Chương 398: Tôi có thể may cho cậu một bộ quần áo nữa không?
Rất nhanh, La Bân đã nhìn thấy đạo quán chi nhánh của núi Phù Quy.
Bức tường đá sừng sững, bên trong đạo quán yên tĩnh, không có một tiếng động lạ.
La Bân không đến gần, mà đi vòng qua một đoạn xa, men theo hướng chính diện khu rừng.
Khi đó khu rừng này phủ đầy ô huyết đằng, lấp đầy những bóng đạm đài mờ ảo, khiến cậu lập tức chọn rời đi.
Lúc này, La Bân tìm lại cảnh tượng ngày hôm ấy.
Vốn đây chỉ là một hành động vô thức, La Bân rất rõ mình sẽ không phát hiện ra gì trong ký ức, thời điểm đó chỉ toàn là nguy hiểm, chỉ cần có cơ hội, cậu đã không bỏ rơi Hồ Tiến và Hoàng Oanh, nhất định sẽ quay về miếu Sơn Thần.
Nhưng chính trong lần hồi tưởng này, La Bân phát hiện một điểm kỳ lạ.
Ở cuối tầm nhìn, trong lớp bóng tối chồng chất có một bóng người.
Thoạt nhìn qua, do khoảng cách quá xa, rất dễ nhầm bóng đó với đạm đài.
Ban đầu La Bân cũng vậy, cậu không để ý.
Mỗi lần hồi tưởng, La Bân đều rất chú trọng chi tiết, vì vậy, cậu đặc biệt chú ý đến bóng người đó.
La Bân phát hiện sự khác biệt so với những bóng còn lại.
Đạm đài là bóng tối, giống như những cái bóng in sâu trên mặt đất.
Bóng người đó có màu sắc.
Hồi tưởng đầu tiên kết thúc, La Bân hồi tưởng lần thứ hai.
Hình dáng vẫn không nhìn rõ.
Khoảng cách vẫn quá xa.
Nhưng mơ hồ La Bân nhận ra màu sắc trang phục, giống hệt với màu áo Hoàng Oanh mặc.
La Bân run rẩy.
Cậu hồi tưởng lần thứ ba!
Thậm chí, cậu còn hồi tưởng thêm một đoạn ký ức trong miếu Sơn Thần, xác định màu áo của Hoàng Oanh.
Khi hồi tưởng kết thúc, không chỉ cơ thể La Bân run rẩy, mà cả trái tim cũng vậy.
Thì ra Hoàng Oanh luôn ở trong tầm mắt.
Chỉ là cậu không để ý, không đủ cảnh giác.
Lúc đó, Hoàng Oanh hẳn đã nhìn thấy cậu đúng không?
Cô ấy bất lực nhìn cậu bỏ đi.
Cô ấy đã tuyệt vọng đến mức nào?
Cô ấy chỉ là một người bình thường mà thôi.
Thượng Quan Tinh Nguyệt đã ra tay với Hoàng Oanh thế nào?
Hoàng Oanh căn bản không có năng lực đe dọa Thượng Quan Tinh Nguyệt.
Những lời Hồ Tiến nói lại vang vọng trong đầu, vừa đan xen, vừa phác họa, dần dần vẽ ra cảnh tượng Hoàng Oanh chờ chết.
La Bân lắc đầu thật mạnh, cố xua tan suy nghĩ.
Chỉ ném Thượng Quan Tinh Nguyệt vào núi thôi, quá dễ dàng cho cô ta rồi.
Giờ La Bân đã xác định, nếu cậu biết kết cục của Hoàng Oanh sớm hơn, biết tin Hoàng Oanh chết sớm hơn, cậu chắc chắn sẽ dùng một dao g**t ch*t người phụ nữ độc ác đó.
Không, có lẽ cậu sẽ làm điều tương tự.
Theo hướng trong ký ức hồi tưởng, La Bân cứ đi thẳng, đi mãi.
Cậu đi đến vị trí mà Hoàng Oanh chờ chết.
Mặt đất trống trơn, chỉ có cành khô lá rụng.
Thi thể biến mất.
Chết không toàn thây?
Hay là tan xương nát thịt?
Nỗi đau xé lòng dâng trào.
"Cậu có thể ở lại nhà họ Phùng không? Ở lại mãi mãi không?"
...
"Vậy tôi không thể tự đến sao?"
...
"Thế cậu sẽ đi đâu?"
...
"Tư hình có thể như vậy, nhưng tiên sinh thì không, cậu phải có khí chất. Tôi chỉ may giày vải cho ông ngoại và mấy ông thôi."
"Anh Phùng Nghị luôn đòi, tôi cũng không cho."
...
"Tôi may một bộ quần áo để thay, lại may thêm hai bộ nhà Đường và hai đôi giày, tôi nghĩ cậu là tiên sinh, tiên sinh phải có khí chất."
"Nhưng.... Bị Tống Thiên Trụ lấy đi rồi."
"Tôi có thể may cho cậu một bộ quần áo nữa không?"
...
Lời Hoàng Oanh nói cứ văng vẳng bên tai.
Trái tim La Bân mỗi lúc một đau nhói.
Đột nhiên, bên tai lại vang lên giọng nói trong trẻo.
"Tôi có thể may cho cậu một bộ quần áo nữa không?"
La Bân lập tức quay đầu lại.
Nhưng bên cạnh trống trơn, làm gì có bóng dáng Hoàng Oanh.
Cậu chưa bao giờ đặt Hoàng Oanh vào vị trí quan trọng trong tim, chưa bao giờ nghĩ Hoàng Oanh và cậu có thể có quan hệ gì.
Cậu chỉ coi Hoàng Oanh là tiểu thư nhà họ Phùng, là một người bạn bình thường.
Cứu người là vì thái độ của nhà họ Phùng, là vì Hoàng Oanh thường đối xử tốt với cậu.
Nhưng Hoàng Oanh đã chết.
Đúng là Thượng Quan Tinh Nguyệt giết người.
Nhưng... Rõ ràng lúc cuối cậu đã có cơ hội, rồi lại bỏ lỡ.
Đau quá, ngột ngạt quá.
Trái tim như muốn nứt ra vì điều này.
Hối hận như sóng trào, càng lúc càng dữ dội.
Hai kiếp người dạy La Bân một chân lý, trên đời nào có thuốc hối hận?
Như cái chết của mẹ cậu kiếp trước là do sự thờ ơ của cậu.
Sự việc của Hoàng Oanh lặp lại quá trình đó sao?
Gió đột nhiên thổi mạnh hơn.
Những cành khô lá rụng trên mặt đất bị gió cuốn bay.
Một vài chiếc lá xoay tròn.
Mặt đất lộ ra một mảnh gỗ.
Không, nhìn kỹ, đó là một tấm bùa.
Trên tấm bùa có một dòng chữ, như được khắc bằng móng tay, thấm đẫm vết máu loang lổ, thậm chí cuối cùng còn găm một mảnh móng tay, hai chữ cuối rất mờ, được viết bằng ngón tay không còn móng.
"Tôi... không còn cơ hội nữa..."
"Tống Thiên Trụ... Lấy mất quần áo rồi..."
"Cô ta rất xấu, cô ta theo dõi... Xin lỗi... Tôi không..."
Chữ rất nhỏ, rất méo mó.
Mỗi chữ đều viết một cách khó khăn.
La Bân nhặt tấm bùa lên, tay run rẩy, khóe mắt nóng ran, nước mắt muốn trào ra.
Đau lòng trở thành từng cơn nghẹt thở.
Lúc này cậu mới hiểu sự tránh né và giữ khoảng cách của mình đã nói lên điều gì.
Con người là sinh vật sống theo thói quen.
Đúng, trong tim cậu có Cố Di Nhân.
Đúng, cậu cho rằng con người phải kiên định, không thể hai lòng.
Nhưng nếu cậu không có chút suy nghĩ gì, cần gì phải từ chối Hoàng Oanh một cách dứt khoát như vậy?
Là vì trong lòng nghĩ, trong lòng biết đó là sai, nên cậu mới chống cự.
"Tôi... Nên giết cô ta, ít nhất cũng nên khiến cô ta sống không bằng chết. Cô ta không phải người. Xin lỗi..."
La Bân nắm chặt tấm bùa.
Cuối cùng, nước mắt vẫn rơi.
Nhìn chằm chằm dòng chữ trên tấm bùa một lúc lâu, La Bân cẩn thận cất vào túi.
Sau đó, cậu ngồi xổm xuống đất, bới đám lá rụng, bới những cành khô trên bề mặt.
Ngoài tấm bùa này, không tìm thấy vật nào khác liên quan đến Hoàng Oanh, dù chỉ là một mảnh vải rách.
Tim vẫn quá đau, không thể nguôi ngoai, không thể tha thứ, cũng không thể buông bỏ.
"Tôi có thể may cho cậu một bộ quần áo nữa không?" Giọng nói của Hoàng Oanh lại vang lên từ sâu trong tâm trí.
La Bân không quay đầu, không ngoảnh lại, cậu chỉ mở to mắt nhìn chằm chằm phía trước.
Một bàn tay run rẩy giơ lên, nắm lấy một góc áo rách trên người.
"Cô không cần may nữa đâu..."
"Cô đã may rồi."
"Hôm đó, tôi nên lấy lại."
"Xin lỗi, tôi không nên dẫn cô theo ..."
Trong đầu La Bân hiện lên một người.
Tống Thiên Trụ!
...
Trong một ngôi nhà hoang trên núi.
Tống Thiên Trụ đang ăn chiếc bánh mì khô cứng, uống nước lã.
Đột nhiên, Tống Thiên Trụ rùng mình, đánh rơi bình nước.
"Lạnh quá... Kỳ lạ thật..."
Trên lưng Tống Thiên Trụ có một túi vải, không có gì ngoài đồ dùng cá nhân và thêm hai bộ quần áo, hai đôi giày vải.