Chương 504: Sư tỷ
Nhất thời, Thượng Quan Tinh Nguyệt im bặt.
Từ khi về đạo trường núi Quỹ, rồi lại rời đi, cô ta đã suy tính rất nhiều.
Đối với núi Quỹ, mục tiêu của La Bân và sư phụ là tương đồng. Sư phụ nhất định có thể tự lo cho chính mình, cùng lắm là gặp chút nguy hiểm hoặc bị giam cầm. La Bân muốn mạng thì lại không dễ. May mà La Bân bình an vô sự, điều này đủ để chứng minh mục tiêu cốt lõi của núi Quỹ là sư phụ, càng cần cô ta lập tức đưa La Bân đến .
Nhưng điều này vô hình chung lại chứng minh cho lời La Bân nói về việc tự nộp mình.
Muốn đưa La Bân gặp sư phụ, nhất định phải đối mặt với nguy hiểm lớn!
Nghĩ vậy, Thượng Quan Tinh Nguyệt trầm giọng hỏi: "Mọi người có cách nào không?"
La Bân nhìn sâu vào mắt Thượng Quan Tinh Nguyệt, hỏi lại: "Sư phụ bảo tôi đến núi Phù Quy làm gì?"
Giờ phút này, Thượng Quan Tinh Nguyệt là người trong cuộc, người trong cuộc thì u mê.
Nghe La Bân hỏi, sắc mặt Thượng Quan Tinh Nguyệt lại thay đổi, cô ta mở miệng, nhưng nhất thời lại không biết nói gì. Hơn nửa giây trôi qua, Thượng Quan Tinh Nguyệt mới lên tiếng: "Quá nguy hiểm."
Điều này làm La Bân thở phào.
Muốn lợi dụng Thượng Quan Tinh Nguyệt thì phải khiến cô ta tự nguyện, không thể ép buộc. May mà Thượng Quan Tinh Nguyệt không nghi ngờ.
Điều này nhờ vào Tần Thiên Khuynh và Trương Thiên Khê kẻ xướng người họa trên đường đi, với sự dẫn dắt của họ, Thượng Quan Tinh Nguyệt đã theo phản xạ cho rằng La Bân đã chấp nhận Viên Ấn Tín.
"Nguy hiểm là có, nhưng bây giờ đã không còn lựa chọn nào khác, đúng không, sư tỷ?" La Bân lại hỏi.
Thượng Quan Tinh Nguyệt thoáng run rẩy, ánh mắt nhìn La Bân càng lúc càng khác lạ.
Cố Di Nhân mím môi cúi đầu.
Cô không ngốc, La Bân đã kể cho cô nghe mọi chuyện. Cô càng rõ đây chỉ là lợi dụng, là lợi dụng sự yêu thích và tin tưởng b*nh h**n của Thượng Quan Tinh Nguyệt dành cho La Bân.
Thế nên, cô không hề cảm thấy khó chịu, cô chỉ không muốn Thượng Quan Tinh Nguyệt nhìn thấy biểu cảm không ổn của mình mà thôi.
Quả nhiên Thượng Quan Tinh Nguyện không nhận ra điều gì bất thường, ngược lại, việc Cố Di Nhân cúi đầu càng khiến tâm trạng cô ta dâng trào cảm xúc.
Là kiêu ngạo!
La Bân gọi cô ta là sư tỷ trước mặt mọi người, đây là lần đầu tiên!
Trong mắt Thượng Quan Tinh Nguyệt, La Bân rõ nhiều điều, cậu càng rõ ý nghĩa của tiếng "sư tỷ" này nằm là gì, vì vậy, La Bân tuyệt đối sẽ không tùy tiện gọi.
Hành động này chẳng khác nào một sự thừa nhận, càng giống như công khai quan hệ giữa hai người họ.
Nghĩ vậy, Thượng Quan Tinh Nguyệt bước lên, giúp La Bân chỉnh lại cổ áo.
Cảnh tượng này khiến Cố Di Nhân cúi đầu thấp hơn, mà Thượng Quan Tinh Nguyệt thì lại thêm phần đắc ý.
Ánh sáng của đom đóm sao sánh nổi với trăng sáng?
Đáng lẽ cô ta phải ra mặt từ sớm, Cố Di Nhân sao có thể so sánh với cô ta?
Huống hồ Cố Di Nhân còn khác với Hoàng Oanh kia.
Hoàng Oanh kia có ý chí quá kiên định.
Còn Cố Di Nhân lại quá yếu đuối, chẳng dám ngẩng đầu nhìn, cũng không dám tiến lên cạnh tranh.
Trong lúc suy nghĩ, Thượng Quan Tinh Nguyệt đã giúp La Bân vuốt phẳng áo, đồng thời nói: "Sư đệ, chúng ta đúng là không còn lựa chọn nào khác, nếu cậu có thể giúp đạo trường núi Quỹ thoát khỏi nguy hiểm, sư phụ chắc chắn sẽ khen ngợi gấp trăm lần so với việc cậu biết chút thuật lời nói thành quẻ? Sư tỷ có thể giúp gì, sư đệ cứ nói đi."
La Bân thẳng thắn nói ra vấn đề của ngọn núi.
Thượng Quan Tinh Nguyệt gật đầu: "Sư tỷ hiểu rồi, việc này không khó."
Bầu không khí trong hang giảm bớt căng thẳng.
Trương Bạch Giao ngáp một cái, La Phong đúng lúc lên tiếng: "Nghỉ ngơi thôi, ngày mai còn phải lên đường."
"Tôi sẽ canh gác." Thượng Quan Tinh Nguyệt lại nói.
"Không cần, tôi làm được rồi, cô còn cần giúp đỡ mọi người, nghỉ ngơi đi." Thượng Lưu Ly tiếp lời.
"Không, chị không được." Thượng Quan Tinh Nguyệt lắc đầu, "Nguy hiểm nhiều hơn những gì mọi người tưởng tượng, sư phụ đã đặt một bố cục lớn ở núi Quỹ, ông ấy muốn biết cả núi Quỹ thành một bản đồ thu nhỏ của giới âm dương, thế nên ông ấy đã giam giữ một số người, việc núi Quỹ thay đổi đã tạo cơ hội cho họ ra ngoài. Họ lại không hiểu nỗi khổ của sư phụ, e rằng sẽ gây bất lợi cho sư phụ, chúng ta lại đang ở trên con đường mà họ phải đi qua."
Lời này, Thượng Quan Tinh Nguyệt không nói rõ ràng. Cô ta cảm thấy nhiêu đây thông tin đã đủ rồi, không nhất thiết phải nói hết chuyện về các xuất mã tiên.
Sắc mặt những người khác trong hang lại thay đổi.
Thượng Quan Tinh Nguyệt bổ sung: "Mọi người có thể yên tâm, họ ra ngoài là để tìm sư phụ, họ không quen biết tôi, cũng không quen biết mọi người, chỉ cần chúng ta cẩn thận tránh đi thì sẽ không có nguy hiểm."
Nhất thời, mọi người vẫn im lặng, bầu không khí trở nên ngột ngạt hẳn.
"Nhóm người đó xuống từ sau ngọn núi chúng tôi ẩn náu đúng không?" Khi hỏi câu này, mí mắt Thượng Lưu Ly giật liên hồi.
"Gì cơ?" Thượng Quan Tinh Nguyệt nhận ra sự thay đổi của họ.
Tuy theo dõi, cô ta vẫn duy trì một khoảng cách nhất định, không thể nghe thấy họ bàn bạc những gì, cũng không thấy quá trình Thượng Lưu Ly lột da rắn, càng không nhìn thấy những tấm da động vật trong lều.
Cô ta hỏi: "Sao vậy? Có vấn đề gì à?"
"Cô có chắc có thể đối phó với những người đó không?" Thượng Lưu Ly hỏi.
Thượng Quan Tinh Nguyệt híp mắt.
"Chắc chắn không?"
Mặc dù Thượng Quan Tinh Nguyệt chưa từng tiếp xúc trực diện với những xuất mã tiên kia, nhưng sư phụ đã dặn dò cô ta rất nhiều lần, cố gắng đừng đến gần núi Trảo Giáp.
Xuất mã tiên có thể làm vô hiệu hóa trận pháp, trên người còn kiêm cả mệnh số của tiên gia. Hơn nữa, tiên gia không bị thuật lời nói thành quẻ giết.
Trong một vài tình huống, đối mặt với xuất mã tiên, sơn môn của họ không có chút ưu thế nào!
Thượng Quan Tinh Nguyệt không nắm chắc, thế nên cô ta mới xuất hiện.
"Chẳng lẽ cô... Không chắc chắn đấy chứ?" Thượng Lưu Ly hỏi tiếp.
"Mấy người đã làm gì? Không lẽ đã chọc giận họ?" Thượng Quan Tinh Nguyệt căng thẳng.
Sau vài giây im lặng, Thượng Lưu Ly mới nói: "Thật ra chẳng có gì, ít nhất là không làm hại người của họ, chỉ là ở dưới chân núi chỗ chúng tôi ở luôn có vài tiên gia chui ra, hút dương khí của chúng tôi. Núi Quỹ có nhiều ma, tôi đã săn rất nhiều, ban đầu tôi cho rằng ở đây có một vài tiên hoang, khi La Bân đến, giải thích rõ mọi việc, tôi mới biết trên núi có khả năng đang giam giữ xuất mã tiên. Bây giờ lời cô nói đã chứng thực suy đoán của chúng tôi. Nếu sau khi chúng tôi rời đi, nhóm người đó vừa hay xuống núi, lại cùng đường với chúng tôi, thì không chỉ là tiện đường, mà hẳn là đến tìm chúng tôi."
Thượng Lưu Ly giải thích rõ ràng.
Sắc mặt Thượng Quan Tinh Nguyệt lại có sự thay đổi lớn.
"Ăn tiên gia... Mấy người..."
Thượng Quan Tinh Nguyệt muốn nói sao mấy người dám!
Nhưng nói như vậy chắc chắn sẽ khiến La Bân bất mãn, vì thế cô ta dừng lại, cắn môi.
"Thôi được, coi như mấy người giết gà dọa khỉ. Nhưng lần này mấy người đã chọc vào kẻ không nên chọc... Chuyện này phiền toái rồi..."
Thượng Quan Tinh Nguyệt quay đầu nhìn tấm gỗ bịt kín cửa hang, sắc mặt càng ngày càng tệ.
Thảo nào cô ta luôn cảm thấy lòng nặng trĩu, cứ như có mũi giáo treo lơ lửng trên đỉnh đầu.
Các xuất mã tiên xuống núi, mục tiêu không chỉ là sư phụ của cô ta, mà còn cả nhóm La Bân.
Bọn họ vốn dĩ đã không hiểu nỗi khổ của sư phụ, giờ thì hay rồi, sau khi không còn bị giam giữ, họ phát hiện tiên gia bị giết bị ăn, e rằng sớm đã tức đến mức máu dồn lên não, giận tím mặt rồi!
Thượng Quan Tinh Nguyệt không muốn nhận thua, không muốn ở trước mặt La Bân thừa nhận rằng cô ta cũng có vấn đề nan giải không thể xử lý được.
Nhưng sau một lúc lâu, cô ta vẫn chỉ có thể lắc đầu, nói: "Tôi không có cách nào tốt hơn, cấp bậc của nhóm xuất mã tiên này không hề thấp, sư phụ đã từng nói năm đó ông cũng phải dùng mưu kế để giam giữ họ. Trời tối, bọn họ sẽ bị tà ma cản trở, không dám trực tiếp đến tìm chúng ta, nếu thật sự theo kịp, nhiều nhất là phái tiên gia đến. Đêm nay đừng ngủ, tất cả mọi người đều phải cảnh giác. Chúng ta phải nhanh chóng vào thôn Quỹ, trong thôn có người của đạo trường Thiên Cơ. Chúng ta sẽ lợi dụng họ và xuất mã tiên đấu đá nhau, tìm cơ hội cắt đuôi Tần Thiên Khuynh, một mũi tên trúng hai đích." Ánh mắt Thượng Quan Tinh Nguyệt trở nên sắc bén.
La Bân híp mắt.
Xem ra Thượng Quan Tinh Nguyệt đã từng đến thôn Quỹ. Cô ta đã phát hiện thôn Quỹ bất thường. Cô ta dùng từ "họ", điều này chứng tỏ cô ta đã gặp bọn phản đồ của đạo trường Thiên Cơ.
Đứng từ góc nhìn của Thượng Quan Tinh Nguyệt, cô ta sẽ cho rằng Tần Thiên Khuynh có vấn đề.
Trong lúc suy nghĩ, La Bân nói: "Tần tiên sinh không có vấn đề, Tần Khuyết vào núi Quỹ trước chúng ta, hắn đã cướp đi một phần mệnh số của tôi, tôi đã không còn cơ thể tà ma nữa. Yểm thi khống chế Tần Khuyết, lại bị núi Quỹ kiểm soát. Tần tiên sinh muốn mượn cơ hội này để chỉnh đốn đám phản đồ, chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết vấn đề của núi Quỹ, ông ấy cũng có thể thay đổi ý định của bọn phản đồ. Sư tỷ đừng hiểu lầm."
Thượng Quan Tinh Nguyệt hơi sững lại.
Cô ta đã hiểu lầm sao?
La Bân giải thích như thế, hình như... Đúng là như vậy.
"Được rồi, nhưng muốn đối phó với nhóm xuất mã tiên kia, vẫn phải mượn tay đạo trường Thiên Cơ, chúng ta không có cách nào khác." Thượng Quan Tinh Nguyệt nói.
"Tôi sẽ lo liệu." La Bân trả lời.
Đến đây, mọi chuyện về cơ bản đã nói rõ, ít nhất xét từ phía La Bân, logic đã khép kín, không có lỗ hổng, chẳng qua là thêm một mối nguy hiểm nữa.
Rận nhiều thì không ngứa, nợ nhiều thì không lo.
Dù nghĩ thế nào, lo lắng ra sau, vẫn phải đi từng bước một.
Tất cả mọi người không ai ngủ.
Cố Nhã và Cố Di Nhân ở giữa hang, dựa vào tường, ngồi sát bên nhau.
Thượng Quan Tinh Nguyệt và La Bân canh gác hai bên cửa hang.
Thượng Lưu Ly, La Phong và Trương Bạch Giao thì lùi ra sau.
Thời gian trôi qua rất chậm, từng giây từng phút dài như cả ngày.
La Bân nhìn đồng hồ, bọn họ nói nhiều như vậy mà chỉ mới chín giờ?
Cách trời sáng vẫn còn ít nhất tám tiếng nữa?
Đi bộ hoặc làm gì đó, không mệt không buồn ngủ là chuyện bình thường, nhưng đứng yên một chỗ lại rất dễ khiến người ta mệt mỏi.
Bên ngoài hang, cách đó chừng hai trăm mét có một lùm cây lớn, còn có một chỗ lõm để ẩn nấp.
Đứng ở rìa chỗ lõm có thể nhìn thấy vài tảng đá lớn trên đỉnh núi.
Các xuất mã tiên đều ở đây.
Tốc độ của họ nhanh hơn nhóm của La Bân, vì vậy dù chậm hơn nửa ngày, họ vẫn đuổi kịp.
Không may là vừa đuổi kịp thì trời lại tối.
Mặc dù chỉ cách vài trăm mét, nhưng lờ mờ có thể thấy bóng người di chuyển trong rừng.
Nếu mạo hiểm ra ngoài, bọn họ quá đông, chỉ khiến tà ma kéo đến nhiều hơn.
Nhiều năm ở núi Trảo Giáp, bọn họ đã quen với việc ẩn nấp trong bóng tối, hạn chế đối đầu trực diện.
"Trước cứ thả hồ tiên và hoàng tiêm ra ngoài, khiến họ mất đi thần trí và năng lực hành động, đợi đến khi trời sáng, tôi sẽ rút gân lột da họ." Một giọng già nua thì thầm.
Ngay lúc đó, một bóng trắng từ bên lùm cây lao ra.
Dưới ánh trăng, cái bóng ấy vô cùng quái dị, trên đầu đội một cái hộp sọ.
Nhiều xuất mã tiên khác tưởng gặp phải kẻ thù, tưởng là ma, nhưng khi nhìn rõ đó là thân cáo, mới đè nén ý định ra tay.
"Cộc", cái đầu lâu lăn đến trước mặt bọn họ.
Cô gái tóc ngắn tên Hồ Hạnh nhặt lên, cầm trong tay.
Con cáo trắng dừng lại, phát ra tiếng kêu khàn khàn, nghe giống tiếng chó con sủa.
Khóe mắt Hồ Hạnh liền đỏ lên.
Ai nấy đều tỏ ra bi thương, thậm chí là u uất.
Con cáo trắng đó kêu một lúc, sắc mặt họ dần trở nên u ám.
Đệ mã và xuất mã tiên có thể nghe hiểu tiếng kêu của tiên gia.
Con cáo trắng này là tiên gia đi theo một xuất mã tiên ra ngoài dò đường từ mấy năm trước. Xuất mã tiên kia chết trên đỉnh núi này, nơi chôn cất vừa hay là chỗ ẩn nấp của mấy người kia. Nó đi theo một nam một nữ, thấy họ tập trung với nhóm người ở dưới núi Trảo Giáp, sau đó thêm một người phụ nữ khác gia nhập.
Con cáo trắng còn nhắc nhở phải cẩn thận với một người đàn ông tên La Bân. Đối phương có thể nhìn ra sự ngụy trang của tiên gia, ít nhất là hồ gia. Trên người cậu còn giấu một thứ rất kỳ quái, vừa nguy hiểm vừa chí mạng.