Chương 389: Cậu sắp chết rồi!
Trực giác mách bảo La Bân, mọi chuyện... Không đơn giản như vậy.
Bề ngoài mọi thứ đã yên bình trở lại, không có thêm chuyện gì xảy ra.
Nhưng một khi tiên sinh này có bất kỳ động thái nào, Thượng Quan Tinh Nguyệt e rằng sẽ lập tức ra tay!
Những người theo dõi phía sau này có lẽ không giống Thượng Quan Tinh Nguyệt theo dõi liên tục.
Rất có thể, họ không theo dõi cậu, mà là theo dõi Lý Khảm chăng?
Họ không biết sự đáng sợ của Thượng Quan Tinh Nguyệt, không biết Thượng Quan Tinh Nguyệt có thể giết người trong vô hình!
Từ tận đáy lòng La Bân không muốn là đồng lõa với loại người như Thượng Quan Tinh Nguyệt, cho dù được Thượng Quan Tinh Nguyệt cứu, cho dù Thượng Quan Tinh Nguyệt hiện tại vẫn muốn cứu cậu.
Chỉ là nghĩ thì nghĩ vậy, phản kháng thì phản kháng vậy, La Bân biết mình không thể hành động bừa bãi.
Sống sót là ưu tiên hàng đầu.
Ba người trước mắt có lẽ là người tốt.
Dù gì họ cũng đến để giải quyết vấn đề của núi Phù Quy.
Thậm chí họ có thể đã lên kế hoạch từ rất lâu rồi.
Có điều đối với cậu mà nói, người tốt có thể sẽ lấy mạng cậu.
Vì vậy, La Bân chỉ có thể kìm nén suy nghĩ, không nói câu nào.
"Hai người này không đơn giản." Tiên sinh già lẩm bẩm, ngữ điệu mang ý tán thưởng.
La Bân căng thẳng.
Tiên sinh già này có vẻ nói lời hay ý đẹp, nhưng ánh mắt cứ hướng về cậu, nhất là cứ nhìn chăm chăm tay cậu.
Ngón tay cậu dính đầy máu bẩn.
La Bân không chắc khi cái đầu kia chui trở lại mai rùa, tiên sinh này có nhìn thấy mấy cái lỗ máu bị đâm xuyên trên đầu đó không.
"Tiên sinh quá khen, tôi và sư đệ suýt chút nữa đã chết ở đây. Sư phụ của chúng tôi đã bị hại rồi, chúng tôi cùng đường phản kháng, vô tình ngăn cản được người kia." Thượng Quan Tinh Nguyệt khẽ nói.
Cô ta nói dối mà không chớp mắt, giọng không chút ngập ngừng.
"Sư phụ của hai người?" Tiên sinh già suy tư. Ông ta không nói gì thêm, mà nhìn hai đạo sĩ còn lại, "Bịt cái hang kia."
Cùng lúc đó, lão chỉ tay vào vị trí khe nứt ở giữa hang động.
Hai đạo sĩ khiêng mai rùa đi tới, bịt kín cửa hang.
La Bân cảm nhận rất rõ.
Sinh khí dường như đã trở nên trong lành hơn, nhưng nó không lan tỏa khắp hang động này, có lẽ là theo khe nứt thổi vào toàn bộ ngọn núi.
"La bàn tránh tà hóa sát, ông dùng pháp khí trấn áp thứ kia, rồi mượn nó thanh tẩy toàn bộ tà ma trong núi sao?" Thượng Quan Tinh Nguyệt tỏ ra kính nể.
Sắc mặt tiên sinh già không đổi, ông ta lắc đầu: "Làm sao dễ thế được? Tà ma ở khắp nơi, Tịnh Minh Bàn này e rằng không có tác dụng lớn đến vậy. Nhưng xem bố cục nơi này và hướng chảy của sinh khí, đây quả thật là nơi khởi nguồn của tà ma và ô huyết đằng. Ít nhất tôi có thể ngăn tà ma mới xuất hiện."
"Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây, tôi sợ mấy thứ quỷ quái này lại đột nhiên động đậy. Giết gã rồi ắt sẽ có ảnh hưởng." Thượng Quan Tinh Nguyệt chuyển đề tài, lo lắng nhìn thi thể Lý Vân Dật nằm trên mặt đất.
Cùng lúc đó, cô dìu La Bân, La Bân lảo đảo đứng dậy.
Cậu không muốn bị Thượng Quan Tinh Nguyệt chạm vào, nhưng hiện tại chưa thể biểu lộ quá nhiều sự khác thường, vì vậy cậu không phản kháng.
Thượng Quan Tinh Nguyệt lén nhéo cậu một cái.
La Bân lập tức hiểu ý đồ của Thượng Quan Tinh Nguyệt.
Sắc mặt tiên sinh già thay đổi.
Đương nhiên không phải vì Thượng Quan Tinh Nguyệt, mà là sau khi mai rùa được đặt xuống, ông ta nhìn chằm chằm dây leo mọc lên từ mặt đất xung quanh.
Hai đạo sĩ cũng nhìn chằm chằm phía đó.
Thượng Quan Tinh Nguyệt lại nhéo La Bân một cái để nhắc nhở, nhưng La Bân vẫn không có phản ứng gì.
"Chém xong rồi chúng ta đi!" Tiên sinh trầm giọng ra lệnh.
Hai đạo sĩ lập tức rút kiếm đồng từ thắt lưng.
Cả hai một tay bấm quyết, một tay vung kiếm.
Kiếm chém xuống!
Khoảnh khắc kiếm chạm vào ô huyết đằng, La Bân cảm thấy có một cơn đau nhói ập đến.
Cơn đau này giống như kiếm chém vào người cậu.
La Bân cúi đầu r*n r*, co rúm người.
"Sư đệ của tôi chắc bị nội thương rồi, tôi đưa cậu ấy đi trước..." Thượng Quan Tinh Nguyệt vội giải thích.
Lão tiên sinh không nhận ra điều gì khác thường.
La Bân được dìu đi ra ngoài.
Nhưng lòng cậu vô cùng hoảng loạn.
Tại sao lại như vậy?
Tại sao chém ô huyết đằng, cậu lại bị thương?
Có phải vì mối liên hệ vô hình nào đó khiến cậu và ô huyết đằng ở một mức độ nào đó đã cộng sinh rồi không?
Giả sử, chỉ là giả sử, nếu ô huyết đằng bị hủy...
Cậu sẽ chết sao?
La Bân nhắm mắt, mặc cho Thượng Quan Tinh Nguyệt dìu mình đi.
Cậu thử thúc đẩy ý niệm.
Ngay lập tức, toàn bộ hang động biến đổi.
Những đạm đài rơi rụng trước đó đang ẩn mình trong bóng tối bất ngờ xông ra, tấn công hai đạo sĩ.
Tất cả đạm đài còn treo trên dây leo cũng rung rinh, như thể giây sau cũng lao ra.
Hai đạo sĩ kia vốn định chém nhát thứ hai.
Không ai ngoại lệ, cả hai đều kinh hãi, hoảng hốt chạy về phía tiên sinh già.
Thượng Quan Tinh Nguyệt càng hoảng, vội kéo La Bân chạy nhanh hơn.
Cuối cùng, hai đạo sĩ kia kịp tiên sinh già ở giữa chạy vào đường hầm trước.
Thượng Quan Tinh Nguyệt và La Bân theo sau.
La Bân mở mắt, giật cánh tay, thoát khỏi sự dìu đỡ của Thượng Quan Tinh Nguyệt.
Ánh mắt cô ta lập tức thay đổi.
Dù gì những người chạy trước cũng không quay đầu nhìn họ, Thượng Quan Tinh Nguyệt đương nhiên không cần che giấu.
La Bân lạnh lùng nhìn Thượng Quan Tinh Nguyệt, nhưng cậu không nhìn cô ta quá lâu, chỉ thoáng qua một cái, cậu liền quay đầu nhìn vào trong hang động.
Cậu đã ngừng thúc đẩy điều đặc biệt đó.
Hang động lập tức tĩnh lặng trở lại.
Tất cả đạm đài đều bất động.
Nhưng một cảnh tượng kỳ lạ đã xảy ra.
Lý Vân Dật đột nhiên đứng thẳng dậy.
Đầu gã nứt toác đến tận cổ, trong cái miệng khổng lồ đầy máu là ba lỗ thủng.
La Bân ớn lạnh.
Lý Vân Dật chết rồi mà?
Gã rõ ràng đã chết, sao lại đứng dậy được?
Kinh hoàng hơn hơn là đạm đài rõ ràng đã đứng yên lại bắt đầu vặn vẹo.
Không chỉ chúng, ô huyết đằng trên mặt đất đang lan rộng, chớp mắt đã bịt kín cửa hang, thậm chí trên trần đường hầm cũng có dây leo đang lan ra như muốn bịt kín cả đường.
Rất nhanh, La Bân và Thượng Quan Tinh Nguyệt đã lao ra khỏi hang động, đến được bên ngoài hang.
Trước khi xông ra, La Bân thấy thi thể của Lý Khảm, nhìn thiếu niên đó chết không nhắm mắt. Cậu đã hứa không giết người này, nhưng cuối cùng hắn lại bị Thượng Quan Tinh Nguyệt giết hại.
Ngoài hang, ba người kia thở hổn hển.
Tiên sinh già trông vô cùng căng thẳng.
"Sao... Sao lại thế này?"
La Bân choáng váng.
Bởi vì đường đá xuống núi cũng biến đổi, bị ô huyết đằng bao phủ.
Đường về mất rồi sao?
Vừa có suy nghĩ đó trong đầu, cậu còn chưa chớp mắt, con đường đá lại bình thường trở lại.
Toàn bộ ô huyết đằng biến mất.
Nhưng trong vô thức, La Bân biết chắc chắn đã khác rồi.
Ma xui quỷ khiến, cậu quay đầu nhìn cửa hang phía sau, sợ ô huyết đằng sẽ xông ra.
Kết quả, cửa hang đã biến mất không còn một dấu vết.
Đỉnh núi lúc này khác hẳn khoảnh khắc trước, ngược lại giống với lần cậu không đi đường đá mà đến đây.
Như thể giây phút cuối cùng ô huyết đằng bị chém mất một phần, đã xảy ra thay đổi kỳ lạ.
Sự biến đổi này chắc chắn không phải vì cậu đã điều khiển đạm đài, mà là do bản thân ô huyết đằng.
"Phong thủy bị động vào rồi. Ô huyết đằng và ngọn núi có mối liên hệ mật thiết, chém một phần gốc rễ, nó đau, vật cực tất linh, thế nên nó không cho chúng ta tiếp cận nữa sao? Nó đã phong tỏa đường đi rồi?" Thượng Quan Tinh Nguyệt lẩm bẩm.
Tiên sinh già im lặng nhíu mày.
Hai đạo sĩ kia trông có vẻ rất thất vọng.
"Tôi nghĩ không nên ở lại đây lâu, chúng ta nên đi thôi. Nguy hiểm chưa chắc đã hết, đợi nó hồi phục, nhất định sẽ trả thù. Tiên sinh, tôi và sư đệ không giúp được gì thêm, chúng tôi xin phép đi trước." Thượng Quan Tinh Nguyệt nói.
Sau đó cô ta kéo La Bân định rời đi.
La Bân không còn giãy giụa.
Cậu để mặc cho Thượng Quan Tinh Nguyệt kéo mình.
Bởi cậu ít khi đối mặt với loại người này, tiên sinh trước mặt cho cậu cảm giác quá thâm sâu, quá áp lực, nhất định phải tránh xa.
Cứ tưởng lão sẽ để họ đi, ai ngờ ông ta bỗng giơ tay lên.
Hai đạo sĩ lập tức chắn trước mặt La Bân và Thượng Quan Tinh Nguyệt.
"Tiên sinh có ý gì vậy..." Thượng Quan Tinh Nguyệt miễn cưỡng nở nụ cười, hỏi.
Tiên sinh già không nhìn Thượng Quan Tinh Nguyệt, ánh mắt vẫn hướng về phía La Bân.
Tim La Bân đập loạn nhịp.
Cậu vẫn bị phát hiện ra sơ hở rồi sao?
Ai ngờ, bỗng dưng lão nói: "Cậu sắp chết rồi."