hổ tử. Hôm nay, cậu thấy cha ruột của cậu đã chết thế nào thì cậu sẽ chết như thế đó."

Trong lúc nói chuyện, Viên Ấn Tín lại đi về phía La Bân.

Trong tay ông ta không biết từ lúc nào đã có thêm một con dao.

Tấm da mặt người đang treo lủng lẳng trên cổ ông ta, đung đưa qua lại, trông vô cùng đáng sợ.

"Viên Ấn Tín, ngay từ đầu ông đã nghĩ xong rồi. Nếu La Bân không làm ông hài lòng thì kết cục của cậu ấy nhất định sẽ như vậy. Khi cha ruột của La Bân vào núi, ông đã nghĩ xong cách để tăng cường thủ đoạn và át chủ bài của mình đúng không? Kể cả khi cậu ấy toàn tâm toàn ý làm đệ tử của ông, bị ông lừa, đến cuối cùng ông ta cũng không có kết cục tốt đẹp? Dù có thuận theo, cuối cùng cũng sẽ bị bóc l*t s*ch sẽ tất cả đúng không?" Tần Thiên Khuynh trầm giọng lên tiếng, "Tôi thật tò mò, ông thao túng người khác như vậy, sắp đặt kết cục cho họ một cách rõ ràng như vậy, ông có thật sự cần một đệ tử nào không? Thượng Quan Tinh Nguyệt sẽ có kết cục gì?"

Viên Ấn Tín khựng lại, quay đầu, nhìn Tần Thiên Khuynh.

"Đã sắp chết, lòng tò mò vẫn không giảm bớt. Thôi được, để tôi nói cho ông nghe. Tinh Nguyệt là viên đan dược rất tốt, tôi vẫn chưa luyện xong. Điều này còn cần thời cơ. Còn về việc tôi có cần đệ tử hay không, hay đệ tử quan trọng đó đang ở đâu thì đây không phải chuyện ông cần quan tâm. Ông nên chết rồi."

Viên Ấn Tín vừa dứt lời, những con rắn mỹ nhân quấn trên người Tần Thiên Khuynh bắt đầu siết chặt, thân rắn siết lấy tay chân Tần Thiên Khuynh.

Bằng mắt thường có thể thấy tay chân ông bắt đầu biến dạng, cổ bị hằn những vết sâu.

Không bao lâu nữa, Tần Thiên Khuynh sẽ bị siết chết.

Đúng lúc này, lại có một sự thay đổi bất ngờ xảy ra.

Vạt áo trước ngực Tần Thiên Khuynh rách nát.

Một cánh tay gầy guộc đột nhiên thò ra.

Bàn tay đó nắm chặt một ống nhỏ, giơ lên, đưa đến bên môi Tần Thiên Khuynh.

"Phụt", một vòng cung màu bạc với cái đuôi đen tạo thành một luồng sáng, bay thẳng vào ngực Viên Ấn Tín.

Bản thân La Bân đã tuyệt vọng, gần như đã sụp đổ.

Cậu đã chấp nhận kết cục của một tù nhân, nhưng cậu không thể chấp nhận những gì Viên Ấn Tín đã làm.

Nhưng cậu lại không thể phản kháng.

Chết, cũng chỉ có thể chết trong oán hận.

Sự thay đổi của Tần Thiên Khuynh lập tức khiến La Bân căng thẳng, trong ánh mắt dấy lên một tia hy vọng.

Quả nhiên, đạo trường Thiên Cơ không có một ai bình thường!

Ban đầu La Bân còn tưởng Tần Thiên Khuynh có thể là người bình thường, Tần Cửu Ma cũng là người bình thường.

Bây giờ xem ra, sự kỳ lạ biến dị của Tần Thiên Khuynh được che giấu dưới lớp áo.

Còn Tần Cửu Ma thì sao, có phải là do cậu chưa phát hiện ra không?

Trong khoảnh khắc ấy, luồng sáng kia bay thẳng vào ngực Viên Ấn Tín.

Bàn tay trước ngực Tần Thiên Khuynh nhanh chóng rụt lại, lấy ra một con dao găm, đâm vào bảy tấc của rắn mỹ nhân ở cổ!

(*) "Bảy tấc" ở không phải là 0,7 mét theo đơn vị hiện nay, mà là cách tính theo thước đo cổ của Trung Quốc, tương đương khoảng 23 cm. Vị trí này chính là trái tim của rắn. Khác với động vật có vú, rắn không có lồng ngực bảo vệ, tim của chúng nằm lộ hơn và dễ bị tổn thương. Chỉ cần đánh trúng, rắn sẽ nhanh chóng mất khả năng chống cự.

Viên Ấn Tín không gục xuống sau khi trúng chiêu.

Ông ta cúi đầu, nhìn vị trí bị bắn trúng.

"Có thủ đoạn này, tại sao khi nãy ông không dùng? Trên người tôi đang khoác một lớp da người đấy. Thật tiếc, cây kim của ông không xuyên thủng." Viên Ấn Tín mỉa mai.

Mọi chuyện xảy ra rất nhanh, Tần Thiên Khuynh đã gỡ được ba con rắn mỹ nhân, ít nhất cổ đã không còn bị siết, hô hấp đã thông thuận.

"Ông tưởng tôi chỉ có mỗi thủ đoạn này thôi sao? Hay là ông nhìn ra sau lưng mình xem." Tần Thiên Khuynh cũng thể hiện sự giễu cợt.

Viên Ấn Tín híp mắt, lập tức xoay người.

Phía sau ông ta trống rỗng, sau bãi đất trống là đường xuống núi, là rừng cây, không có gì cả.

Đúng lúc này, một sự thay đổi khác lại xảy ra!

Từ trong khu rừng phía sau Tần Thiên Khuynh có một người lao ra.

Mặt trời chiều đã lặn, ánh sáng đỏ như máu chiếu lên người đó.

Đó chính là Thượng Quan Tinh Nguyệt.

Thượng Quan Tinh Nguyệt với khuôn mặt tuyệt vọng, đau thương, khổ sở!

Những con ma hoàn toàn không phản ứng gì với Thượng Quan Tinh Nguyệt!

Vì trên thắt lưng Thượng Quan Tinh Nguyệt có buộc vài lá cờ nhỏ.

Trước đó, Thượng Quan Tinh Nguyệt muốn quay lại.

Ma ngăn cản cô ta.

Cô ta tự hỏi có phải trên núi đã xảy ra chuyện gì, có phải Bạt Tiêu lại khống chế ma và tà ma rồi không.

Khi quay lại rìa đỉnh núi, vì ở hướng gió, nên cô ta đã nghe thấy một vài cuộc trò chuyện.

Cô ẩn nấp và nhìn thấy cảnh Viên Ấn Tín khoác lên mình lớp da người.

Lớp da người đó, cô nhận ra.

Là của La Dung!

Cô ta chính là người đã sắp xếp cho ông ấy vào núi Quỹ.

Viên Ấn Tín rõ ràng bảo cô đi tìm La Dũng, thế mà lại khoác lên mình da của La Dung?

Máu của những nội tạng đó được bôi lên lớp da người. Trong một khoảnh khắc, cứ như La Dung đang đứng ở đó.

Cộng thêm những Tần Thiên Khuynh nói và câu trả lời của Viên Ấn Tín, tất cả đối với Thượng Quan Tinh Nguyệt mà nói quá đột ngột.

Không chỉ đột ngột, mà còn giống như con dao đâm thẳng vào tim.

Đó là sư phụ của cô ta!

Người sư phụ đã nuôi cô ta trưởng thành, vừa là thầy vừa là cha.

Dưới khuôn mặt hiện từ thường ngày lại là một vẻ dữ tợn khác.

Phân tích của La Bân và Tần Thiên Khuynh về sư phụ thế mà đúng sao?

Tất cả những điều tàn khốc này lại chính là cái gọi là sự thật?

Thượng Quan Tinh Nguyệt đã không kịp suy nghĩ nữa.

Tần Thiên Khuynh đã ra tay.

Sư phụ đã quay đầu lại.

Cơ hội chỉ trong khoảnh khắc này!

Tiếng bước chân khiến Viên Ấn Tín nhanh chóng quay đầu lại.

Tốc độ của Thượng Quan Tinh Nguyệt không quá nhanh, nhưng mỗi bước cô đều giẫm lên những vị trí quẻ tương ứng.

Cô ta đã đến trước mặt Viên Ấn Tín, đâm một nhát dao vào ngực trái của Viên Ấn Tín!

Dao găm đâm sâu vào da thịt, xuyên qua xương sườn, chỉ còn lại chuôi dao ở ngoài!

Mắt Viên Ấn Tín mở to, tay túm lấy tóc của Thượng Quan Tinh Nguyệt.

Trong miệng ông ta không phát ra lời nào, chỉ có máu!

"Kim không thể đâm xuyên hoàn toàn lớp da người, không thể đi vào da thịt ông. Còn dao thì sao? Ông cảm thấy thế nào? Ông có ổn không? Ông thật sự nghĩ rằng không phải trả một cái giá nào, ông có thể bắt giữ toàn bộ người của đạo trường Thiên Cơ tôi sao? Viên Ấn Tín ơi Viên Ấn Tín, tính kế và làm hại người khác, chắc chắn sẽ bị phản phệ. Ông định ăn nữ đệ tử này của ông. Ông khiến cô ấy tan nát cõi lòng. Lúc này cô ấy đâm một nhát vào tim ông, cũng coi như quả báo nhãn tiền!"

Ngữ điệu của Tần Thiên Khuynh nghe rất sảng khoái, không hề có nét thê thảm hay mệt mỏi như lúc nãy.

Ông khẽ nâng tay kia lên, ngọc giản từ trong ống tay áo trượt ra.

Những con rắn mỹ nhân còn lại trên người lần lượt rơi xuống.

Nhưng sắc mặt Tần Thiên Khuynh lại thoáng thay đổi, ông nhìn chằm chằm Viên Ấn Tín, lạnh lùng hỏi: "Ông... Sao vẫn chưa chết?"

truyenfull,truyenfull vn