Chương 416: Sư phụ
"Không có, mặt cậu không có gì cả." Trương Vân Khê dời ánh mắt đi, chỉ tay về một hướng rồi đi về phía đó.
La Bân đứng lặng một lúc, cho đến khi Trương Vân Khê ngồi xuống bên bàn trà, cậu mới quay người đi về.
Trương Vân Khê gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, thở dài: "Mỗi người một số phận."
Ông không chỉ là một thầy phong thủy đơn thuần.
Ông là người hiểu rõ thuật âm dương.
Vì vậy, ông mới có thể nhìn ra một người có nói dối hay không.
Đó là thuật xem tướng thuộc dương.
Ông đã nhìn ra sự thay đổi trên gương mặt La Bân lúc này.
Giữa hai lông mày La Bân có màu xám xịt, báo hiệu vận thế gần đây bị cản trở hoặc gia đạo bất an.
Ở sống mũi có vết ngang và một chút gân xanh, cộng thêm việc La Bân đang ở tuổi thanh niên, cho thấy sức khỏe của bố mẹ có vấn đề.
Quan trọng nhất là góc trán bên trái của cậu hơi lõm, báo hiệu vận rủi và sức khỏe của người bố không tốt, thậm chí có thể không sống được lâu nữa. Không chỉ vậy, lông mày bên trái của La Bân có dấu hiệu đứt đoạn, đây là điềm báo trực tiếp hơn về vận mệnh của bố cậu.
Tướng không xem riêng lẻ, mà phải kết hợp với tổng thể mắt mũi miệng, thậm chí cả giọng nói, vóc dáng và phẩm chất đạo đức để phán đoán toàn diện.
Trên mặt La Bân xuất hiện bốn nét, đều chỉ ra rằng tình trạng của bố cậu lúc này không tốt, sức khỏe có vấn đề, thậm chí có thể không sống được bao lâu.
Sở dĩ Trương Vân Khê không nói nhiều là vì ông biết bố mẹ La Bân đều đang ở trong núi Quỹ. Trong một môi trường đầy rẫy nguy hiểm như vậy, sống được bao lâu đã là một câu hỏi.
Đặc biệt là Viên Ấn Tín đã tính kế La Bân. La Bân không những không quay lại núi Quỹ, thậm chí còn lấy đi những thứ trên người Thượng Quan Tinh Nguyệt.
Lúc này, Viên Ấn Tín hẳn đã biết hết mọi chuyện, cho nên mới trút giận lên bố mẹ La Bân đúng không?
Bây giờ nói ra không có bất kỳ lợi ích nào, ngược lại còn dễ khiến La Bân mất kiểm soát.
Chính vì vậy, Trương Vân Khê mới thở dài.
Mỗi người một số phận.
...
Bệnh viện thành phố Nam Bình.
Bên ngoài một phòng bệnh trên tầng mười.
La Bân ngồi trên chiếc ghế đối diện với cửa phòng bệnh. Lúc này, cửa đang mở, trên chiếc giường cạnh cửa sổ có một ông cụ đang ốm yếu nằm đó.
Bên cạnh có một bác sĩ đang nói chuyện với ông cụ.
Chiếc áo blouse trắng quen thuộc, khuôn mặt tròn, sống mũi tẹt, quầng thâm mắt dày như vừa kẻ mắt.
Từ Khai Quốc.
Đây mới là Từ Khai Quốc thật, bác sĩ đã chữa trị cho La Bân nhiều năm.
Vài phút sau, Từ Khai Quốc đi ra khỏi phòng bệnh.
La Bân đứng dậy, cười cười, tay lau vào quần áo.
"Bác sĩ Từ." La Bân gọi.
Từ Khai Quốc dừng lại, nhìn La Bân.
"Tôi là... La Sam. Có thể ông không nhớ tôi, nhưng chắc ông nhớ mình có một bệnh nhân nằm liệt giường tên La Bân đúng không? Tôi là bạn của cậu ấy." La Bân nói.
Mục đích chính của La Bân là muốn biết "bản thân" bây giờ như thế nào.
Bị gọi hồn thì chắc đã thành người thực vật đúng không?
Đổi phòng rồi sao?
Đương nhiên, La Bân cũng đã nghĩ đến khả năng "mình" đã chết.
Đến bệnh viện để xác minh là cách nhanh nhất.
Mặc dù việc này có vẻ không có ý nghĩa gì, nhưng dù gì thân xác vẫn là của cậu. Đã có cơ hội, lại trùng hợp trở lại Nam Bình, cậu vẫn đến.
"À, cậu thanh niên hả? Cậu ấy xuất viện rồi." Từ Khai Quốc trả lời.
"Chết rồi ư?" Mí mắt La Bân giật giật.
Tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng tin này vẫn khiến La Bân cảm thấy xót xa.
"Cậu là bạn của cậu ấy, cậu không liên lạc với cậu ấy à?" Từ Khai Quốc nhíu mày nhìn La Bân, "Cậu ấy đã bình phục rồi. Cậu ấy suýt chết, xảy ra một lần hôn mê không rõ nguyên nhân, khó khăn lắm mới cứu sống, trở thành người thực vật. Nhưng không lâu sau cậu ấy lại tỉnh dậy, có thể xuống giường đi lại, bây giờ chắc đã xuất viện khoảng hai hay ba tháng rồi? Nếu cậu muốn tìm cậu ấy thì hãy đến nhà cậu ấy đi, tôi còn có một ca phẫu thuật."
Nói xong, Từ Khai Quốc vội vàng đi về phía thang máy, để lại La Bân đang sững sờ, ngơ ngác, kinh ngạc, mơ hồ đứng tại chỗ, không biết phải làm gì!
"Mình"...
Bình phục rồi?
Sao có thể?
Mình đang ở đây mà!
Vài phút sau, La Bân mới hoàn hồn.
Đúng, cậu đang ở đây.
Vậy thì người trong thân xác là ai?
Cậu đã được gọi hồn vào trong thân xác La Sam, sống lại ở núi Quỷ.
Thế ai đã được gọi hồn vào thân xác cậu?
Cũng tương tự như cậu sao?
Nhưng có thể dùng thân xác của cậu để tỉnh dậy và đứng dậy đi lại thì chắc chắn không phải là gọi hồn, mà là một cơ duyên nào đó chăng?
La Bân không ở lại bệnh viện nữa. Cậu vội vã rời đi, bắt một chiếc taxi, đi về phía ngoại ô thành phố Nam Bình.
Đây là một ngôi làng nhỏ ở ngoại ô, lúc này đang giữa trưa nắng gắt. Nhiều mái nhà ngói đang bốc khói, có người đang nấu cơm.
La Bân đi sâu vào trong làng, ở đó có một cái sân, một nửa nhà vẫn là tường đất, nửa còn lại là gạch đỏ cũ.
Ống khói đang bốc lên từng làn khói trắng, là có người đang nấu cơm.
La Bân không đi vào, chỉ đứng ngoài sân nhìn.
Đối diện với cổng rào là cửa nhà chính bằng gạch đỏ. Trong nhà ánh sáng khá tốt, có thể nhìn thấy trên tường treo một bức di ảnh đen trắng.
Khoảnh khắc này, tim La Bân cảm thấy đau nhói.
Thực ra La Bân đã nghĩ kỹ rồi.
Sau khi xác nhận "cái chết" của mình, cậu sẽ lấy danh nghĩa bạn bè đến thăm gia đình, thăm bố.
Nhưng cậu chưa chết, vậy thì không thể đường đột xông vào như vậy được.
Cậu phải quan sát xem người trong thân xác mình bây giờ là người như thế nào.
Từ liệt mà bình phục đã đến mức độ nào rồi?
Cậu không thể vừa mở miệng đã nói chuyện gọi hồn, như thế sẽ dọa sợ người bố hiền lành.
Cụ thể hơn nữa, bây giờ La Bân vẫn chưa nghĩ ra.
Đúng, còn một chuyện.
Cậu không thể lấy đồ của mình được.
Trương Vân Khê nói mua một vài thứ, quan trọng nhất hẳn là một chiếc điện thoại, để tiện liên lạc.
La Bân nghĩ điện thoại của mình ngày xưa sẽ tiện hơn.
Suy nghĩ hơi loạn, La Bân đang suy tính.
Cánh cửa của căn nhà tường đất đối diện với ống khói đột nhiên mở ra.
Một ông lão lưng còng, khuôn mặt lem luốc đầy nếp nhăn, hai tay đầy những vết sần sùi bước ra.
Trên tay ông ấy bưng một cái chậu, bên trong là một bát cháo loãng.
Những gì khiến người ta già đi không chỉ là thời gian, mà còn là những chuyện từng trải.
Mất vợ, thêm vào đó là La Bân bị liệt, phải chữa trị nhiều năm sớm đã khiến sụp đổ sống lưng người bố.
Bố cậu mới chỉ năm mươi sáu tuổi, trông còn già hơn cả Trương Vân Khê.
La Bân sững lại.
Sao chỉ có một mình?
"Cậu" đâu?
Chẳng phải có một "người" đang chiếm giữ thân xác của mình sao?
Chạy rồi?
Một lúc lâu, không có bất kỳ ai từ các phòng đi ra.
Trong sân chỉ có một mình người bố.
Tiếng húp cháo loãng rất to, rất vang.
La Bân hít một hơi thật sâu, bước vào trong sân.
Tiếng bước chân của cậu không lớn, là do đã quen với việc đi lại nhẹ nhàng.
Người trong nhà không có phản ứng, vẫn đang húp cháo.
La Bân cau mày, sững sờ.
Đứng ở cổng sân không bị chú ý thì là chuyện bình thường.
Nhưng đã đi vào, đã đến trước cửa nhà chính rồi, mà bố vẫn không chú ý đến cậu sao?
Giây sau, La Bân mới phát hiện ra điều không đúng.
Đôi mắt của bố trông rất đục, màu xám trắng, giống như được phủ một lớp kính mờ, không có ánh sáng của đôi mắt người bình thường, trông ngơ ngác và vô hồn.
Ngay cả khi ánh nắng mặt trời chiếu thẳng vào trong nhà, ông ấy cũng không hề khó chịu.
Bị mù rồi sao?
Ý nghĩ này hiện lên trong đầu La Bân.
Khoảnh khắc này, lòng La Bân nghẹn lại.
Vài tháng trước, bố vẫn còn khỏe mạnh mà?
"Cậu" cũng chưa chết.
Là vì "cậu" bỏ đi, bố tức giận, tức đến mù cả hai mắt sao?
"Ai đó?" La Dung quay đầu lại, đôi mắt vô hồn nhìn ra.
La Bân cố gắng giữ bình tĩnh, vừa bước tới, vừa đưa tay lên vẫy vẫy trước mặt.
Thấy ánh mắt của bố có chút di chuyển, cậu thở phào.
Chắc là vẫn có thể nhìn thấy một chút đúng không?
"Bác La, cháu là bạn của La Bân, cháu cũng họ La, tên là La Sam. Cháu đến bệnh viện rồi, bác sĩ nói La Bân đã xuất viện. Cháu đến tìm cậu ấy, cậu ấy đâu rồi ạ?" La Bân cố giữ cho giọng nói bình tĩnh, ổn định.
La Dung sững sờ, sau đó cười nói: "Cháu tìm La Bân à... La Bân đi xa rồi, lâu lắm rồi không thấy về."
Trên mặt bố không hề có bất kỳ vẻ khó chịu nào, thậm chí không hề thất vọng.
Ông ấy chưa từng nghĩ việc đi xa này không phải là "cậu" đi làm, đi phấn đấu như trước đây, mà là đã rời đi vĩnh viễn sao?
Nhất thời La Bân không biết nói gì.
Ai có thể kiểm soát được một người khác?
Giống như cậu đã chiếm giữ thân thể La Sam, thay thế La Sam. Những gì cậu làm không phải là những việc mà cậu muốn làm, mà là những việc không bị La Phong và Cố Nhã sắp đặt sẵn sao?
Đương nhiên, La Bân nghĩ vậy nhưng không nói ra.
"Vậy sao bác? Tiếc quá. Mắt bác sao rồi ạ?" Tiện miệng, La Bân hỏi.
"Ôi dào, vẫn bình thường. Mấy năm trước đã hơi mờ rồi, hai tháng trước thằng Bân vừa đi thì tôi không nhìn thấy nữa." La Dung trả lời rất thẳng thắn.
Sau đó ông đứng dậy, loạng choạng đi đến trước mặt La Bân, kéo cậu vào trong.
"La Sam, cháu vào ngồi đi, bác đi lấy nước cho cháu. Thằng Bân khỏi rồi, có thể đi lại. Nhưng cháu có thể không biết, nó đã làm người thực vật mấy ngày, đầu óc không được tỉnh táo. Cho nên nó đi ra ngoài cũng không mang theo điện thoại, không liên lạc được." La Dung vừa nói, vừa mò mẫm tìm ấm đun nước để cạnh bàn.
La Bân híp mắt: "Không được tỉnh táo? Vậy sao cậu ấy ra ngoài được?"
Trong lúc nói chuyện, La Bân đã cầm ấm nước lên trước.
Trên bàn còn có những chiếc cốc úp ngược. La Bân lật cốc, tự rót cho mình một cốc nước.
"Nó có một người sư phụ. Chuyện này cháu không biết đâu, chính thằng Bân nó cũng không biết. Khi nó bị liệt nằm trên giường bệnh, sư phụ nó luôn âm thầm giúp đỡ gia đình bác, nếu không thì lấy đâu ra nhiều tiền thuốc men như vậy?" La Dung ngồi xuống, rút ra một điếu thuốc, châm lửa, nói: "Thằng Bân trở thành người thực vật, sư phụ nó đến, mang theo rất nhiều thứ, cứu nó tỉnh lại. Nhưng đầu óc nó thì không còn tốt nữa, luôn nói nhảm."
Nhả ra một làn khói dày, La Dung mới nói tiếp: "Vậy nên sư phụ nó đưa nó đi, khi nào chữa khỏi rồi mới đưa về."
Tim La Bân đập thình thịch.
Đúng, nhiều năm nằm trong bệnh viện, số tiền đã chi ra chắc chắn không phải là một con số nhỏ.
Chuyện này cậu biết, nhưng cậu vẫn luôn không hỏi.
Cậu không biết bố đã xoay xở tiền ở đâu, cậu chỉ luôn có hy vọng là có thể đứng dậy. Dù có nợ nần chồng chất, chỉ cần đứng dậy được, cậu có thể đi làm, có thể kiếm tiền trả nợ.
Nhưng không ngờ số tiền này lại không phải là đi vay mượn.
Sư phụ?
Cậu có một người sư phụ luôn âm thầm giúp đỡ mình.
Sao cậu không biết chuyện này?