Cho đến khi tiếng đóng cửa cuối cùng cũng vang lên, gã vẫn căng tai lắng nghe.
Gã nghe tiếng bước chân xa từ gần đến xa rồi biến mất.
Nhưng gã vẫn hết sức cẩn thận.
Thời gian trôi qua ít nhất mười mấy phút, La Bân chắc đã đi rất xa.
Tống Thiên Trụ cuối cùng cũng thở phào.
"Thằng khốn, cậu chết chắc rồi!"
Tống Thiên Trụ lẩm bẩm, định leo xuống khỏi xà nhà.
Gã không cần bám sát La Bân, vì La Bân đã đến, gã biết phương hướng di chuyển của mình đã bị La Bân tính ra.
Là một người am hiểu thuật quan sơn trắc thủy, còn trẻ đã trở thành cậu chủ của nhà họ Tống, Tống Thiên Trụ luôn tự cho mình là thiên tài.
Tống Thiên Trụ vẫn nấp trên xà nhà, chưa dám xuống.
Gã tự tin có thể bám theo La Bân từ xa mà vẫn đảm bảo an toàn.
Chỉ cần tìm được những gia tộc khác trên con đường này, rồi báo tin cho đạo quán núi Phù Quy thì ngày tận số của La Bân sẽ đến.
Trong lúc suy nghĩ, Tống Thiên Trụ đã leo xuống được nửa xà nhà.
"Bịch!"
Hai chân gã chạm đất.
Tống Thiên Trụ phủi bụi trên quần áo, nhổ một bãi nước bọt.
Đột nhiên, gã nghe thấy tiếng sột soạt ở bên trên.
Gã giật mình, ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ một cái nhìn, Tống Thiên Trụ kinh hãi, sắc mặt thay đổi.
Có một người như thạch sùng từ mái ngói bị bật lên chui vào, bám vào xà nhà rồi tuột xuống cột.
"La Bân... Cậu... Không phải cậu đã đi rồi sao? Chuyện này... Làm sao có thể?"
Chân Tống Thiên Trụ mềm nhũn, niềm vui và sự nhẹ nhõm vừa có lập tức biến mất.
La Bân đang leo xuống, thân hình treo ngược.
Xuống nửa cột, cậu xoay người trèo xuống, hai chân chạm đất.
"Đáng lẽ anh nên bỏ chạy khi tôi ngủ, như vậy, tôi phải mất thêm thời gian mới đuổi kịp. Bây giờ, ai là người sắp chết đây?" La Bân thản nhiên hỏi.
"Tôi..." Tống Thiên Trụ vừa mở miệng nhưng lại nghẹn lời, trán đổ mồ hôi, không biết phải nói gì.
"Anh? Xem ra cũng tự biết đấy chứ!" La Bân nói.
"Không... Không phải... Tôi không có..." Tống Thiên Trụ hoảng loạn, "Đừng giết tôi... Tôi không dám giết cậu... Cậu đứng trước mặt tôi, tôi còn không dám làm gì... Cậu ngủ say, tôi càng không dám ra tay, tôi thậm chí còn không dám chạy, làm sao tôi dám hại cậu được..."
Tống Thiên Trụ cười gượng, ánh mắt tràn ngập sợ hãi.
La Bân không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Tống Thiên Trụ.
Bộ quần áo này sao giống của cậu thế?
Không, đúng là y hệt.
Dáng người Tống Thiên Trụ cũng tương đồng với cậu, nên bộ đồ này gã mặc vừa.
Ánh mắt La Bân khiến Tống Thiên Trụ càng thêm hoảng sợ.
Cái nhìn đó như thể gã chỉ là một món đồ thuộc về đối phương vậy.
"Những bộ quần áo khác đâu?" La Bân hỏi.
Tống Thiên Trụ ngẩn người.
La Bân lại nói: "Cởi ra."
Mí mắt giật giật, Tống Thiên Trụ không dám cãi, vội tháo túi vải trên vai, dù trong đó có đồ đạc cá nhân, gã cũng không dám lấy ra, ném cả cho La Bân.
Sau đó, gã bắt đầu c** q**n áo.
Bên trong còn một chiếc áo trắng, nhưng hai chân đã tr*n tr**ng.
Tống Thiên Trụ run rẩy bước lên, hai tay dâng quần áo.
Trong lòng gã nghĩ: La Bân điên rồi sao? Đuổi theo gã chỉ để lấy mấy bộ quần áo?
Nhưng nghĩ thì nghĩ, gã không dám nói.
La Bân nhận lấy quần áo, mở túi vải, bên trong còn hai bộ nữa.
Nhìn không giống đồ Tống Thiên Trụ đang mặc, nhưng đúng như Hoàng Oanh nói, đó là hai bộ đồ kiểu nhà Đường.
Quần áo bình thường có thể thay, nhưng trang phục đại diện thân phận cũng phải có đồ dự phòng.
"Tôi... Tôi có thể đi được chưa?" Tống Thiên Trụ dè dặt hỏi.
La Bân không trả lời ngay, điều này khiến tim Tống Thiên Trụ đập thình thịch.
La Bân nhét đồ vào túi vải, khoác lên vai.
"Đi với tôi."
"Cậu... Tôi... Chúng ta không thù không oán... Đúng, tôi đã động đến nhà họ Phùng, động đến Hoàng Oanh... Tôi đã trả giá rồi. Cậu đã đưa Hoàng Oanh đi, nhà họ Tống bị cậu phá tan hoang, tôi bị đuổi ra đường, thành chó nhà có tang. Đồ của Hoàng Oanh tôi cũng trả cậu rồi, trong đó còn có đồ của tôi nữa. La Bân... Cậu đừng quá đáng."
"Có đi không?" La Bân không nói gì nhiều, mặt lạnh như tiền.
Tống Thiên Trụ đắng lòng.
Biết thế này, lúc nãy gã đã liều mạng, ít ra còn có cơ hội.
Bây giờ, chẳng còn chút hy vọng nào nữa.
"Cậu muốn giết tôi?" Tống Thiên Trụ khàn giọng hỏi.
"Anh rất muốn chết hả?"
Tim Tống Thiên Trụ đập mạnh.
Nghe La Bân nói vậy, nghĩa là không giết gã sao?
Vậy thì... Đi theo cũng được.
Chẳng qua là chịu chút nhục nhã.
Miễn sống sót, quân tử trả thù mười năm chưa muộn.
Nghĩ đến đây, Tống Thiên Trụ lại rùng mình.
Gã vội hỏi: "Hoàng Oanh muốn giết tôi?"
La Bân nhíu mày.
Tống Thiên Trụ phiền phức quá, cứ hỏi liên tục.
"Chuyện của nhà họ Phùng..." Tống Thiên Trụ mở lời.
"Vút!"
Ánh sáng từ dao lóe lên.
Cái lưỡi to tướng từ trong miệng Tống Thiên Trụ văng ra.
Không phải tiếng kêu, mà là tiếng rú thảm thiết.
Tống Thiên Trụ đau đớn lăn lộn dưới sàn, hai tay ôm miệng, máu chảy không ngừng.
La Bân lạnh lùng nhìn gã, hỏi: "Anh còn câu hỏi nào nữa không?"
Chỉ một câu đã khiến Tống Thiên Trụ ngừng lăn lộn.
Ánh mắt gã nhìn La Bân càng khiếp đảm.
Gã còn câu hỏi chứ, nhưng giờ không hỏi được nữa, chỉ còn nỗi đau xé lòng và máu chảy liên tục.
"Đổ vào miệng, đừng để chết." La Bân ném cho Tống Thiên Trụ một lọ sứ nhỏ.
Đây là thuốc Phùng Nghị đưa.
Tống Thiên Trụ run rẩy đổ thuốc vào miệng để cầm máu.
La Bân lấy được một sợi dây thừng ở bức tường bên phải, trói hai tay Tống Thiên Trụ, rồi dắt gã ra ngoài.
Toàn bộ quá trình này với Tống Thiên Trụ là một sự giày vò cực độ.
La Bân leo núi, quay về một nơi.
Là nơi cậu phát hiện ra chữ viết của Hoàng Oanh, cũng là nơi cô chết không toàn thây.
La Bân trói Tống Thiên Trụ vào thân cây.
Tống Thiên Trụ kêu gào ấm ức, lòng càng sợ hãi.
Lúc này trời đã tối.
Suốt chặng đường lên núi, dù miệng của Tống Thiên Trụ đã được cầm máu nhưng máu vẫn rỉ ra từ từ, chẳng qua không đến mức ồ at.
La Bân biết mùi máu thu hút rất nhiều tà ma theo sau.
Những con nhanh chân đã bị cậu giải quyết tại chỗ, vẫn còn một đám lớn bám theo.
La Bân lặng lẽ lấy tấm bùa đó ra.
"Quần áo, tôi đã lấy lại rồi. Cô đã làm đủ, không cần làm thêm nữa, tấm lòng của cô tôi nhận. Nếu không có cái tên đầu sỏ Tống Thiên Trụ này, cô đã không rời khỏi nhà họ Phùng, đã không có kết cục như vậy. Hoàng Oanh, gã là vật tế đầu tiên của cô." La Bân khẽ nói.
Tống Thiên Trụ sắp điên vì sợ.
Gã gào thét trong cổ họng, muốn La Bân gã hắn ra, không thể đối xử với gã như vậy.
Nhưng gã đã không thể nói.
Gã cố gào to hơn, vì gã từng đến đạo quán chi nhánh của núi Phù Quy ở gần đây, gã biết cách đó vài trăm mét chính là đạo quán!
Chỉ cần gã gọi được tiên sinh ở đó đến, La Bân sẽ chết chắc.
"Người chết lớn nhất, không biết giữ im lặng hả? Vật tế có biết nói chuyện không?" La Bân quay đầu, trừng mắt nhìn Tống Thiên Trụ.