Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 437

Chương 437: Đường ra

Bước chân của Trương Vân Khê càng lúc càng vững chãi, thậm chí ông không thèm nhìn người kia.

Nếu ông nhìn, La Bân sẽ biết ở đó có "thứ gì đó", ý nghĩ này sẽ thúc đẩy một thứ thật sự xuất hiện.

Tại thời điểm then chốt này, ông không thể tự thêm biến số.

Thoáng chốc Trương Vân Khê đã đến trước cổng điện.

Người đàn ông mặt lõm đột nhiên giơ cao hai tay, đâm thẳng vào ngực Trương Vân Khê!

Trương Vân Khê thờ ơ.

Nụ cười trên mặt người đàn ông mặt lõm lập tức càng rộng hơn.

"Phập", con dao đâm vào ngực Trương Vân Khê.

Cơn đau dữ dội ập đến khiến Trương Vân Khê rên lên.

Quả nhiên, cảm giác đau vẫn chân thực như vậy.

Trương Vân Khê trợn tròn mắt, quát: "Cút!"

Tiếng quát này của ông đầy nội lực, đầy khí thế và uy nghiêm của một tiên sinh, chính là để xua đi nỗi sợ hãi này!

La Bân sững sờ.

Là do mình tưởng tượng ra sao?

Trương Vân Khê bị đâm ư?

Tâm trí cậu không rối loạn, trong đầu nhanh chóng tua lại cảnh trước mắt.

Trước cổng điện quả thực có một người đàn ông mặt lõm đứng im, nhìn họ tiến lại gần!

La Bân lập tức thấy lạnh sống lưng.

Là thật sao?

Không phải giả!?

Khuy Tâm Trường này có người sao?

Người thật trà trộn trong ảo ảnh?

Việc hồi tưởng chỉ diễn ra trong tích tắc, cảnh trước mắt La Bân, người đàn ông kia rút dao ra.

Trước ngực Trương Vân Khê phun ra máu.

Người đàn ông mặt lõm giơ dao lên hết cỡ, chuẩn bị đâm vào ngực Trương Vân Khê lần nữa!

Trương Vân Khê trừng mắt, lại quát: "Tôi không sợ mấy người, lũ tâm ma!"

"Tiên sinh Vân Khê, hắn là thật! Mau tránh ra!" Trong tiếng gầm của La Bân, hai chân cậu dồn lực, xông thẳng về phía cổng điện!

Trong khoang miệng có chút vị tanh, máu không chỉ chảy ra từ ngực, mà còn chảy ra từ khóe miệng.

Tiếng gào của La Bân vọng bên tai, dồn dập và thúc giục.

Không biết là vì tiếng quá to, hay là quá đau, Trương Vân Khê bắt đầu cảm thấy choáng váng, tai ù đi.

Nhất thời, ông không kịp lùi lại.

Mãi đến khi nhát dao thứ hai của người đàn ông mặt lõm sắp đâm vào ngực, Trương Vân Khê mới sực tỉnh.

Ông lập tức khép hai tay lại trước ngực, giữ chặt lấy cổ tay người đàn ông kia!

Lực tay lớn đến lạ thường, mũi dao đã đâm vào ngực, nhưng Trương Vân Khê đã phản ứng kịp thời, con dao không đâm xuyên hẳn, có lẽ chỉ ngập vào khoảng nửa tấc.

Người đàn ông mặt lõm hừ lạnh một tiếng, lại dồn sức.

Cùng lúc đó, La Bân bước qua bên cạnh Trương Vân Khê, dao chặt xương đột ngột chém xuống vai người đàn ông mặt lõm.

Người đàn ông mặt lõm nghiêng người né tránh, lại rút dao ra!

Hắn ta quay người, chạy ra sau bức tượng đất!

Hành động của đối phương diễn ra rất trôi chảy.

La Bân chém hụt, lập tức đuổi theo.

"Bịch", Trương Vân Khê quỳ xuống, tay ôm chặt lấy ngực.

Máu vẫn chảy ra từng dòng.

Đúng lúc này, có tiếng bước chân gấp gáp truyền đến từ phía bên kia của cổng điện.

La Bân lập tức dừng lại, quay đầu nhìn.

Đó là một người đàn ông trông như mắc bệnh bạch tạng, cũng giơ một con dao, hung hãn xông về phía hai người!

Chỉ cần La Bân đuổi theo vào điện, người này có thể khiến Trương Vân Khê chết thảm ngay tại chỗ!

Tua lại chỉ diễn ra trong chớp nhoáng, cậu xác định người đàn ông này là thật.

La Bân rùng mình.

Vẫn còn một người nữa chưa xuất hiện!

Chính là người có hai mắt cách xa nhau, sống mũi thấp.

La Bân hiểu ra người mà cậu nhìn thấy ban đầu bước vào đại điện rồi lại lùi ra, chính là thật. Chỉ là cậu không hồi tưởng mọi chuyện, cho nên không thể phát hiện ra nguy hiểm ngay từ đầu.

Không chỉ là suy nghĩ, mà cả hành động dừng lại của La Bân chỉ diễn ra trong tích tắc.

Người đàn ông mặt trắng đột nhiên dừng lại, giữ khoảng cách khoảng mười mét với La Bân và Trương Vân Khê, vẻ mặt hắn ta rất bình tĩnh, nhìn thẳng vào hai người.

Tai La Bân gần như dựng thẳng lên, cố gắng lắng nghe động tĩnh xung quanh, sợ rằng người thứ ba đột nhiên xuất hiện, đâm chết Trương Vân Khê.

Sự yên tĩnh kéo dài khoảng hai phút.

Người đàn ông mặt trắng chậm rãi lùi lại, đi về phía bên kia của đại điện, lùi vào bên cạnh bức tường.

Bên trong đại điện yên tĩnh, người đàn ông mặt lõm cũng không xông ra.

Tên lùn sống mũi thấp thứ ba cũng không xuất hiện.

Nửa người Trương Vân Khê đã ướt đẫm máu. La Bân không dám chờ đợi nữa, cậu lấy ra một cái bình sứ từ trong ngực, đồng thời nhanh chóng dặn dò Trương Vân Khê nằm xuống.

Ít ra Trương Vân Khê vẫn còn chút sức, miễn cưỡng nằm xuống đất.

"Xoẹt", La Bân xé rộng quần áo ở chỗ vết thương, ở đây có hai vết thương.

Một vết dao rất sâu, trông vô cùng ghê rợn, máu cũng chảy ra nhiều nhất từ đây, không thể cầm được. Vết dao nhỏ bên cạnh thì không đáng lo ngại lắm.

Cậu mở bình sứ ra, nhanh chóng rắc bột thuốc màu xám trắng lên vết thương sâu nhất.

Loại thuốc này là lấy được từ chỗ Phùng Nghị.

Máu đang chảy ròng ròng, sau khi rắc thuốc bột lên, máu lập tức ngừng lại.

Vết thương nhỏ cũng được rắc một chút, cũng cầm được máu.

Trán Trương Vân Khê toát mồ hôi, vì mất máu quá nhiều, sắc mặt rất tái nhợt.

Thậm chí Trương Vân Khê còn cảm thấy thất bại.

Sao ông lại không phân tích ra Khuy Tâm Trường vẫn còn biến số chứ?

Trong hư có thực, trong thực có hư?

Sau khi xử lý xong vết thương, xung quanh yên tĩnh, người đàn ông mặt trắng không xuất hiện, người đàn ông sống mũi thấp cũng thế. Người đàn ông mặt lõm trốn sau bức tượng đất lúc nãy cũng không trở lại.

"Chịu được không, tiên sinh Vân Khê?" La Bân khẽ hỏi.

Trương Vân Khê thở hổn hển.

Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn, có thể phản chiếu cảm xúc và suy nghĩ bên trong của con người.

La Bân có thể thấy đôi mắt của Trương Vân Khê hơi vô hồn.

La Bân có thể hiểu nhát dao này đã đâm vào khí thế và sự tự tin của Trương Vân Khê.

"Tôi không sao... Bắt hắn ra đi." Giọng nói khàn khàn cất lên, Trương Vân Khê miễn cưỡng chống người đứng dậy.

Nằm xuống thì còn đỡ, đứng dậy, vết thương lại hơi rỉ máu.

Trương Vân Khê xé một dải vải từ quần áo, rồi xé nhỏ ra, quấn quanh ngực mình. Dải vải che phủ vết thương, buộc chặt lại, máu lại ngừng chảy.

La Bân nhìn hai bên cửa điện, híp mắt, trong lòng dâng lên ý định muốn giết người.

La Bân đỡ Trương Vân Khê vào trong viện, sau đó trực tiếp đóng cửa lại, cài then.

Ánh sáng trong điện mờ đi nhiều. Ánh sáng từ viên ngói lấy sáng trên bức tượng đất chiếu vào, mắt bức tượng cách xa nhau, sống mũi thấp, môi dày, càng khiến La Bân cảm thấy kỳ dị.

Lần nữa nhớ lại hai người đã gặp trước đó và người đàn ông sống mũi thấp lúc ban đầu, trừ người trông như mắc bệnh bạch tạng có vẻ bình thường hơn một chút, hai người còn lại trông quá xấu xí.

La Bân nghĩ đến những người mắc bệnh Down mà cậu đã gặp không dưới một lần ở bệnh viện kiếp trước.

Đúng rồi!

Người lùn sống mũi thấp và người đàn ông mặt lõm không phải đều có khuôn mặt dị dạng như vậy sao?

Đạo trường Thiên Cơ này sao lại thờ phụng tượng đất như vậy? Sao lại có những người b*nh h**n như thế?

Trong lúc suy nghĩ, La Bân đi ra sau bức tượng đất.

Cửa đã đóng, Trương Vân Khê đứng ở đó sẽ không sao.

Mặc dù người lùn sống mũi thấp thứ ba không xuất hiện, nhưng người đàn ông mặt lõm đã bị nhốt trong đại điện, coi như bỏ mồi bắt rùa!

Chỉ là khi La Bân đến phía sau bức tượng đất, cậu lại thấy thót tim và mờ mịt.

Nơi đây trống rỗng, không thấy nửa bóng ma nào!

Người đàn ông mặt lõm như bốc hơi khỏi không khí!

La Bân lúc này mới bừng tỉnh, sự xuất hiện của người đàn ông mặt trắng trước đó không phải là để tấn công họ, mà là để cậu nghĩ rằng sẽ bị tấn công từ hai phía, không dám manh động, tạo điều kiện cho tên đàn ông mặt lõm trong đại điện trốn đi.

Trong điện này chắc chắn có đường bí mật, giống như mật thất ở đại điện bên ngoài Thiên Môn.

La Bân nhìn bức tượng đối diện tượng đất, đặt tay lên đó, dùng sức đẩy về phía trước.

Trong tiếng động trầm đục, quả nhiên có một cánh cửa được đẩy ra!

Bên trong tối đen, không biết ẩn chứa thứ kinh khủng gì.

La Bân bắt đầu hồi tưởng.

Mí mắt cậu giật giật.

Trước mắt đâu có cửa nào? Rõ ràng vẫn là bức tường...

Là do chính cậu muốn tìm thấy một cánh cửa ở đây, nên cánh cửa đó tự nhiên xuất hiện.

Cửa bí mật và lối đi bí mật chắc chắn có, nếu không người đàn ông mặt lõm không thể rời đi.

Chỉ là đặc tính của Khuy Tâm Trường sẽ khiến người ta thông qua suy nghĩ, nhìn thấy những thứ tương ứng.

Muốn tìm thấy mật thất hay mật đạo, quá khó.

Ngay cả khi La Bân có thể tua lại, có thể phán đoán, cậu vẫn không có cách nào.

Bởi vì bất kể cậu động vào viên gạch nào, chạm vào bức tường nào, đều sẽ có phát hiện tương tự.

Hồi tưởng lại ký ức có thể phân biệt thật giả, nhưng cái giả của những thứ nhìn thấy sẽ hạn chế sự tìm kiếm của La Bân, khiến cậu không thể phân tích kỹ lưỡng.

Tiếng bước chân đến gần, là Trương Vân Khê đi tới.

"Hắn ta chạy rồi." Trương Vân Khê khàn giọng nói.

"Chúng ta phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt." La Bân nói nhỏ.

"Tần Cự ở bên ngoài, ba người này ở Khuy Tâm Trường, không ngoại lệ, họ đều đang ngăn cản người lạ vào đạo trường Thiên Cơ. Lời Tần Cự nói xem ra không tin được chữ nào... Tại sao họ lại ngăn cản người khác vào trong?"

"Có phải... Nội loạn không?" Trương Vân Khê lẩm bẩm phân tích.

La Bân không ngắt lời Trương Vân Khê.

"Thực ra... Nếu bắt được một người, ép hỏi từ miệng hắn, đương nhiên sẽ có câu trả lời... Chỉ là... Điều này e rằng rất khó." Trương Vân Khê nhíu mày, sự cảm thẳng không hề giảm bớt.

La Bân vẫn im lặng. Thông tin quá ít, cậu không thể phân tích được gì.

Ít nhất vào lúc này, cậu vẫn kiên trì với quan điểm đó, rời khỏi Khuy Tâm Trường càng sớm càng tốt.

Nơi này thực sự không nên ở lại lâu.

Một lúc lâu sau, Trương Vân Khê không nói thêm được gì.

Lúc này La Bân mới nói: "Chúng ta đi thôi. Dù có bất kỳ phát hiện nào, ông cũng phải nói cho tôi biết, tôi có thể phân biệt thật giả. Lúc nãy, cả hai chúng ta đều quá tự cho mình là đúng."

Trương Vân Khê giật mình.

Ông muốn hỏi La Bân làm thế nào để phân biệt, nhưng La Bân không nói, ông cũng không tiện hỏi nhiều. Có lẽ cũng là nhờ truyền thừa của Viên Ấn Tín chăng?

Hai người rời khỏi đại điện này.

Trương Vân Khê tiếp tục phân tích bố cục xung quanh.

Nửa người dính máu, khuôn mặt tái nhợt, đủ để thấy Trương Vân Khê lúc này đã mệt mỏi, đã là cung giương hết sức.

Nhưng trong tình huống này, hai người thực sự không thể dừng lại nghỉ ngơi.

Không lâu sau, hai người đã đến đại điện thứ hai, rồi đến đại điện thứ ba.

Họ nhìn thấy bức tượng của người đàn ông mặt lõm, nhìn thấy bức tượng của người đàn ông mặt trắng.

Từ đại điện thứ ba đi ra, đi lên trên, chính là đường ra khỏi Khuy Tâm Trường.

"Cậu đã phát hiện chúng ta đi quay lại từ lúc nào? Cậu có thể nhớ lại không? Chúng ta đại khái đã đi được bao nhiêu bước rồi?" Trương Vân Khê nhìn thẳng về phía trước, vừa ho vừa phun ra một ngụm máu.

Thực ra, Trương Vân Khê cũng tự biết điều này quá khó cho La Bân.

Đường núi dù sao vẫn là đường núi, ai mà biết bắt đầu trùng lặp, bắt đầu có vấn đề từ đâu?

Ngay cả La Bân khả năng cao cũng là phát hiện ra sự kỳ lạ ở chỗ chém rắn, nhưng trước đó đã đi được bao lâu thì làm sao mà biết được?

"Bao nhiêu bước ạ? Cho tôi chút thời gian." La Bân nhìn chằm chằm con đường phía trước, bắt đầu hồi tưởng.

Trương Vân Khê sững sờ.

Cho cậu chút thời gian?

La Bân nói câu này cứ như đang nói hãy để cậu pha một ấm trà, ông đợi một chút, vài phút thôi.

Cậu tự tin đến vậy, đơn giản như vậy sao?

truyenfull,truyenfull vn