Ác Mộng Giáng Xuống - La Tiều Sâm

Chương 386

Chương 386: Những gì của cậu sẽ là của tôi, cậu nghĩ sao?

Lý Vân Dật lau khóe miệng, nét mặt ngày càng kiêu ngạo.

Gã liếc xéo La Bân một cái, rồi sải bước băng qua hang động, đi về phía tiếng kêu thảm thiết.

Không lâu sau, Lý Vân Dật biến mất khỏi tầm nhìn.

Niềm vui lớn ban đầu bị nỗi kinh hoàng lấn át, giờ đây lại trở thành một ranh giới sinh tử.

Nếu Thượng Quan Tinh Nguyệt có thể đối phó với Lý Vân Dật thì cậu vẫn còn cơ hội, ngay cả khi bị Viên Ấn Tín tính kế, cậu vẫn có cơ hội.

Kết quả... Thượng Quan Tinh Nguyệt lại bất ngờ không được việc vào thời khắc quyết định sao?

Cô ta lại không thể bất ngờ đánh úp Lý Vân Dật?

Là Thượng Quan Tinh Nguyệt quá yếu?

Hay là Lý Vân Dật quá mạnh, mạnh hơn cả Lý Thiên Can?

Dù gì, trong số những người mà Thượng Quan Tinh Nguyệt đã giết, chỉ có Lý Thiên Can khá lợi hại, còn như Phùng Nghị và hai tên cấp dưới nhà họ Tống đều chỉ là những tên lính quèn.

La Bân vẫn đang cố sức chống cự, mai rùa vẫn đè chặt trên người cậu, cái đầu thối rữa kia vẫn muốn cắn nát đầu cậu.

Hai bên tạo thành thế cân bằng vi diệu, La Bân không thể tiến xa hơn, không thể làm bị thương cái đầu, cái đầu cũng không thể cắn cậu.

Nhưng lát nữa, một khi Thượng Quan Tinh Nguyệt bị Lý Vân Dật bắt về, Lý Vân Dật sẽ tiếp tục quá trình vừa rồi, sẽ cắn đứt tay chân cậu, khi đó sẽ hoàn toàn không còn cách nào nữa.

Tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Lý Vân Dật đã đi xa hơn.

Có lẽ là mười phút, hoặc có lẽ là nửa giờ.

La Bân vẫn giữ tư thế giằng co này, tình hình không hề được cải thiện.

Tiếng bước chân lại vang lên, là Lý Vân Dật đã trở lại.

Thượng Quan Tinh Nguyệt bị gã kéo một chân về.

Tâm trạng La Bân như rơi xuống vực thẳng.

Hiện tại cậu chỉ còn hy vọng Thượng Quan Tinh Nguyệt có thủ đoạn cuối cùng gì đó, không ngờ lại bị Lý Vân Dật tóm gọn một cách dễ dàng.

Nhìn vào đôi mắt Thượng Quan Tinh Nguyệt, dù mở nhưng ánh mắt rất mơ hồ, như thể ý thức đã bị đánh ta.

Dù La Bân không hiểu nhiều thứ, ví dụ như trực quan nhất, Thượng Quan Tinh Nguyệt giết người bằng cách nào, nhưng hiện tại La Bân có thể nhìn ra Thượng Quan Tinh Nguyệt đã bị thương.

Cô ta bị phản phệ.

Cô ta đã chịu đựng áp lực vượt quá giới hạn chịu đựng của mình nên mới trở nên như vậy.

"Miệng của sư muội làm tổn thương phổi của vi huynh, càng làm tổn thương trái tim của vi huynh."

Lý Vân Dật dừng lại, buông tay, chân Thượng Quan Tinh Nguyệt liền chạm đất.

Thượng Quan Tinh Nguyệt rên khẽ một tiếng, dường như rất đau đớn, cơ thể còn hơi co giật.

Lý Vân Dật liếc La Bân, lẩm bẩm: "Để tôi đoán xem, cậu được chọn, cậu thay thế vị trí của tôi, để ông ông già Viên Ấn Tín kia vắt kiệt tôi, muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Ông già đó còn muốn tặng sư muội cho cậu, cậu đi trước, cô ấy theo sau, cậu trải qua được bao gian nan là nhờ sư muội hộ tống cậu đúng không?"

La Bân không nói gì, chỉ có trán đổ đầy mồ hôi.

Những gì Lý Vân Dật nói cậu hoàn toàn không biết.

Thực ra, lúc này cậu vẫn chưa thể chấp nhận sự thật rằng Viên Ấn Tín là chủ nhân núi Quỹ, chẳng qua với tình hình hiện tại quá nguy hiểm, cậu không thể suy nghĩ kỹ hơn, chỉ có thể ưu tiên bảo toàn tính mạng.

"Ông già đó ở núi Quỹ quá lâu, ngồi trên cao quá lâu, coi thường tất cả, tôi gọi ông ta một tiếng sư bá là nể mặt ông ta thôi. Trên thực tế, ông già đó được tích sự gì? Núi Quỹ của ông ta bây giờ chỉ có bề ngoài tạm ổn, tạm thời có thể khống chế, nhưng cốt lõi thực sự của núi Quỹ ông ta lại không thể chạm tới. Ông ta như một con bọ chét, đến khi núi Quỹ thực sự rung chuyển thì sẽ hất văng ông ta ra ngoài bất cứ lúc nào. Đạo quán núi Phù Quy của tôi đối mặt với ngọn núi thật sự vẫn kiên cường bám rễ, hôm nay, tôi đã có năng lực khống chế ngọn núi, chỉ là bị cậu đột nhiên xuất hiện, đánh cắp một phần. Tên trộm mãi mãi là tên trộm, những thứ ăn trộm rốt cuộc vẫn phải trả, còn phải kèm theo lãi. Cậu nói đúng không La Bân?"

Thái độ của Lý Vân Dật lúc này hết sức kiêu ngạo.

Gã cúi xuống bên cạnh La Bân, miệng lại nứt ra, bốn cánh môi đặc biệt hung ác, ánh mắt hết sức phấn khích.

Thượng Quan Tinh Nguyệt khó nhọc cựa quậy, bò về phía trước, túm lấy eo Lý Vân Dật, dùng sức kéo về phía sau.

"Đừng làm tổn thương sư đệ của tôi..." Giọng nói của Thượng Quan Tinh Nguyệt tuy run rẩy nhưng lại toát ra một sự kiên cường.

Lý Vân Dật quay đầu lại, miệng gã nứt rộng hơn, gầm lên: "Con đàn bà này, bây giờ chưa đến lượt cô!"

Tay Thượng Quan Tinh Nguyệt lập tức buông ra, lại ngã xuống.

Lý Vân Dật lạnh lùng nhìn cô ta, sau đó quay đầu, định cắn vai La Bân.

Lúc này, Thượng Quan Tinh Nguyệt cố gắng giơ tay phải lên, cô ta bấm mấy cái, trong miệng lẩm bẩm mấy từ.

Cơ thể Lý Vân Dật đột nhiên run lên.

Khóe miệng Lý Vân Dật bất ngờ rỉ máu.

Lý Vân Dật giơ tay lau máu, trầm giọng: "Con đàn bà này, cô cứ nhất định phải chọc tức tôi đúng không? Ban đầu tôi định đưa hai người về rồi cho cô nếm mùi đau khổ. Xem ra, cô không chờ được nữa đúng không?"

Lý Vân Dật quay đầu nhìn chằm chằm Thượng Quan Tinh Nguyệt.

Tầm nhìn của Thượng Quan Tinh Nguyệt trở nên mơ hồ hơn, thậm chí khóe miệng cũng rỉ máu.

Lý Vân Dật chỉ bị thương nhẹ, nhưng Thượng Quan Tinh Nguyệt lại bị phản phệ rất nặng.

"Làm hại sư đệ của tôi... Cũng như làm hại tôi... Đừng hòng... Sư phụ sẽ... Sẽ..."

Thượng Quan Tinh Nguyệt thậm chí không thể nói trọn vẹn một câu, ánh mắt dù mơ màng nhưng vẫn nhìn chằm chằm Lý Vân Dật.

La Bân không biết phải nói gì.

Thái độ của Thượng Quan Tinh Nguyệt rất ràng là bảo vệ cậu.

Nhưng trên thực tế, cậu và núi Quỹ chắc chắn là đối lập, người quản lý núi Quỹ và chủ nhân núi Quỹ đều là kẻ thù hàng đầu của cả gia đình cậu.

Là một kẻ tính toán, Thượng Quan Tinh Nguyệt lại kiên cường bảo vệ cậu như vậy, là sao chứ?

"Làm hại sư đệ cô cũng như làm hại cô?" Lý Vân Dật bật cười châm biếm.

Gã ngồi xuống, áp sát mặt Thượng Quan Tinh Nguyệt, bóp chặt má cô.

Chỗ bị Lý Vân Dật bóp chặt đỏ lên, ngay sau đó chỗ đấy lại trắng bệch.

Lý Vân Dật dùng sức rất mạnh, bóp khuôn mặt xinh đẹp kia đến biến dạng.

Tay còn lại gã đột nhiên vươn ra, "roẹt", ống quần bên chân Thượng Quan Tinh Nguyệt bị xé rách.

Bắp chân trắng nõn thẳng tắp, da thịt mịn màng như ngọc.

Thượng Quan Tinh Nguyệt giãy giụa, Lý Vân Dật càng dùng sức, trực tiếp ấn đầu cô ta xuống đất.

"Roẹt", ống quần bên phải của Thượng Quan Tinh Nguyệt bị xé rách gần hết, lộ ra hai phần ba b*p đ** tr*ng n*n.

Khuôn mặt Thượng Quan Tinh Nguyệt vốn tái nhợt vì bị bóp, bỗng chốc đỏ bừng, ánh mắt lộ rõ sự hoảng sợ.

"Sư tỷ của cậu sắp bị tôi l*t tr*n rồi, bản thân cô ta vốn nên là của cậu, giờ cậu cảm thấy thế nào? Cậu có hối hận vì hành động vừa rồi không?" Lý Vân Dật quay đầu, nhếch mép.

La Bân nhíu mày, hai tay vẫn siết chặt cái đầu kia, nhưng ngoài mặt không có biểu cảm nào.

Lý Vân Dật cười lạnh, rõ ràng là không hài lòng.

Gã quay đầu, lại một tiếng "roẹt" nữa vang lên.

Ống quần còn lại của Thượng Quan Tinh Nguyệt bị xé rách đối xứng.

"Xem ra sư đệ của cô coi cô chẳng ra gì, cô một lòng muốn cứu cậu ta, cậu ta lại không hề thương xót. Cô khó chịu không?"

Lý Vân Dật không nhận được chút cảm xúc mà mình muốn từ La Bân, nhưng sự vặn vẹo, giãy giụa, hoảng loạn của Lý Vân Dật lại khiến gã cảm thấy vô cùng sảng khoái, vô cùng mãn nguyện.

Gã thay đổi suy nghĩ.

Gã làm việc này trước rồi mới làm việc khác.

Đây là địa bàn của gã, gã muốn làm gì thì làm nấy.

Trong lòng La Bân thật sự không khó chịu sao?

Khả năng kiểm soát cảm xúc của người này vốn rất mạnh, cần k*ch th*ch lớn hơn.

k*ch th*ch này, gã quyết định sẽ cho.

Tay Lý Vân Dật buông khỏi miệng Thượng Quan Tinh Nguyệt, hai tay gã nắm chặt vạt áo trước ngực Thượng Quan Tinh Nguyệt, xé toạc.

Dưới áo khoác vẫn còn áo trong.

Lý Vân Dật cười gằn, muốn xé thêm.

Thượng Quan Tinh Nguyệt thét lên một tiếng.

Lý Vân Dật đột nhiên há miệng, cũng gầm lên.

Khuôn mặt với bốn cánh môi đó có lực uy h**p quá mạnh.

Mặt Thượng Quan Tinh Nguyệt tái mét, ngậm chặt miệng.

La Bân cảm thấy vô cùng ngột ngạt.

Lý Vân Dật đúng là b*nh h**n, bệnh đến mức vô phương cứu chữa.

Cậu chẳng có tình cảm gì với Thượng Quan Tinh Nguyệt, nhưng gã cứ muốn chứng minh điều gì đó.

Hơn nữa trong hoàn cảnh này, chuyện như vậy mà Lý Vân Dật cũng có thể làm được...

Thượng Quan Tinh Nguyệt nhắm mắt lại.

Bề ngoài, trông cô dường như đã tuyệt vọng.

Nhưng thực ra, trong lòng cô lại thầm nghĩ.

Sắp được rồi.

Eo cảm nhận được một chút lạnh lẽo, dường như áo ở bụng cô ta đã bị vén lên.

Phút chốc, cô ta sẽ áo quần tả tơi, cơ thể tr*n tr**.

Đúng lúc này, một tiếng xé gió vang lên.

Âm thanh quá lớn, giống như tiếng rít chói tai!

truyenfull,truyenfull vn